Còn mấy tháng nữa Trương Khởi sẽ được 14 tuổi, nếu là tiểu thư danh chính ngôn thuận của Trương phủ thì cũng sắp tới thời gian nàng chuẩn bị được định hôn ước.
Trong phòng, Trương Khởi đặt gương đồng xuống rồi cầm kéo xén đi phần tóc cản trở tầm mắt. . . . . .Nàng đã quan sát rất kỹ, kiểu tóc trước đã che đi mất ba phần thùy mị của nàng. Còn hiện tại, gương mặt nàng đã có tới năm phần thùy mị, nhưng dù có vậy cũng chỉ có thể coi là thanh tú không chói mắt.
Vừa mới đứng dậy, bên ngoài đã có tiếng nha hoàn lanh lảnh truyền tới. "A Khởi, A Khởi, nghe nói phụ thân ngươi đã về, ngươi đã biết chưa?" Nói xong, một nha hoàn tầm 14,15 tuổi, ánh mắt to tròn đẩy cửa bước vào.
Trương Khởi ngẩng đầu nhìn tỳ nữ đã bôi son trát phấn mới nhếch môi cười nói: "Ngoài ông ấy ra, có phải còn có Tiểu Lang xinh đẹp đã về không?"
Thái độ của nàng khiến nha hoàn A Lục đỏ mặt, chỉ thấy cô chu môi khẽ hừ, ánh mắt lúng liếng cười cười, "Ngươi luôn nhốt mình trong phòng nên chẳng biết chuyện gì cả. Để ta nói cho ngươi nghe, Tiêu thị Mạc lang cũng tới rồi."
Vừa nhắc tới Tiêu Mạc, gương mặt A Lục ửng hồng, mắt long lanh như sắp chảy nước.
Tiêu thị Mạc lang, cái tên này Trương Khởi đã nghe suốt ba tháng, lỗ tai cũng sắp mọc kén rồi. Nghe nói, hắn cao ráo nho nhã, vô cùng tuấn tú, hơn nữa, hắn còn trẻ mà đã có tài danh, khắp đại giang nam bắc cũng truyền tụng thi ca của hắn.
A Lục thấy dáng vẻ xem thường của Trương Khởi liền bĩu môi nói: "Ta đã nói với ngươi rồi A Khởi, do ngươi chưa từng thấy Mạc lang, nếu thấy hắn rồi, ta bảo đảm ngươi cũng sẽ thích hắn."
Nói đến đây, A Lục đảo mắt xông về phía trước, mạnh mẽ kéo Trương Khởi chạy ra ngoài cửa.
Trương Khởi bất ngờ nên bị kéo tới lảo đảo sắp ngã, đợi đến khi nàng lấy lại tinh thần thì người đã bị A Lục dắt tới cửa phòng.
Chưa chờ Trương Khởi lên tiếng, A Lục đã cười hì hì: "A Khởi, không phải phụ thân ngươi mới về sao? Ngươi mà còn ủ rũ ngồi ở đây thì đến ngày nào tháng nào ông ta tới nhớ tới nữ nhi là ngươi? Ta nói này, nếu giờ chúng ta tới tiền viện, nói không chừng phụ thân ngươi chỉ vô tình nhìn thoáng qua cũng có thể nhận ra nữ nhi của mình. Sau đó thì sao, chỉ cần một câu của ông ấy, ngươi mới trở thành tiểu thư danh chính ngôn thuận của Trương phủ, cuộc sống sau này mới tốt đẹp lên được."
Trương Khởi không biết nên khóc hay nên cười: "Rõ ràng là ngươi muốn đi nhìn Tiêu Lang, sao còn phải tìm cớ như vậy." Nói thì nói vậy, cuối cùng nàng vẫn theo chân A Lục ra ngoài.
Từ nơi này đến tiền viện cũng mất gần nửa canh giờ. A Lục dắt Trương Khởi chạy thật nhanh, lúc chạy tới tiền viện thì đã thở hồng hộc, mà đống son phấn cố ý bôi lên mặt cũng nhòe nhoẹt đi nhiều.
Dùng tay bôi vẽ lên mặt, A Lục hối hận lải nhải. "Đều tai ngươi, ở sai chỗ báo hại ta tìm ngươi lâu như vậy."
Nghe thấy A Lục ảo não oán giận, Trương Khởi khẽ mỉm cười nói: "Chỉ là lớp trang điểm bị nhạt đi, có gì đâu mà phải tức giận?"
A Lục đang định phản bác thì lại thấy Trương Khởi lấy một chiếc khăn tay trong lòng ra, nhẹ nhàng lau đi vết dính trên mặt mình.
Động tác của Trương Khởi êm ái mà có quy luật, sau khi lau một lúc, A Lục mới ngạc nhiên nói: "Ngươi lau khóe mắt, vành tai ta lâu như vậy làm gì?" Trương Khởi không trả lời mà thu hồi đầu ngón tay bôi son, nghịch loạn tóc cô thêm một lần nữa.
Không lâu sau, Trương Khởi thu lại khăn tay để A Lục tiếp tục dắt nàng về phía trước. Đi tới đi lui, A Lục thấy hồ nước bên cạnh liền rầu rĩ nói: "Ta qua đó xem còn có thể gặp người không?"
Chạy đến bờ hồ vươn vai, Trương Khởi kêu lên sợ hãi. Nàng kinh ngạc chỉ vào mặt hồ, gương mặt rõ ràng nhỏ hơn một chút, gương mặt cũng thanh tú động lòng người hơn, vừa định nói gì đó lại vỗ trán kêu lên: "Đây chính là chỗ khác với các chủ nhân, ngay cả bóng người trong hồ nước cũng dễ nhìn hơn chúng ta."
Lời này vừa nói ra, Trương Khởi cười phì. Cùng với tiếng cười của nàng còn có tiếng cười lớn, trong sáng của một thiếu niên.