ây ở bên cạnh hắn. Đẹp nhất, khó được nhất, sao có thể phải cầu xin nam nhân cúi thấp đầu xuống, bỏ qua lợi ích cùng với lý tưởng của hắn, đem thứ hắn duy nhất yêu quý, dùng phương thức thương hại bố thí ban thưởng cho ngươi?
Nàng muốn đứng lên, hắn không cho, nàng cũng tuyệt không hiếm lạ gì.
A Lục vội vàng chạy vào, nhìn thấy sắc mặt Trương Khởi trắng bệch, vội vã tiến lên dìu nàng.
Đem Trương Khởi đặt ở trên giường, A Lục cảm thấy hai tay của nàng cực kỳ lạnh lẽo, môi cũng không có chút huyết sắc nào, không khỏi hoảng hốt. Nàng đưa tay ôm chặt lấy Trương Khởi, cố gắng dùng nhiệt độ để dưởi ấm cho nàng, run giọng kêu: "A Khởi, ngươi làm sao vậy?"
Trương Khởi phục hồi lại tinh thần, nàng nhìn A Lục, dịu dàng cười đáp: "Ta không sao." Nàng thở ra một hơi, có thể cảm thấy âm thanh vừa rồi quá mức yếu ớt, liền lại nghiêm túc nói: "Ta không sao."
"Uh, uh, A Khởi, ngươi không cần nói chuyện, đừng nói chuyện."
Trương Khởi cũng thật không nói gì. Nàng dựa vào A Lục, cảm giác thân thể mảnh mai của mình được truyền thêm sức lực, một lát lâu sau, mới đưa mắt nhìn những rương lớn hộp nhỏ trong phòng nhẹ giọng nói: "Đi đổi những thứ đó toàn bộ thành vàng....... Thân thể trong sạch của ta đã cho hắn, đổi lại được những thứ này cũng là phải."
"Vâng."
"Nhớ hỏi thăm một chút, xem một chút có thương khách nước Trần lui tới hay không?"
"Vâng."
"Ngươi cầm cái chìa khóa này, đến kho hàng cầm chút tơ lụa bình thường nhất cùng với lương thực ra ngoài. Sau đó mang mấy hộ vệ, đi mua một điền viên cũ để chứa chấp dân chạy nạn. Chú ý nhiều đến những hán tử đến từ nước Trần kia. Giao thiệp với dân chạy nạn khác, ngươi có thể nói hành thiện này là ý tứ của Lan Lăng Vương, đối với những thứ người nước Trần đã chọn trúng kia, ngươi cứ lặng lẽ nói, đó là chủ ý của ta."
A Lục "Vâng” một tiếng, che miệng lại nói nhỏ: "A Khởi, ý của ngươi là?"
Giọng nói nhỏ bé của Trương Khởi yếu ớt cực kỳ: "Không phải vạn bất đắc dĩ, ta không muốn biến mình thành xấu xí....... Có lẽ trời xanh rủ lòng thương xót, giúp ta tìm được mấy trợ thủ trung trinh đắc lực?"
"A Khởi thật thông minh." A Lục lập tức vui vẻ đáp lại.
Trương Khởi cong khóe môi cười cười: "Đúng rồi, về sau mỗi ngày ngươi nên đi dạo ngoài phố mấy canh giờ, đến cả phủ của Tiêu Mạc nữa, còn có thể đến tửu lâu ăn cơm......." Cắn răng một cái, Trương Khởi nói tiếp: "Tiền bạc lấy từ trong kho cầm nhớ lưu ý đến lời nói của người khác. Nếu như có nghị luận về ta, ngươi cũng phải chú ý một chút, xem đại thần trong triều, hay những quý nữ quyền quý kia như thế nào, còn có những người nào có cảm tình với ta, cũng phải nhớ kỹ nói cho ta biết."
"Uh, ta biết rồi."
Trương Khởi nói nhiều như vậy, cảm thấy mới vừa rồi bình tĩnh như vậy bụng lại đau âm ỉ, nàng vịn vào đầu vai A Lục, vô lực nói: "Ta hình như có điểm không thích hợp, ngươi lặng lẽ đi tìm hiểu, xem ở Nghiệp thành này có đại phu nào cao tay, chúng ta len lén đến đó khám một chút."
"Uh, A Khởi, đừng nói chuyện nữa, ngươi nhắm mắt lại nghỉ ngơi một chút đi."
Trương Khởi nhắm nghiền hai mắt, nàng tựa vào đầu vai A Lục , mỉm cười nói: "A Lục, có ngươi ở đây, thật tốt."
A Lục thấy Trương Khởi không nhúc nhích, đang cho là nàng ngủ thì lại nghe được nàng khẽ nói: "Mới vừa rồi, ta xử trí theo cảm tính rồi....... Về sau ta sẽ cùng hắn chung đụng thật tốt, sẽ để hắn dẫn ta đi ra bên ngoài nhiều hơn. Ta không thể như vậy sống ở trong viện như vậy được, âm thanh gì cũng nghe không tới, người nào nhìn cũng không thấy được. Đã quyết định, liền phải tìm tìm cơ hội. A Lục, cuối cùng sẽ có một ngày, ta cũng sẽ không cần ỷ lại vào nam nhân nữa....... Hắn muốn lấy vợ, liền cưới đi, ta không cũng lạ gì."