nay về sau, vinh nhục sống chết của bọn họ, toàn bộ cột trên người Trương cơ. Quận Vương còn nói, nếu là mười nhà mà chê ít. Quận Vương còn có thể tìm 20 hộ, 30 hộ. Quận Vương cũng nói những hộ này vốn không quen nhau, sợ là cơ sẽ không để ý chết sống của bọn họ. Vì vậy, lúc nãy ngài ấy đã cho một đội nhân mã tiến về nước Trần, mời thân tộc của hầu gái A Lục, cơ mới sẽ không suy nghĩ lung tung."
Vừa dứt tiếng, Trương Khởi kinh hoảng sắc mặt trắng bệch.
Phương lão một hơi giao phó xong, liền cáo lui.
Trong thư phòng, Lan Lăng Vương đang cầm bút viết nhanh, thấy Phương lão đi vào, hắn để bút xuống, hỏi: "Như thế nào?"
Phương lão kể lại lần nữa.
Đợi nghe được Trương Khởi sắc mặt trắng bệch, A Lục trừng lớn mắt, khóc ra tiếng, Lan Lăng Vương nhếch nhếch khóe môi. Hắn nghiêng đầu mỉm cười thầm nghĩ: sao ta nghe được bộ dáng A Khởi như vậy, trong bụng rất là vui vẻ?
Lại bảo Phương lão kể chuyện lần nữa, Lan Lăng Vương mới phất phất tay.
Phương lão liền lui ra ngoài.
Thối lui đến một nửa, ông quay qua nhìn Lan Lăng Vương. Ánh nến dập dềnh, bóng dáng cao lớn của hắn giống như một núi băng đã đông cứng ngàn năm, trong suốt, mỹ lệ, cũng nặng nề, dầy cộm.
Phương lão dừng bước lại, nhẹ giọng nói ra: "Quận Vương, lão bộc nghe người ta nói, phụ nhân một khi có đứa bé, lòng liền yên."
Đứa bé?
Lan Lăng Vương suy nghĩ một hồi, gật đầu nói: "Nàng ấy vừa mới mất đứa bé, sức khỏe còn yếu. Đợi nàng ấy dưỡng tốt thân thể lại nói."
Phương lão cất bước rời đi, Lan Lăng Vương kêu: "Chờ một lát." Hắn nghĩ nghĩ, nói: "Phụ nhân kia thích vàng, như vậy đi, ngày mai ông triệu tập công tượng, cải chế lại căn phòng thứ ba ở chánh viện, toàn bộ đều dát vàng lên. Tóm lại, cả căn phòng, khắp nơi đều phải có ánh vàng lấp lánh, cả sàn tháp cũng là như thế."
Phương lão trừng lớn mắt, vậy còn có thể ở sao?
Ông cẩn thận nói: "Theo lão bộc quan sát, xưa nay Trương cơ mặc chất phác, cũng không thích xa hoa."
Lan Lăng Vương cau mày lại, hắn nghĩ nghĩ rồi nói ra: "Nhưng gần đây nàng ấy luôn đổi đồ trong kho hàng thành vàng." Nói tới chỗ này, hắn như nghĩ tới gì, liền nói: "Mặc kệ, ông cứ làm theo ta nói là được."
Phương lão lĩnh mệnh đi, hắn lại mỉm cười nói: "Nhớ là đồ vật nặng chút, khiến nàng ấy không mang đi được."
Phương lão ngớ ngẩn, cúi đầu cười nói: "Vâng."
Phương lão đi không lâu sau, Lan Lăng Vương để bút lông xuống, quay đầu nhìn về phía đồng hồ cát.
Đồng hồ cát cũng sắp chảy xong rồi.
Bất tri bất giác, đã đến canh ba.
Hắn xoay người, sải bước đi tới chánh viện.
Đi tới ngoài viện ngủ thì hắn có thể thấy trong phòng ngủ có ánh nến dập dền, tiếng người ồn ào.
Hắn cất bước tiến lên.
Cọt kẹt đẩy cửa phòng ra, dưới ánh sao Lan Lăng Vương mặc áo đen, tuấn mỹ giống như tiên nâng tay lên, ra lệnh cho A Lục: "Đi chuẩn bị nước nóng, ta muốn cùng tắm với Trương cơ."
A Lục đáng thương, vẫn còn là một thiếu nữ, lập tức mặt nàng ấy đỏ lên, đáp một tiếng rồi vội vã lui ra.
Nàng ấy lui ra xong, Lan Lăng Vương cũng không có cất bước.
Hắn ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn Trương Khởi, dưới ánh sao, ánh mắt của hắn lấp lánh như tặc. Hắn nhìn nàng nhàn nhạt ra lệnh: "Tới đây, cho ta ôm một cái."
Thấy Trương Khởi quật cường quay đầu đi không để ý tới mình, hắn thong thả ung dung nói: "Dưới trướng của ta có một người không vợ nhìn trúng A Lục, hắn theo ta vào sinh ra tử, mặc dù người thô bạo chút, thích đánh nữ nhân chút, nhưng dù sao càng vất vả công lao càng lớn...." Lời của hắn vẫn chưa nói hết, Trương Khởi đã nhanh nhẹn nhào vào trong ngực hắn như chim yến bay tới.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1] Lễ đội mũ: thời xưa khi con trai đến 20 tuổi thì tiến hành lễ đội mũ, cho biết người đó đã trưởng thành.