t khách sáo? Hắn không hiểu, suy nghĩ làm sao cũng không thông, hắn chỉ biết, hắn vô cùng không thích cảm giác này.
“Ánh mặt trời nam nhà chúng ta, gần đây thật không có ánh mặt trời” Đúng lúc nghỉ phép cuối tuần trở về, Quan Tử Đàn đột nhiên quăng ra một câu cùng với Quan Tử Tề, Quan Tử Tu, Quan Tử Dung, ngồi ở trong đình ăn hạt dưa nói chuyện phiếm.
“Tử Cần, lại đây tâm sự” Quan Tử Ngôn hướng trong phòng kêu.
Quan Tử Cần cả người giống như u hồn bị hoảng đến, theo bản năng uống trà, theo bản năng ăn hạt dưa.
“Chú út……..” Duyệt Duyệt vẻ mặt như sắp khóc.
“Làm sao vậy? Làm sao vậy?” Đột nhiên phục hồi lại tinh thần, giật mình nhìn thấy bé chu miệng rưng rưng nước mắt, một bộ dáng giống như chuẩn bị khóc đổ trường thành, bộ trời sắp sụp hay sao?
“Chú ăn hết hạt dưa của người ta …….” Bé lột thật lâu, mới ra được một núi nhỏ hạt dưa, đó là bé định đem cho papa yêu dấu ăn……..
“A, thật xin lỗi, thật xin lỗi, chú lột trả lại cho con” Luống cuống tay chân, kích động bổ cứu.
Đám người ở một bên thiếu chút nữa cười đến té ghế.
“ Oa, a…….. hôm nay là ‘binh’ nơi nào đến?” Đau bụng quá, đau bụng quá, Quan Tử Dung cười đến mau thở không được.
Quan Tử Ngôn một tay ôm con gái qua dỗ dành, một mặt nói: “Không cần vội, Tử Cần, mấy ngày nay, em tâm thần hoảng hốt, có tâm sự gì sao?”
Tâm sự nha……… Coi như có đi!
Vì thế, hắn đem chuyện không hiểu tai sao bị học tỷ vứt bỏ, đầy oán khí, ủy khuất, trách cứ nói ra.
“Đây chính là nguyên nhân tâm tình em không tốt?” Lại xác định hỏi lại một lần nữa.
“Đúng”, đối với vẻ mặt ‘Cứ như vậy’ của mọi người, hắn cảm thấy cực kỳ bất mãn. Hắn cảm thấy cái này là chuyện lớn nha, nghiêm trọng quấy nhiễu đến cảm xúc của hắn.
“Phốc” Quan Tử Dung lại muốn cười. Thật muốn kêu hắn đi soi gương nhìn xem, nét mặt ai oán của hắn, nhìn thật giống như là con chó hoang bị người ta vứt bỏ.
“Ngươi không phải luôn nói có được may mắn của ta, không có được mạng của ta sao?” Quan Tử Đàn hỏi lại. Em trai này của nhà bọn họ, có được ưu điểm lớn nhất chính là dễ dàng thích ứng trong mọi hoàn cảnh. Chuyện xui chuyện ngốc thực sự phát sinh nhiều lắm, nhưng thật có thể tự mình điều chỉnh tâm tình của mình, cười cười liền cho qua, tính cách cũng rất là AQ(lạc quan), rất khó nhìn thấy hắn thực sự vì chuyện gì mà giải thoát không được.
Mọi người đều cảm thấy giao bằng hữu đều dựa vào duyên phận, hợp thì tụ không hợp thì tan, tự nhiên cũng sẽ không đặc biệt cưỡng cầu gì, như vậy hắn hiện tại là đang câu nệ cái gì a?
“ Học tỷ…… Không giống vậy, em không muốn hai tiếng ‘Ha, ha’ rồi cho qua.”
“Tại sao không muốn hả?” Hắn biết bản thân vì sao kiên trì vậy ư?
“Bởi vì không muốn ha thôi!” Chị út thật phiền, không muốn ‘ ha’ còn có lý do sao.
“…….” Hoàn toàn không cách nào khai thông.
Sau khi triệt để buông tha cho, mọi người cùng nhau dùng vẻ mặt ‘Đây là từ đâu dẫn đến ngu ngốc’ nhìn lẫn nhau.
“Là con cái nhà anh sao?” Mau dẫn trở về có được không? Mất mặt muốn chết! Quan Tử Đàn nhanh chóng phủi sạch quan hệ.
“Đần độn có thể nhận được tiền trợ cấp sao? Cái dạng này có thể coi là nửa tàn phế hay là toàn tàn phế?” Vấn đề này quấy nhiễu Quan Tử Tề đã lâu, hắn tương đối thận trọng suy xét vấn đề này.
Làm thầy thuốc nên trầm ngâm một lát, lấy góc độ chuyên nghiệp cùng quyền uy tương đối phán định “Theo trình độ của hắn, hẳn là tính là toàn tàn phế đi”.
“Nói cái gì là trưởng khoa thần kinh não ngoại, thật là vô dụng”. Quan Tử Tề trực tiếp nói móc anh ba nhà mình. Em trai của chính mình cũng không chữa trị cho tốt được.
“Muốn anh nói bao nhiêu lần, thần tiên cũng bó tay không cứu được” Danh y khó cứu người ngốc nghếch.
“………” Nhóm người này thật quá đáng, coi hắn không tồn tại a?
Từ nhỏ đến lớn, những lời như vậy hắn nghe hơn, hắn rất tự động tự giác, yên lặng vuốt cái mũi đến góc tường ngồi.
“Các ngươi, đủ rồi, không cần khi dễ em trai” Quan Tử Ngôn buồn cười ngăn lại, đi đến chỗ em út đang ngồi xỗm ai oán, ngồi vẽ vòng tròn chơi.
“Ý của mọi người là, em rất coi trọng cô ấy đi?”
“Đúng rồi” Bằng không hắn đang rầu cái gì?
“ Kia, cô ấy là gì của em?”
“ Học tỷ a” Mới vừa rồi không phải đã nói qua.
“Tại sao học tỷ sẽ làm cho em không muốn ‘Ha ha’ hai tiếng rồi cho qua?”
“ A, cũng lại hỏi vấn đề chủ yếu không muốn ‘Ha’ mà”. Rất khó lý giải sao? Tại sao mọi người luôn hỏi cùng một vấn đề? Rất kỳ quái nha!
“………” Quan Tử Ngôn một trận trầm mặc, sờ sờ cái mũi trở về chỗ ngồi.
Vẫn là tiếp tục uống trà thì tốt hơn!
Nghỉ đông qua đi, khai giảng.
Quan Tử Cần vốn cho rằng, tâm trạng cô chẳng qua là không tốt, qua một kỳ nghỉ đông, hết thảy sẽ trở lại nguyên trạng. Sau khai giảng, ở trường học gặp được cô, cô vội vàng đi lên lớp, vội vàng ân cần thăm hỏi, mỉm cười hắn một cái, hắn thật sự rất vui vẻ, nhưng là………
Hắn rất nhanh liền phát hiện, hết thảy đều không có thay đổi.
Cô sẽ chào hỏi với hắn, sẽ cười với hắn, nhưng là, sẽ không chủ động đi tìm hắn, tựa như bằng hữu giao tình thật bình thường vậy?
Bọn họ là loại giao tình thật bình thường bằng hữu sao? Không phải, tuyệt đối không phải? Ít nhất hắn vô cùng để ý cô.
Để ý thái độ của cô, để ý cảm xúc của cô, để ý cô có hay không để ý đến hắn…….
Hắn cố gắng suy nghĩ thật lâu, thật lâu, có thể nguyên nhân duy nhất là, chính là ở trên người học muội.
Cô không thích học muội, cho nên tại học kỳ kia, hắn bận rộn giúp học muội quá nhiều, cho nên cô mất hứng?
Tuy rằng, lý do này thật gượng ép, học tỷ cũng không giống người ngây thơ như vậy, nhưng thật không thể nghĩ ra được nguyên nhân nào khác. Nếu thật sự đúng là như vậy, hắn sẽ lựa chọn cách xa học muội.
Ý nghĩ như vậy còn chưa kịp thành hình, ở khai giảng tuần thứ hai, một sự kiện ngẫu nhiên xảy ra, làm cho quan hệ của bọn họ loạn xà ngầu lên, toàn bộ down thẳng xuống đáy cốc.
Quan hệ của các học muội năm nhất cùng với các học tỷ năm cuối. Đã diễn biến đến trạng thái giống như nước với lửa căng thẳng, tùy thời có thể bùng nổ, cái thời điểm bùng nổ đó, nghe nói là ở một ngày nào đó bên ngoài trường học ăn thịt dê nướng, hai phe đều không nhượng bộ, sau đó không hiểu là ai nói gì đó, hai phe nổi lên xung đột.
Chuyện này, bị huyên ra rất lớn ở toàn hệ, tựa hồ mọi người đều biết, ngay cả các lão sư cũng ra mặt giảng hòa, nghe nói Đồng Thư Nhã còn tặng cho học muội một cái tát.
Hắn nghe được, tương đối bất khả tư nghị, học tỷ sẽ đánh người?
Học muội đã tìm đến hắn khóc lóc kể lể, xem ra là không giả được. Mà ‘nghe nói’ sự kiện lần này bắt đầu là bởi vì tranh giành tình nhân, mà nam nhân vật chính là hắn, cho nên không quan tâm hỏi một chút thì cũng không hay lắm.
Hắn thật sự muốn biết Đồng Thư Nhã đang nghĩ cái gì, cho nên thuận tay gọi điện thoại, mời cô đến đây một chuyến.
Đồng Thư Nhã nghe phải chuyện này, một phen vô danh hỏa nhất thời nổi lên. Làm sao? Là muốn khởi binh vấn tội sao? Hay cho một tên Quan Tử Cần, có can đảm liên chất vấn cô một câu thử xem?
Từ đầu đến đuôi cô không nói một câu, lạnh lùng xem học muội đóng vai kẻ yếu, ủy khuất khóc lóc kể lể với hắn.
“Học tỷ, chị thật sự đánh cô ấy?”
Hắn chất vấn cô? Hắn thật sự dám chất vấn cô?
“Đúng, là tôi đánh cô ta, vậy thì sao? Cậu muốn giúp cô ta ra tay sao?” Cô lạnh lùng đáp lại.
“Không phải…..” Hắn chỉ là muốn biết, cô đang nghĩ cái gì mà thôi. “Hiểu Chân nói, là vì tôi và cô ấy đi gần quá, cho nên chị mới tức giận sao?”
“Đừng dát vàng lên mặt mình, Quan Tử Cần”. Cô nghe xong càng giận bốc lửa.
Vốn dĩ là, muốn tạo ra khoảng cách, làm phai nhạt tình cảm, học muội không biết trời cao đất rộng này chạy đến gây hấn cái gì? Lấy tư thái của người thắng đến cười cợt cô bị đày vào lãnh cung? Rõ ràng là muốn bị đánh? Đồng Thư Nhã cô cũng không phải là kẻ để cho ai cũng có thể châm chọc?
“Cậu thích cùng với ai cùng nhau, tôi không xen vào. Lần sau, cô ta dám nói một câu bà lão hoặc bị vứt bỏ linh tinh chữ, tôi cũng sẽ như cũ đánh không tha!” Nói xong, cô lạnh lùng đứng dậy rời đi.
Tốt, chân tướng rõ ràng, khó trách học tỷ tức giận.
“Hiểu Chân, em thật sự là đuối lý không còn gì để nói”
“Chị ấy đánh em nha!”
“Cá tính của học tỷ tôi hiểu. Em không chọc cô ấy, cô ấy cũng sẽ không gây sự với em” Là cô tự tìm, muốn trách ai.
Học tỷ tuy rằng đánh người là không quá đúng, nhưng cô ấy ở trước mặt người khác nhục nhã người ta, lại tốt ở chỗ nào?
“Em còn muốn khóc tiếp sao?” Suy nghĩ một chút, rất có lương tâm mà để lại nguyên một bao khăn giấy cho cô, mặt khác bổ sung thêm mấy câu: “Thẳng thắn mà nói, Hiểu Chân, tôi cũng không tán thành cách làm của em, tôi nghĩ, sau này chúng ta vẫn ít lui tới có vẻ tốt, như vậy xung đột sẽ giảm đi rất nhiều.”
Đồng Thư Nhã hoàn toàn không để ý tới hắn.
Mỗi lần gọi điện thoại cho cô, đều bị cô cúp máy, đi đến lớp học tìm cô, cô chỉ lạnh lùng nói với hắn một câu : “Đi tìm tiểu học muội của cậu đi, theo tôi này bà lão chỉ biết dùng bạo lực, không có tiền đồ”.
Cùng với lúc trước như có như không bảo trì khoảng cách không giống với, lần này là thật sự tức giận.
Có một lần thậm chí còn cảnh cáo: “Quan Tử Cần, cậu tốt nhất đừng đến chọc tôi, nếu không ngay cả cậu tôi cũng cùng nhau xử đẹp.”
Hắn hoàn toàn không dám nghi ngờ, cô nói được thì sẽ làm được.
Nhưng mà hắn thực sự không có chọc qua cô cái gì a, cá tính của cô tuy rằng mạnh mẽ, nhưng đây cũng là một loại kiên cường bảo hộ chính mình, kỳ thực cô rất mềm lòng. Hắn vẫn nhớ, lúc mới quen, bộ dáng cô dịu dàng giữ chặt tay hắn, giúp hắn bôi thuốc.
Khi nói chuyện với hắn, khẩu khí thường thường hung dữ, nhưng lòng so với ai đều tinh tế. Ở trong mắt của người khác xem ra, là cô ức hiếp hắn, xem phim, ăn cơm đều bắt hắn mời khách, còn muốn hắn làm tài xế miễn phí đón đưa, thật sự giống như hắn thật chịu thiệt, bất quá trên thực tế…….
Cô biết hắn có khi rất lơ đãng, cho nên nhớ thời khóa biểu của hắn, mỗi ngày gọi điện thoại kêu hắn rời giường. Sách giáo khoa của các học tỷ khác thường giảm bảy, năm mươi phần trăm bán lại, còn cô thì chưa từng lấy của hắn một xu, làm cho hắn giảm được không ít tiền mua sách giáo khoa. Thi giữa kỳ, cuối kỳ đều cùng hắn học bài, giúp hắn sửa lại trọng điểm, đưa thức ăn tối ngon cho hắn ăn đến nỗi bạn cùng phòng cũng khen không dứt miệng; Có khi đi shopping, thấy quần áo nào hợp với hắn, liền không do dự chút nào mua cho hắn…..
Cô chính là người như vậy, biết chính mình muốn cái gì, làm cái gì, chưa bao giờ giải thích với người bên ngoài, đối với chuyện của hắn là như vậy, đối với chuyện học muội cũng thế!
Ngay từ đầu, hắn cũng không cảm thấy cô cố ý khi dễ học muội, hắn chỉ muốn xác nhận, nguyên nhân cô và học muội xung đột có phải cũng là nguyên nhân cô xa cách hắn hay không?
Bất quá bây giờ xem ra………. Giống như khéo quá hóa vụng, cô bây giờ chẳng những không để ý tới hắn, còn thực hỏa đại!
Cô hoàn toàn không cho hắn cơ hội giải thích, hắn quả thực không có cách nào. «12