t hồi tiếng tất tất tác tác,đối với loại thanh âm này cô lại thấy quen thuộc, là tiếng cởi quần áo .
cCả người cô run lên, chẳng lẽ anh hai muốn. . . . . .
Giữa lúc đang tưởng tượng, anh hai đã vén lên chăn mền của cô, chui vào,đưa bàn tay, đem cô kéo vào lồng ngực ấm áp .
Lúc này, cô vô luận như thế nào cũng không thể giả bộ ngủ nữa, đẩy cánh tay bền chắc của anh hai ra , không để ý toàn thân trần truồng, hướng bên kia giường mà thối lui.
Anh hai nhanh tay kéo ta ôm khóa vào, đem cô giam cầm dưới thân thể, " không muốn gặp lại anh như vậy sao, muốn thoát đi anh sao?"
Cô cuống quít lắc đầu một cái, sợ hãi hướng trong chăn chui vào.
Anh hai ngăn trở động tác của cô, chân dài thật chặt đè ép bắp chân cô đang muốn thoát ra , bàn tay nắm được cằm của cô, uy hiếp nói: "Miên Miên, anh đã sớm nói với em rồi, không cho phép em rời bỏ anh, bất kể là thân hay là tâm!" Nói xong, môi ấm áp cùng vô số bén nhọn cuồng bạo cuốn tới.
Không có thương tiếc, không có dịu dàng, giống như muốn đem cô nuốt vào trong người hòa nhập thành thân thể của bản thân, cuồng dã mà thô bạo. Cũng không lâu lắm, cô cảm giác bên môi truyền đến một tư vị khó chụi, trong lòng buồn nôn, đẩy anh hai ra liền nhào tới bên giường nôn ra một trận.
"Ha ha ha. . . . . ." Anh hai sửng sốt chốc lát, đột nhiên cười lớn, "em cư nhiên chán ghét anh đụng vào như vậy sao , lại còn cảm thấy ghê tởm đến nôn mửa không ngừng!"
Cô quay đầu lại, nhìn thấy gương mặt tuấn tú xanh mét của anh hai , tà mị cuồng quyến trên mặt tất cả đều là nhàn nhạt châm chọc cùng bi thương thật sâu ,bên môi mỏng khêu gợi còn mơ hồ chảy một tia máu. Không biết vì sao a, anh hai như vậy làm cho cô có chút đau lòng.
Cô hé miệng, muốn giải thích, cô không phải cố ý, chỉ là vừa mới ăn cơm no lại ngửi thấy mùi máu tươi, mới có thể nhất thời buồn nôn . Nhưng nhìn thấy thần sắc bi thương của anh hai, cô cái gì cũng nói ra miệng được, chỉ có thể ngơ ngác nhìn anh .
Anh hai cúi đầu, đem mặt chôn thật sâu trong mái tóc đen mượt của cô, thật lâu không nói một câu, chẳng qua là duy trì hành động quỳ gối trên giường , không nhúc nhích.
Cô chu chu mỏ: "Anh hai. . . . . ."
Anh hai giống như bị thanh âm của cô kích thích , ngẩng đầu lên, trong con ngươi tĩnh mịch sự lạnh lẽo bắt đầu ngưng tụ, khóe miệng cũng nâng lên một đường cong tà khí .
Anh mở miệng, thanh âm lạnh lùng: "em ói đi ói đi, anh quen là được rồi!" Nói xong, nghiêng thân hướng cô nhào tới, đè lấy cô ở trên giường, nâng lên chân của cô gác ở hai vai, bàn tay bắt đầu vuốt ve da thịt mềm mại của cô .
Trong lòng cô tràn đầy sợ hãi, nước mắt cũng bắt đầu tụ lại trong hốc mắt , nghẹn ngào lên tiếng: "Anh hai. . . . . . Không cần. . . . . ."
Anh hai cười nhẹ, "em phải , em sẽ chủ động muốn anh đấy!"
Nói xong, hai chân cuốn lấy bắp chân của cô, từ bên cạnh lấy ra một bình sứ nho nhỏ , xấu bụng nhìn cô, nhẹ nhàng dùng tay mở nắp bình sứ ra , đổ ra một chút các viên thuốc lớn nhỏ ra ngoài.
"Này. . . . . . Đây là cái gì?" Cô không thể động đậy, nhìn anh hai cầm viên thuốc kia hướng gần tới hạ thân cô.
Anh hai ngẩng đầu, tà mị cười một tiếng: "Bảo bối, đây là đồ tốt, em chốc lát nữa sẽ biết!" Nói xong đẩy viên thuốc kia vào dũng đạo của cô.
Viên thuốc kia vừa tiến vào địa phương bí mật hết sức ấm áp ươn ướt liền từ từ hóa thành một vũng nước.chỉ trong chốc lát, cô cảm thấy toàn thân nóng lên, nơi địa phương tư mật càng thêm nóng giống như sắp bốc cháy lên, cô không kìm hãm được giãy dụa cái eo không tính là thon gọn .
"Khó chịu. . . . . . Rất khó chịu. . . . . . Miên Miên rất khó chịu. . . . . . anh hai. . . . . ." cô nói, trong miệng không ý thức bắt đầu rên rỉ cầu xin.
Anh hai vuốt ve gương mặt hồng nộn của của cô, nhẹ nhàng cười nói: "Rất khó chịu a, Miên Miên?"
Cô gật đầu một cái, nói không ra lời.
"Vậy còn muốn anh không?" anh hai tiến tới bên tai cô, bắt đầu liếm láp vành tai trắng như ngọc kia .
Cô nắm chặt ga giường, vô lực vuốt ve chân, cố gắng giảm bớt khát vọng nhiệt lưu trào lên trong cơ thể .
Bàn tay anh hai vuốt cái đùi trắng nõn của cô, "Thật đúng là quật cường ! Không nghĩ tới tiểu bạch thỏ hiền lành bình thường cũng sẽ biến thành tiểu sơn dương quật cường , ha ha, thú vị, anh thật muốn nhìn em thêm chút nữa, không hổ là con gái của lão hồ ly , mặc dù không có học được âm hiểm xảo trá của ông ta, tính tình cố chấp lại không khác nhau chút nào!"
Nói xong, anh hai thấm lấy mật ngọt trắng muốt kia, nhẹ nhàng ngửi một cái, hài lòng nheo mắt, "Thật sự rất thơm ngọt a, có thể so với Quỳnh Ngọc lộ!" lưỡi lộ ra cuốn lấy một ít tia trắng muốt, nhẹ nhàng vòng lại lượn quanh.
Cô trong cơn mê loạn hé mắt ra , đem động tác tà khí của anh hai nhìn thấy tất cả, trong lòng một hồi kích động, thân thể liển róc rách chảy ra chất lỏng.
"Bại hoại, anh hai là đồ bại hoại, bại hoại. . . . . ."
Anh hai cười khẽ, "Ngay cả mắng chửi người cũng không biết, thật là đáng yêu!"
Thân thể càng lúc càng nóng, trước mặt cũng càng ngày càng mơ hồ. Tình dục đột hiển, lý trí vội vàng thối lui.
cô liếm liếm đôi môi khô khốc , mơ hồ còn niếm được tư vị máu tươi, cô tiếp đến liền nói ra câu nói anh hai mong muốn kia, "em muốn anh! em muốn anh ! anh hai, em muốn anh!"
ở trước mặt anh hai vô luận là trong lòng hay là sinh lý cô đều đấu không lại anh ấy, tình dục đau khổ, luân lý sai trái , ngày hôm đó cô đều nếm được tất cả.
Thân thể của cô phản bội cô, cô lại phản bội điểm mấu chốt đạo đức cuối cùng trong lòng mình .
Một ngày kia, cô nhìn người đàn ông không ngừng luật động trên người cô, trong lòng một mảnh hoảng hốt, mơ hồ dâng lên một loại cảm giác quả nhiên , quả nhiên con gái Tần gia là không thể chiếm được hạnh phúc.