“Chuyển cáo với sứ giả, Cao Trường Cung chắc chắn dự tiệc đúng giờ.”
Phương lão lại nói: “Sứ giả nói, cần phải mang theo Trương cơ.”
Sắc mặt Lan Lăng Vương chợt cứng lại, một hồi lâu sau hắn mới hổn hển từ từ quay đầu, giống như sói dữ mà nhìn chằm chằm vào Trương Khởi, kéo kéo khóe môi, cười lạnh nói: “Biết, đi xuống đi.”
“Vâng.”
Một canh giờ ngắn ngủi, sứ giả đã thúc giục ba lượt. Khi đêm đến, Lan Lăng Vương rốt cuộc cũng mang Trương Khởi ra cửa.
Ngồi cùng Trương Khởi trong xe, Lan Lăng Vương nghiêng đầu, lặng lặng nhìn nàng mặc áo đỏ tươi, rực rỡ hoa mỹ giống như ánh trời chiều, chỉ cảm thấy ngực như bị cái gì chặn lại, một cái lại một cái nện xuống, buồn bực đau đớn vô cùng.
Hầu kết của hắn giật giật, cuối cùng chỉ khẽ nói: “A Khởi.”
Hắn khẽ gọi nàng, nàng lại không đáp lại như thường ngày.
Dưới ánh trời chiều, Trương Khởi trong suốt xinh đẹp không gì sánh được. Lan Lăng Vương không phát hiện được giọng nói của mình bởi vì đau đớn mà trở nên khàn khàn: “A Khởi, ngươi đã đồng ý, hòa hảo với ta.”
Trong giọng nói có mấy phần giận dỗi như đứa bé.
Trương Khởi vẫn không trả lời, càng không ngẩn đầu lên.
Xe ngựa rất nhanh liền tới cửa Đoạn phủ.
Lan Lăng Vương cùng Trương Khởi đi xuống, cửa phủ vốn đang náo nhiệt, lập tức trở nên an tĩnh không tiếng động.
Trong quá khứ, những thứ mà Lan Lăng Vương bận tâm, còn có ánh mắt tránh né, lần này toàn bộ đều thẳng tắp chiếu vào nàng. Không chỉ đám quyền quý, mà ngay cả đám quan lại bình thường, cũng dám nhìn chằm chặp Trương Khởi rồi.
Trước những ánh mắt này, Trương Khởi khoác hồng bào xinh đẹp, sóng mắt lưu chuyển, trên mặt chậm rãi nở một nụ cười quyến rũ.
Nàng cười một tiếng, không cần nói câu nào mà khiến những người đó không dời mắt được.
Đang lúc ấy thì, sau lưng bỗng dưng vang lên tiếng ồn ào sôi nổi.
Trương Khởi quay đầu lại.
Lại thấy Tiêu Mạc mặc y phục màu trắng, vạt áo phiêu diêu, vừa cùng mọi người chào hỏi, nói chuyện, vừa mỉm cười ưu nhã đi tới.
Mặc kệ lúc nào, chỗ nào, hắn vĩnh viễn đều là tiêu điểm trong đám người.
Hình như cảm thấy ánh mắt của Trương Khởi, hắn nhanh chóng ngẩng đầu tiến lên.
Ở quá khứ hay bất luận ở thời điểm nào, ánh mắt cuẩ hắn vẫn sáng ngời như thế, tuấn tú lịch sự, mang lại vui thích, mong đợi cùng khát vọng.
Hắn sải bước đi tới chỗ hai người họ.
Tiêu Mạc càng đến gần, Trương Khởi tinh tường cảm thấy, bàn tay của Lan Lăng Vương nắm lấy tay nàng càng ngày càng lạnh, hơi thở càng ngày càng rét buốt, cho đến khi Tiêu Mạc đi tới trước mặt Trương Khởi.
Hắn hoàn toàn không để ý đến uy nghiêm mà hoa mỹ, khí thế bức người của Lan Lăng Vương, mắt không chớp nhìn thẳng và Trương Khởi.
Trong ánh mắt của hắn, có chất chứa nhộn nhạo tự đáy lòng cùng vui sướng hoan hỉ. Đây là một loại vui sướng thuần túy, giống như phát ra từ từng cái lỗ thủng, giống như toàn thân hắn cực kỳ, vui vẻ, khác vọng….
Trương Khởi kinh ngạc mà nhìn hắn, kinh ngạc nhìn vào ánh mắt không giấu được vui sướng cùng yêu thương say đắm kia. Bất tri bất giác, nỗi phẫn hận về hắn chợt vơi đi hơn phân nửa.
…… Cái thế gian này, đã rất lâu rồi không có ai quan tâm nàng như vậy. Giờ khắc này Tiêu Mạc khiến cho Trương Khởi sinh ra ảo giác: nàng không chỉ có một mình.
Tiêu Mạc vui mừng, nghiêm túc nhìn Trương Khởi, bởi vì để ý, nên giọng nói của hắn cùng với vẻ ung dung ưu nhã bề ngoài hoàn toàn bất đồng, lại hơi run: “A Khởi, ta đã cự tuyệt chỉ hôn của Thái Hậu.”
Hắn si ngốc nhìn Trương Khởi, trong lòng, trên mặt duy nhất chỉ có nàng: “Ta đã nói với Thái Hậu rồi, trừ ngươi ra, ai ta cũng không cưới. Cuộc đời này nếu không ở cùng ngươi, ta cũng sẽ không cưới bất kỳ nữ nhân nào. A Khởi, mặc kệ có chết chìm, ta cũng chỉ lấy một gáo nước.”
Hắn cẩn thận vươn tay về phía nàng, vừa mới đến gần mặt của nàng, không đợi Lan Lăng Vương phát tác, lại vô lực hạ xuống. hắn khàn khàn nói: “Thật xin lỗi, ta đã dứt khoát rồi, A Khởi, ta đã quyết tâm rồi.”
Nói tới đây, Tiêu Mạc dứt khoát xoay người đi, tác phong nhanh nhẹn mà đi về phía trước. mới vừa rồi hắn ở trước mặt Trương Khởi còn run rẩy, còn khẩn trương mà xoay người một cái lại trở thành quý công tử phong nhã rồi.
Trương Khởi kinh ngạc, đưa mắt nhìn Tiêu Mạc đang được mọi người hoan nghênh, hạ bước vào phủ tướng quân.
Có lẽ là nàng quá mức nhập thần, đến lúc cánh tay đau nhức kịch liệt, nàng mới khôi phục lại tinh thần.
Trương Khởi hồi hồn, nàng nhã nhặn lịch sự, mang theo vẻ lạnh lùng nhìn Lan Lăng Vương một cái, rũ mắt xuống, mỉm cười nói: “Quận vương, chúng ta cũng vào đi thôi.”