ay anh hai để cho cô cảm thấy sợ hãi , coi như hắn cách cô rất xa, nhưng là chỉ cần hắn xuất hiện ở trong phạm vi nhìn thấy của cô, cô đều sẽ cảm thấy sợ hãi , toàn thân rét run. "Thế nào? Ngủ cả một ngày còn chưa muốn đứng lên sao?" Lại là cái giọng chế giểu cùng nhạo báng, rõ là. . . . . . Thật là làm cho người ta tức giận. Cô không trả lời, cũng không có nhìn anh, chỉ có cặp mắt nhìn lên nóc nhà mà ngẩn người. Anh hai bước tới, trực tiếp ngồi ở đầu giường, ngón tay thon dài khơi lên một luồng tóc dài đen mượt của cô , tiến tới chóp mũi nhẹ nhàng hôn một cái, " không nghe thấy lời anh nói sao ?" Anh hai thấy cô không có phản ứng, tiếp tục mở miệng nói: "Anh đã từng nói, anh Diệp Hiên Viên không nuôi người vô dụng, em có thể lựa chọn làm em gái bình thường của anh, sau đó gả cho Đằng Minh để củng cố thế lực Nguyễn thị , còn một lựa chọn nữa . . . . . . Chính là trở thành người con gái của anh , bồi ở bên cạnh anh." Đằng Minh là người nào? Cái tên này giống như đã nghe qua ở nơi nào rồi. Anh hai giống như nhìn thấu nghi ngờ của cô, tà mị cười một tiếng, "Chính là người đàn ông lần trước ở bửa tiệc sinh nhật bạn học em chuẩn bị Bá Vương ngạnh thượng cung với em đó’’ Là hắn, trong trí nhớ mơ mơ hồ hồ của cô là hình ảnh người cùng maggie dây dưa lẫn nhau cười đến thật quỷ dị , cuồng tiếu. . . . . . Là hắn a, nếu như mà cô chỉ là anh em bình thường cùng anh cũng chỉ có thể bị dùng như món hàng mà làm giao dịch cưới xin sao? Không, cô không cần, vừa nghĩ tới sắc mặt của người đàn ông ghê tởm đó, cô liền hận không lập tức trốn đi thật xa, vĩnh viễn không cần xuất hiện ở trước mặt hắn. "Sợ sao?" Anh hai cười lạnh một tiếng, " con gái của gia tộc giàu có không có tác dụng đặc thù gì khác, ngoài việc dùng để củng cố lợi ích của gia tộc . Mẹ em Tần Yên cũng vậy, dì nhỏ của em Tần Thù Bối cũng là vậy , chẳng lẽ em cũng muốn vì sự hưng thịnh của Nguyễn thị mà cống hiến. . . . . ." "Anh. . . . . . Anh đừng nói vậy !" Cô uất ức khóc thành tiếng, "Em là em ruột của anh , anh cũng muốn đem em đưa cho người khác sao?" Anh hai cười nhạo một tiếng, "Tần Thù Bối hay Tần Yên cũng là con gái bảo bối của Tần gia đấy thôi, cũng không phải là bị Tần gia làm như quà tặng mà đưa cho Nguyễn diệp thành sao, khoan hãy nói em. . . . . . Nguyễn Miên Miên, em cũng chỉ là em gái cùng cha khác mẹ của anh mà thôi. Đối với anh mà nói, trên cái thế giới này, phụ nữ cùng bàn chãi đánh răng là hai thứ anh tuyệt không cùng người khác xài chung!" Thấy cô sững sờ không trả lời ,bộ dạng ngây ngô, anh hai thở dài, đột nhiên cúi người, bàn tay giữ chặt vai của cô,mắt to ngăm đen thẳng tắp ngưng mắt nhìn cô, giọng nói cũng vạn phần êm ái, "Lựa chọn đi, trở thành người của anh, cả đời không cần phiền não chuyện hôm nay, hoặc là trở thành người của đàn ông khác, bất kể con đường kia hay là gì, cũng sẽ không có cách nào quay đầu lại!" "Không cần. . . . . . Anh hai. . . . . . Buông em ra. . . . . . Anh hai, bởi vì. . . . . . anh là anh hai của em. . . . . . Là anh của em. . . . . ." Cô giùng giằng, khóc. Anh chán nản buông cô ra, cúi đầu, không thấy rõ vẻ mặt. Thật lâu, mới sâu kín mở miệng, "Như vậy là em lựa chọn trở thành vật mua bán cưới xin vì lợi ích Nguyễn gia sao?" Cô lắc đầu một cái, không cần ,cô không muốn gả cho người đàn ông đáng ghét đó, cô cũng không muốn xa cách anh hai. . . . . . Đợi chút, cô đang nói cái gì. . . . . . Không muốn xa cách anh hai ,cô không muốn rời xa anh hai ? Cô tại sao sau nhiều chuyện anh hai làm với cô như vậy, mà vẫn còn muốn ở bên cạnh anh , không muốn rời xa anh, hơn nữa từ sâu thẳm trong nội tâm tản mát ra một nỗi sợ không phải là sợ anh hai đối với cô làm chuyện thô bạo dã man nào, mà là sợ anh hai sẽ vứt bỏ cô, đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì , cô rốt cuộc bị làm sao rồi. . . . . . Một hồi lâu anh hai không có nghe được câu trả lời của cô, tự giễu cười một tiếng, từ từ ngồi dậy, đi ra cửa đi. Cô nhìn bóng lung anh hai từ từ biến mất, trong nội tâm chợt dâng lên một loại khủng hoảng không nói nên lời , hé miệng, cômuốn nói gì, nhưng mà thế nào cũng không phát ra được thanh âm nào, giống như ở trong cổ họng bị nhét một khối vải rách , ấp úng không cách nào phát ra một từ . cô thất hồn lạc phách nằm ở trên giường, thân thể đau đớn đã từ từ biến mất, thay vào đó là đau nhói bén nhọn trong lòng. Đêm thì dài đằng đẵng, cô cả đêm vẫn chưa chợp mắt được.