những tiếp viên của sòng bài lên sân khấu giúp vui.
Tất cả mọi người đang bàn luận sôi nổi, người dự thi từ các nơi trên thế giới đều đã tới rồi, gần đây giải trí trong thành phố thật đông nghịt, khắp nơi đều có người đi tham quan.
Toà nhà giải trí sáu mươi tầng, mỗi một tầng đều có thể khiến cho người ta ngạc nhiên mừng rỡ. Ở nơi này có thể cung cấp tất cả các nhu cầu ăn mặc ngủ nghỉ cùng với giải trí, khách thậm chí cũng không cần phải đi ra bên ngoài. Quản lý quầy bar dặn đi dặn lại: “Liên tục trong ba tuần, Thế giới giải trí tiếp đón đều là khách quý, phóng viên cũng sẽ tiến hành theo dõi đưa tin, không ai có thể có sai lầm, mọi người phải nhớ kỹ!”
Dư Y cũng bề bộn công việc, vẫn chưa có thể cùng Nguỵ Tông Thao gặp mặt. Cô cũng không có lòng dạ nào còn muốn hẹn hò, mấy ngày nay cô bị quản lý sai khiến chạy lên chạy xuống, căn bản là chân không chạm đất.
Hôm này là đêm trước trận đấu, người trong sòng bạc càng nhiều, Dư Y bận rộn đến nỗi ngay cả ly nước tìm khắp cũng không có. Ngô Văn Ngọc cười nhạo cô: “Còn không kịp uống nước!” Cô ta chỉ vào điện thoại di động ở trước mặt cô, bên cạnh là một cái ly, nói: “Cái này không phải là của cô sao?”
Dư Y lập tức lấy qua, rót một ly cà phê giải khát, điện thoại đúng lúc vang lên, Ngô Văn Ngọc tiếp điện thoại xong, nói: “Lầu năm mươi tám có người khách gọi rượu, bộ phận khách sạn thiếu người, cô đưa lên đi.”
Dư Y nhíu mày: “Cô tiếp điện thoại, cô đi.”
Ngô Văn Ngọc để ống nghe xuống: “Ôi chao, loại chuyện đưa rượu này là cô rành nhất, miễn cho cô lại nói chui kẽ hở cái gì, tôi đem đi? Dựa vào cái gì?”
Ngô Văn Ngọc quyết tâm không đi, cũng không để cho đồng nghiệp bên cạnh đi giúp. Thời gian trôi qua từng giây, Dư Y không muốn nảy sinh những tranh cãi về phục vụ ở Thế giới giải trí vào lúc quan trọng này nên chỉ có thể bưng rượu đi đến thang máy, trước khi rời đi còn nói một câu: “Đúng rồi, hôm nay tôi đã nhìn thấy một con gián chui ra từ khe hở chạy đến đây.”
Ngô Văn Ngọc giận đỏ mặt, vỗ mạnh lên quầy bar một cái, cho đến khi Dư Y đi vào thang máy rồi thì cô ta mới cười lạnh, tiếp tục cúi đầu làm việc.
Dư Y đi đến lầu năm mươi tám, sau khi tìm được phòng của khách thì bấm chuông cửa. Trong phòng có người dùng tiếng Anh hỏi, Dư Y trả lời: “Rượu của ngài được đưa đến.”
Cửa mở ra, đối phương khó hiểu nói: “Rượu?” Ông ta nâng mắt nhìn Dư Y, ánh mắt không khỏi sáng ngời: “Cô gái, chúng ta lại gặp mặt.”
Dư Y sửng sốt, lúc này mới nhận ra người ở trước mặt này là người khách ngoại quốc, ngày hôm đó ông ta được Trần Nhã Ân đích thân tiếp đãi đi thăm sòng bạc, có nói một câu “Không ngờ là nhân viên phục vụ cũng xinh đẹp như vậy”, xem ra thân phận của ông ta rất đặc biệt, dĩ nhiên là do đích thân Trần Nhã Ân tiếp đãi.
Dư Y cười nói: “Đúng vậy, thưa ngài, bây giờ rượu mới được đưa tới, làm lỡ thời gian của ngài, thật vô cùng xin lỗi.”
Người khách cười cười, giữ cửa mở ra một tí để cho cô đi vào.
Dư Y vừa mới cầm ly để lên trên bàn trà, đang muốn nói chuyện thì bỗng nhiên cái mông nóng lên. Cô hơi chấn động, lập tức thẳng thắt lưng lên, bàn tay trên mông dùng sức một chút, đẩy người cô áp sát tới trước, vừa vặn đụng vào ngực của đối phương.
Đối phương cúi đầu nhìn cô, nói giọng khàn khàn: “Phụ nữ Á Đông thật nhỏ xinh, cô rất đẹp.”
Dư Y kinh ngạc, dùng sức đẩy ông ta ra: “Quý khách, ông hiểu lầm rồi!”
“Hiểu lầm cái gì?” Đối phương cười nhẹ, khoá chặt mông Dư Y, chậm rãi tiến gần đến bên miệng cô: “Tôi không có kêu rượu, cô chủ động đưa tới, đừng nên thẹn thùng.”
Dư Y dùng sức đẩy ông ta ra, gấp đến nỗi đỏ mặt tía tai: “Quý khách, ông thật sự đã hiểu lầm, tôi không phải…A…”
Cô còn chưa kịp giải thích thì đối phương đã nâng mông của cô, bế bổng cô lên, căn bản là không muốn nghe cô nói chuyện. Dư Y vùng vẫy kịch liệt, đối phương bế cô không tốn sức lực nào, còn cười nói: “Không nên gấp gáp, cô thích chơi kiểu này?”
Thấy sắp đi vào phòng ngủ, Dư Y không ngừng đánh đấm ông ta, nhưng mà một chút sức lực này căn bản là không là gì đối với ngừơi đàn ông còn cao lớn hơn so với Nguỵ Tông Thao. Dư Y bối rối, giơ hai tay lên bóp mạnh lấy cổ của ông ta, ngón tay dốc sức ấn lên trái cổ của hắn. Đối phương bị đau, không khỏi buông tay ra, hai chân Dư Y vừa rơi xuống đất liền nhanh chóng chạy về phía cửa. Cô vừa mới nắm cửa kéo ra một chút thì phía sau lưng bỗng nhiên bị đập vào trong bộ ngực cứng rắn. Mặt của đối phương đỏ lên, đã nổi giận đùng đùng: “Đừng có quá đáng, cô đưa đến cửa lại muốn đổi ý?” Trên tay dùng sức, xé mạnh đồng phục của Dư Y ra.
Dư Y hét lên: “Cứu mạng…” Rồi mở cửa ra lần nữa, do đối phương lôi kéo nên cửa dần dần được mở lớn ra. Trên sàn nhà đá cẩm thạch ở ngoài cửa hiện ra một đôi giày da bóng lưỡng, có người trầm giọng nói: “Ông Smith.”