g đầu của cô chỉ có một ý niệm, không phải là trốn, không phải là sống, không phải là chết, cô muốn Nguỵ Tông Thao, cô muốn Nguỵ Tông Thao, cô nhất định muốn Nguỵ Tông Thao!
Trong khe núi, Nguỵ Tông Thao không nói câu nào.
Nước bùn từ vách núi chảy xuống, mặt đất dưới chân lầy lội, kim giây trên đồng hồ không ngừng di chuyển, tiếc là cách trời sáng còn rất lâu. Thi thể trong khe núi dường như không bị dính nhiều nước mưa, Nguỵ Tông Thao nhìn ra là hắn ta ngã nhào từ trên đỉnh xuống, trên người có hai vết thương do súng, không biết đã chết bao lâu.
Mặt anh trầm như nước, Trang Hữu Bách cũng nhăn chặt mày.
“Tổng giám đốc Nguỵ, hiện tại nên làm cái gì bây giờ?”
Nguỵ Tông Thao đã ghi nhận qua phương hướng một lần nữa, giờ phút này anh có hai lựa chọn, tiếp tục xông vào mưa đi về phía trước, hoặc là ở chỗ này đợi trời sáng. Bất cứ lựa chọn nào cũng đều có nguy hiểm chồng chất, nhưng anh không bao giờ thích ngồi chờ chết. Nguỵ Tông Thao nói: “Đi!”
Anh vừa mới xoay người thì đột nhiên nghe thấy gần đó truyền đến tiếng động, ánh sáng đột nhiên sáng lên, mưa khiến cho chùm ánh sáng méo mó vừa mông lung. Còn chưa kịp phản ứng gì thì một viên đạn lập tức bắn tới nơi này, Trang Hữu Bách bị đau kêu một tiếng ngã xuống đất, Nguỵ Tông Thao nhanh chóng lách mình. Đối phương là hai gã lính đánh thuê, đang giơ súng trường chạy tới gần bọn họ. Súng ở trong tay Nguỵ Tông Thao còn chưa kịp nâng lên thì bỗng nhiên nghe thấy một tiếng súng truyền đến. Viên đạn bắn ngay trên mặt đất, khiến cho đất đá văng lên, vừa vặn sát ở bên chân một tên lính đánh thuê. Hai tên lính đánh thuê kia lập tức xoay người, nhanh chóng bắn về phía viên đạn được bắn tới. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Nguỵ Tông Thao nắm lấy kẽ hở, chống ở trên đất bắn một phát về phía tên lính đánh thuê. Trang Hữu Bách cũng giơ súng lục lên, nhanh chóng bắn về phía bọn chúng. Chỉ trong hai giây ngắn ngủi, hai tên lính đánh thuê kia mới vừa quay đầu lại lập tức trúng đạn. Ở phía sau, đạn bắn loạn xạ “đoàng đoàng đoàng” trên mặt đất liên tục không ngừng, nước bùn văng khắp nơi. Trong đêm mưa to tiếng súng vang rền trên không, súng trường hướng lên trời bắn ra một phát cuối cùng, hai tên lính đánh thuê rốt cuộc ngã xuống.
Súng lục phát ra một tiếng “đoàng” cuối cùng, mùi thuốc súng tràn ngập trong không khí, ngay lúc đó hai tên lính đánh thuê ngã xuống trong nháy mắt. Nguỵ Tông Thao nhanh chóng giơ súng nhắm vào rừng cây tối tăm ở phía trước, cò súng đã chuyển động, thì thấy trong rừng cây đột nhiên nhảy ra một người, tóc tai bù xù, toàn thân ướt mưa, vọt về phía anh như tia chớp, trong nháy mắt liền nhào vào trong lòng anh. Nguỵ Tông Thao lập tức ôm chặt cô, giữ lấy cổ, nâng đầu cô lên, không nói một lời hôn xuống, động tác vừa dữ dội vừa mãnh liệt. Anh lập tức buông cô ra, kéo cô tới bên cạnh Trang Hữu Bách, nói: “Cậu ta bị trúng đạn rồi, nhanh lên!”
Không có xúc động, không có lo lắng, không có một câu thừa thãi vô nghĩa, chỉ có một nụ hôn hung hăng, anh chính là như thế, không giống với người thường. Hai mắt Dư Y đẫm lệ mông lung, tay cầm súng còn đang run rẩy, màng nhĩ còn hơi đau, nhưng giờ phút này cô không có khẩn trương cùng sợ hãi.
Nguỵ Tông Thao xử lý xong thi thể, lấy đi súng trường của bọn chúng, đi vòng vèo trở về đầu này của khe núi.
Khe núi không quá nhỏ, anh dùng cành là che lại, bên trong chỉ có ánh sáng yếu ớt. Khi trở về Dư Y đã xử lý xong chân của Trang Hữu Bách, hiện giờ không thể lấy ra viên đạn, cô chỉ có thể xử lý đơn giản. Nguỵ Tông Thao ném súng trường qua một bên, ngồi trên đất, lập tức kéo Dư Y vào trong lòng rồi hôn môi cô, cũng không màng đến Trang Hữu Bách đang suy yếu nằm ở một bên. Chỉ trong chốc lát anh liền buông cô ra, nâng mặt cô lên, ngón tay lau nước mắt ở trên mặt cô, khàn khàn nói: “Chỉ có một mình em?”
Dư Y lắc đầu: “Còn có sáu người, em đã dùng bộ đàm báo với bọn họ, không nói rõ vị trí, chắc là bọn họ có thể tìm đến. Trong đó có một người vừa rồi vì chắn cho em mà hiện tại cũng không biết thế nào.” Dừng một chút, cô thoáng lau nước mắt, nhưng dường như lau không sạch.
Nguỵ Tông Thao ôm chặt cô, một câu cũng không muốn nói. Giờ phút này máu giống như muốn trào ra từ trong ngực, ngay trong mưa to gào thét, người phụ nữ của anh đã vì anh mà mạo hiểm, vừa rồi ngay lúc chỉ mành treo chuông đã hết sức cúu anh, hiện tại cô lại khóc ở trong lòng anh. Anh yêu người phụ nữ này, anh luyến tiếc cô, cô cũng luyến tiếc anh.
Ánh sáng trong khe núi yếu ớt, không biết có lính đánh thuê phát hiện nơi này ngay sau đó hay không. Nguỵ Tông Thao chỉ biết là mình không muốn đi nữa, rời đi từ sáng sớm cho tới bây giờ, một ngày còn chưa qua mà anh đã nhiều lần sống chết. Thì ra ngừơi phụ nữ mà anh nhung nhớ ở trong lòng này hiện giờ đã không còn sĩ diện, ăn mặc lôi thôi, cả người đầy bùn, tóc tai sút ra khỏi dây buộc, lòng bàn tay có dấu ngấn dây thừng, cô không có xinh đẹp như trước, nhưng động lòng người hơn so với bất cứ lúc nào. Anh có chết cũng nên chết ở bên cạnh cô, nắm tay cô, không cho cô chạy trốn. Anh không có vĩ đại như vậy, anh đi đến âm tào địa phủ cũng muốn mang theo cô, cô chỉ có thể vĩnh viễn thuộc về một mình anh!
Dư Y nằm ở trong lòng anh, thân thể rốt cuộc yên tĩnh lại. Cô đã quên nguy hiểm ở bên ngoài, chỉ biết là muốn ôm chặt lấy người đàn ông ở trước mặt này. Chỉ cần ở cùng một chỗ với anh, đi đến nơi nào thì có quan hệ gì, dù sao vừa rồi đã có một viên đạn quẹt qua mặt cô, coi như hơn phân nửa là cô đã chết. Cô không muốn xen vào nữa, chỉ cần ở bên cạnh Nguỵ Tông Thao là tốt rồi.
Tối nay bọn họ trốn ở trong này, hết thảy phải chờ đến hừng đông. Hít thở của Dư Y nhợt nhạt, thiêm thiếp nằm ở trong lòng Nguỵ Tông Thao, môi thì chốc chốc mềm nhũn. Nguỵ Tông Thao nhỏ giọng hỏi cô một câu, cô liền nhỏ giọng trả lời, hai người dường như không biết mệt mỏi. Qua một chốc, Dư Y đi kiểm tra vết thương của Trang Hữu Bách, kiểm tra xong thì tiếp tục nằm vào lòng Nguỵ Tông Thao. Mưa rốt cuộc ngừng rơi, rừng cây như bừng tỉnh lại trong sớm tinh mơ, buổi sáng tốt đẹp, nghênh đón Dư Y là một cái xác chết.
Xác chết nằm ở trong góc khe núi, cách không xa Dư Y, Dư Y vậy mà ngủ cùng với xác chết một đêm. Cô mím môi không nói gì, Nguỵ Tông Thao vuốt vuốt tóc cô, hôn xuống trán cô. Dư Y cũng hướng về miệng anh hôn một cái, ánh mắt không tự chủ nhìn về phía thi thể, mũi hơi nhăn. Nguỵ Tông Thao nói: “Em học y, có học qua khám nghiệm tử thi không?”
Dư Y đã ra khỏi lòng anh, chậm rãi đi đến gần xác chết, nói: “Cơ bản vẫn còn lờ mờ.”
Cô ngồi chồm hỗm xuống, mùi thối của xác chết dần dần rõ rệt. Dư Y cau mày, bắt đầu kiểm tra. Thi thể mềm mại, sự đổi màu rõ ràng, vị trí nơi này có thể ngăn được mưa, thi thể cũng không có bị ngâm trong nước mưa, hai vết thương súng gần đó rõ ràng đã có dòi. Dịch dạ dày Dư Y cuồn cuộn, cô nhịn không được nằm sấp một bên nôn vài cái. Nguỵ Tông Thao lập tức tiến lên vỗ vỗ lưng cô, nói: “Đừng nhìn, bây giờ chúng ta xuất phát, nếu ở trong này, người của em rất khó tìm đến chúng ta.”
Dư Y khoát tay, nói: “Hắn ta đã chết được vài ngày.”
Nguỵ Tông Thao nhíu mày: “Vài ngày?”
Dư Y lại nhìn thoáng về hướng xác chết, nói: “Bảy ngày.”
Nguỵ Tông Thao hơi đăm chiêu. Dư Y dần dần lấy lại được tinh thần, hỏi: “Ai vậy? Thôn dân?”
Đối phương mặc áo sơ mi hoa, da ngăm đen, cũng không giống với người Campuchia. Dư Y cảm thấy hắn ta hơi quen mặt, nhưng không thể nói rõ, cho đến khi cô nghe thấy Nguỵ Tông Thao nói: “Quách Quảng Huy.”
Dư Y sửng sốt, nhìn nhanh về phía xác chết, không dám tin, líu ríu nói: “Quách Quảng Huy?” Cô thấy qua ảnh của Quách Quảng Huy, nhưng chưa bao giờ gặp qua người thiệt, cho nên không thể liếc mắt một cái liền nhận ra. Cô ngàn vạn lần không ngờ đối phương thế nhưng chính là Quách Quảng Huy!
Nguỵ Tông Thao lạnh giọng nói: “Bảy ngày…Năm ngày trước còn có người liên lạc qua với Quách Quảng Huy, báo cho chúng ta quyết định của Quách Quảng Huy.”
Trong bệnh viện, Ngô Phỉ vẫn canh giữ ở trước giường bệnh của Trần Chi Nghị, thường hay liếc nhìn ra bên ngoài một cái. Mặt trời đã mọc, không biết Dư Y hiện giờ chạy tới nơi nào, điện thoại của cô ấy không nằm trong vùng phục vụ. Ngô Phỉ có chút sợ hãi, không rõ đến tột cùng Dư Y muốn làm cái gì, cô chỉ có thể canh Trần Chi Nghị tỉnh lại, hoàn thành lời dặn dò của Dư Y.
Đang thất thần thì Trần Chi Nghị ở trên giường bệnh đột nhiên nói mê một tiếng, Ngô Phỉ ngẩn người, lập tức chồm lên trước nói: “Cảnh sát Trần?”
Trần Chi Nghị lại giật giật miệng. Ngô Phỉ rốt cuộc nghe rõ anh ta đang kêu “Nhất Nhất”. “Nhất Nhất” là cái gì? Ngô Phỉ nhíu mày một chút, đẩy đẩy anh ta, rồi lập tức kêu chồng đi gọi bác sĩ tới. Phòng bệnh vừa mở ra, Trần Chi Nghị rốt cuộc mở mắt. Ngô Phỉ phấn khởi nói: “Cảnh sát Trần, anh tỉnh rồi!”
Trên đầu Trần Chi Nghị quấn băng gạc, sức mạnh cuả nước thuốc vẫn còn kéo dài tới lúc này, anh ta mở mắt chỉ nhìn thấy một mảnh trắng xoá, một lát sau thì cảnh tượng mới dần dần rõ ràng.
Ngô Phỉ lo lắng anh ta chất vấn, đang muốn giải thích chuyện Ngô Thích, còn chưa có mở miệng thì không ngờ Trần Chi Nghị đã trước cô một bước, câu đầu tiên là: “Nhất Nhất đâu?” Ngô Phỉ sửng sốt, lại nghe Trần Chi Nghị nói: “Dư Y đâu?”
Ngô Phỉ vội vàng nói cho anh ta, mới nói một nửa thì Trần Chi Nghị liền chống giường muốn ngồi dậy. Ngô Phỉ ngăn anh ta lại không cho động đậy, bác sĩ cũng rốt cuộc từ bên ngoài chạy vào. Trần Chi Nghị không để ý tới bất cứ người nào, chỉ nói: “Tôi muốn đi tìm cô ấy, các người tránh ra!”
Ngô Phỉ thấy anh ta quyết tâm thì đột nhiên nghĩ đến lời dặn của Dư Y, cô ta lập tức hỏi: “Đúng rồi, cô ấy kêu tôi hỏi anh một vấn đề, câu cuối cùng anh nói là muốn nói ai?”
Trần Chi Nghị xốc chăn lên, hai chân rơi xuống đất, trầm giọng nói: “A Sâm!”