i cô đơn lẻ loi, rõ ràng có rất đông con cháu ở bên cạnh. Ý nghĩ thứ hai ở trong đầu là chạy trốn, ngay tại lúc cô nhìn thấy vết thương ở trên cánh tay của bố già.
Cô quét mắt nhìn một lượt những người đàn ông vạm vỡ đứng chung quanh phòng, rồi nhìn về hướng bố chồng đang đổ mồ hôi không ngừng, nằm ở trên giường, bảo mình phải trấn tĩnh lại: “Đây là… bị thương do gì vậy?”
Vết thương rất mới, không khó nhận ra một chút nào, lần đầu tiên trong cuộc đời cô nhìn thấy vết thương do súng, tại chính trên người ông lão tóc hoa râm này.
Bố già rất suy yếu, nói: “Cô nói cô còn chưa có tốt nghiệp y khoa, tôi cho cô một cơ hội để luyện tập, đến đây giúp tôi xử lý vết thương này.” Nhìn thấy Dư Y bất động, ông ta cười cười: “Tuy rằng bố già lớn tuổi rồi, nhưng còn chưa muốn đi theo đứa con kia của tôi. Bác sĩ của tôi không có ở Campuchia, chờ đến khi ông ta tới thì chắc là tôi đã thẳng cẳng từ lâu rồi. Cô chữa trị cho tôi, bằng không cô cũng không thể mang mẹ của cô về lại bên cạnh cha cô được!”
Dư Y không biết làm thế nào hơn, chỉ có thể bất chấp khó khăn mà vào cuộc. Hiện thực không phải như phim truyền hình, không phải dùng dao hơ lửa một chút là có thể đào ra viên đạn. Tuổi tác của bố già đã cao, không thể chịu đựng nổi phương pháp thô bạo này, cũng không thể mạo hiểm để cho vết thương của ông ta bị nhiễm trùng. Đầu Dư Y đầy mồ hôi, trong ban đêm nóng bức ở Campuchia, lần đầu tiên mổ xẻ thịt của một người sống.
Ngày nghỉ của cô chỉ có thể trải qua ở trong căn nhà hai tầng lầu như thế, ra ngoài còn có người đi theo, hơn mười ánh mắt đều nhìn chằm chằm cô, rất giống như khi ở Nho An Đường, số phận rất khéo trêu đùa cô.
Nguỵ Tông Thao cười nói: “Chạng vạng ngày hôm sau tôi và bác sĩ cũng đã về tới.”
Dư Y gật đầu một cái: “Tôi biết, sau đó bố già không có kêu tôi tiếp tục điều trị.”
Nguỵ Tông Thao đến nơi, hỏi qua mấy người thuộc hạ người lấy viên đạn ra cho bố gia là ai. Sau khi nghe xong thì đánh giá là đối phương không có uy hiếp, nên anh cũng không có để ý tới, chỉ phái người canh chỗ cô ở, cũng chẳng hề lộ mặt.
Có một lần bố già nói với anh: “Hôm nay tôi nói chuyện phiếm với cô gái nhỏ kia, nói muốn giới thiệu cháu nội của tôi cho cô ta, anh đoán xem cô gái nhỏ kia trả lời như thế nào?”
Nguỵ Tông Thao đáp lại một câu cho có lệ, bố già cười đến hả hê: “Cô ta nói khi cô ta mười tuổi thì anh hai mươi tuổi, nếu anh thích cô thì là yêu thích trẻ con, đây là bệnh, nhất thiết phải coi chừng. Rõ là độc mồm độc miệng!” Cái đó còn chưa hết, bố già tiếp tục nói móc anh: “Tôi nói với cô ta anh rất có tiền, sự nghiệp rất lớn. Lúc này cô ta còn nói, tuổi của anh còn quá trẻ, chờ di sản của anh thì phải đợi rất lâu, cho nên cô không muốn. Huống chi chúng ta là xã hội đen, cô còn muốn sống lâu một chút!”
Sau khi nghe xong thì Nguỵ Tông Thao tỉnh bơ, kêu người đi gắn camera trong phòng của cô, anh rất muốn nhìn xem cô đẹp đến mức nào mà có thể thanh cao ngạo mạn đến như vậy.
Vì thế lần thứ ba là anh nhìn thấy Dư Y ở trong phòng. Dư Y đang tắm, dưới ngọn đèn lờ mờ, thân thể của cô long lanh trắng nõn, mỗi một nơi đều như chạm trổ rất tinh vi. Anh nghĩ cô chắc chắn rất mềm mại, âm thanh kêu khóc nhất định rất dễ nghe. Anh nhìn không chớp mắt, như là bị điểm huyệt, thân thể lại chậm rãi biến hoá, hơi thở dần dần dồn dập.
Cho đến khi có một trận âm thanh ồn ào vang lên, tất cả đều bị cắt đứt.
Ánh trăng mềm mại, Nguỵ Tông Thao nhìn Dư Y đang ở trong lòng, cười nhẹ nói: “Không ai biết là khi nào thì em đã lén báo cảnh sát, tất cả bọn họ đều không đề phòng. Cho đến khi tôi phái người đi đối phó với cảnh sát xong, khi đi đến phòng em tìm em thì em đã không còn ở đó, nước ở trong bồn tắm còn vương mùi hương của em…”
Anh nâng cằm Dư Y lên, lần nữa thấp giọng nói, nhìn không chớp mắt giống như lúc đó: “May là em chạy trốn thật nhanh, nếu không thì đêm đó tôi nhất định khiến cho em kêu khóc.”