Bùi Diệc Hàn kinh hãi: “Ngươi điên rồi……” Nàng cư nhiên không để ý phản phệ mà phá tan huyệt đạo.
Cẩm Dạ ra sức giãy hắn, nghiêng ngả đứng lên, máu tươi không ngừng từ miệng mũi tràn ra, nụ cười của nàng chưa giảm nửa phần: “Vậy thì như thế nào, cho dù chết, ta cùng chàng cũng sẽ ở cạnh nhau.” Cước bộ đã trở nên phù phiếm, nàng kéo lê thân mình rách nát, từng bước một đi ra phía ngoài.
Bùi Diệc Hàn lắc đầu, một chưởng đánh nàng hôn mê, ôm chầm nàng lộ ra nụ cười tàn nhẫn: “Cẩm Dạ, ta sẽ không để ngươi đi, đây không chỉ là tư tâm của ta, quan trọng hơn, ta muốn làm cho họ Nghiêm trước khi chết cũng không thể thấy được người âu yếm.”
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Huyền Mộng về bài viết trên: Hồng Gai, pjgpop 09.10.2015, 07:29 Huyền Mộng Cựu học sinh Ngày tham gia: 28.02.2012, 09:11
Kinh thành gần đây có đại sự xảy ra, nghe đồn tiểu hoàng đế thần chí không rõ triền miên giường bệnh, Nghiêm tướng thân trúng kịch độc, đã rất lâu chưa từng lâm triều. Càng đáng sợ hơn là, nghe nói biên cương mọi rợ xâm phạm, trong lúc nhất thời kinh thành tràn ngập mây đen, lòng người hoảng sợ, không thể qua ngày.
So với việc bầu không khí áp lực bên ngoài, trong hoàng cung cũng chẳng tốt hơn bao nhiêu. Giờ phút này trong Thái Dương điện, Mẫn thái hậu đoan trang xinh đẹp mất đi vẻ tao nhã, niết bích ti chỉ bộ trên ngón út thành hai đoạn, lạnh lùng nói: “Lời ấy của Tống khanh gia là thật sao?”
Nam tử trung niên quỳ dưới thấy thế vội vàng nói: “Thái Hậu nương nương bớt giận, việc này không phải là nhỏ, tất nhiên thần không dám lừa gạt nương nương.”
Mẫn Thái Hậu nhíu mày: “Có thể có chứng cớ?”
Tống Chính Thanh cung kính nói: “Nương nương không ngại truyền Phương Thái y, sẽ biết lời nói của thần không phải giả.”
Mẫn Thái Hậu do dự sau một lúc lâu, phất tay: “Người đâu, tuyên Phương Thái y.”
Lão nhân một thân triều phục được cung nữ mang vào, sau đó khiêm tốn quỳ xuống: “Thần Phương Mẫn Chi khấu kiến Thái Hậu nương nương, nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.”
“Miễn lễ.” Khẩu khí của Mẫn Thái Hậu có chút không kiên nhẫn, hấp tấp nói: “Phương Thái y, ai gia muốn ngươi lặp lại chẩn đoán lúc trước của hoàng nhi cho ta nghe.”
Phương Mẫn Chi căng căng: “Hoàng Thượng khi thì hôn mê khi thì thanh tỉnh, nhiệt độ cao không lùi, ý thức tan rã, bệnh trạng này do có một thời kì bị độc hương làm hại.”
Mẫn Thái Hậu tiếp lời: “Thái y có biết, đây là loại độc gì?”
Phương Mẫn Chi như trước cẩn thận nói: “Lão thần mấy năm trước từng đến Tây Vực, may mắn gặp được một vị cao thủ dụng độc, trên người hắn huân loại mùi này, ngửi thấy trong thời gian ngắn cũng không lo ngại, một khi vượt qua nửa canh giờ cả người sẽ vô lực, sau đó xuất hiện ảo giác, đến cuối cùng……”
“Cuối cùng như thế nào?”
“Nhẹ thì hôn mê bất tỉnh, nặng thì mất mạng.”
Mẫn Thái Hậu trắng xanh mặt, vỗ mạnh trên bàn gỗ, cả giận nói: “Thật to gan, thật to gan!” Phương Mẫn Chi sợ tới mức không dám thở mạnh, biết rõ không phải đang nói mình, vẫn kinh ra một thân mồ hôi lạnh.
Mẫn Thái Hậu gật gật đầu, thị nữ lĩnh mệnh mà đi, một lát sau cầm một vật được bọc khăn vàng đến, cúi người đưa cho Phương Mẫn Chi.
Tống Chính Thanh khẽ nâng cằm: “Phương Thái y, tấu chương này có chỗ nào không ổn hay không?”
Phương Mẫn Chi run run đưa tay mở ra tấm vải ra, bên trong là một bản tấu chương, bề ngoài xem ra cũng không chỗ nào không ổn. Ông run rẩy mở ra, để sát vào mũi, đột nhiên thần sắc đại biến: “Lão thần sợ hãi, lão thần sợ hãi.”
Tấu chương kia ‘ba’ một tiếng rơi trên mặt đất.
Mẫn Thái Hậu nhăn mày trợn mắt: “Ấp a ấp úng làm gì!”
Phương Mẫn Chi nuốt ngụm nước miếng, chỉ cảm thấy trên trán có mồ hôi lạnh chảy xuống, không dám khiêu chiến chủ tử chấp chưởng hậu cung một lần nữa, vội vàng nói ra sự thật: “Trong tấu chương bị huân hương, lão thần cả gan phán định, hương này ước chừng cùng loại độc Hoàng Thượng trúng phải…… là, là giống nhau .”
“Ước chừng?” Tống Chính Thanh lạnh mặt.
Mặt Phương Mẫn Chi như màu đất, dược vật trong thiên hạ, tương tự nhau nhiều như trăm loại, hơn nữa, người trong hoàng cung ngươi lừa ta gạt, hơi sai lầm một chút sẽ ngập đầu tai ương, sao ông dám vọng động kết luận, bất đắc dĩ hai vị phía trên thật sự là tính tình không tốt cho lắm, ông chỉ là một ngự y sao dám đắc tội. Cẩn thận châm chước một chút, lại cúi đầu nói: “Lão thần nô độn, quả thật là giống nhau .”
“Thôi, Phương Thái y, ông đi xuống trước đi.” Từ từ thở dài, Mẫn Thái Hậu bình lui mọi người, khuôn mặt dưới trang dung tinh xảo có chút mỏi mệt, bưng bạch ngọc trà trản lên nhẹ nhấp, sau đó có chút đăm chiêu nhìn về phía cửa sổ khắc hoa: “Tống khanh gia, người giúp hoàng đế hạ phê bình chú giải, chỉ có một, không phải sao?”
Tống Chính Thanh mừng thầm trong lòng, mặt ngoài vẫn bất động thanh sắc đáp: “Nương nương thánh minh.”
“Nghe nói gần đây thân thể hắn có bệnh nhẹ, nhất định là cất giấu không chịu vào triều, mấy năm nay ai gia nghĩ hắn vâng mệnh tiên đế tài bồi phụ tá hoàng đế, thật đã quên hắn là con của kẻ công cao chấn chủ kia.” Nói xong, nàng hung ác ném trà trản xuống đất: “Lòng muông dạ thú, tất gây họa cho Đại Trì ta.”
Tống Chính Thanh cúi đầu càng thấp: “Nương nương, muốn trừ người này, còn phải bàn bạc kỹ hơn.”
“Không cần nhiều lời, việc này ai gia đều có tính.” Mẫn Thái Hậu thở dài một hơi, dương tay: “Người đâu, truyền ý chỉ của ai gia, làm Nghiêm tướng ngày mai vào triều, không thể thoái thác.”
…
Màn giường màu ám không thể giấu đi ánh trăng, mơ hồ có thể thấy được một bóng dáng nằm trên tháp, bên ngoài tiếng mưa rơi lê thê, lại không lấn át được từng tiếng ho suyễn của chủ nhân, cẩn thận nghe ngóng, thậm chí còn có thể cảm nhận được chủ nhân áp lực vài phần đau đớn.
Bỗng nhiên, tiếng đập cửa dồn dập, có người kêu: “Thiếu gia, Cửu Vương gia tới chơi.”
Dứt lời, cánh cửa kia lại bị người ta đẩy ra từ bên ngoài, thiếu niên cẩm y ngọc bào không mời tự nhập, đối với hành vi vô lại như vậy không cảm thấy xấu hổ chút nào, ngược lại nghênh ngang tiến lên vén màn che, khẽ cười nói: “Nghiêm tướng, nghe nói thân thể ngài có bệnh nhẹ, bổn vương riêng đến thăm ngài.”
Nghiêm Tử Trạm tựa vào đầu giường, khó nén thần sắc có bệnh, trong mắt phượng ngày thường kiệt ngạo bất tuân gắn đầy tơ máu, dường như chịu đựng rất nhiều thống khổ, chỉ có ánh mắt vẫn mang ba phần bễ nghễ, lạnh lẽo nhìn chằm chằm người tới: “Cửu Vương gia đây là đến xem ta chết chưa?”
“Nghiêm tướng nói đùa, bổn vương xưa nay ái tài, sao có thể ác độc như thế.” Trì Nguyệt Hằng mỉm cười, tự tìm ghế dựa ngồi xuống, lại nói: “Nghe nói hôm nay mẫu hậu hạ ý chỉ cho ngươi.”
Nghiêm Tử Trạm nâng mắt, thản nhiên nói: “Hiếm khi Thái Hậu nương nương lo lắng, đặc biệt tuyên thần hồi cung lâm triều.”
Trì Nguyệt Hằng dần dần thu ý cười, nghiền ngẫm đối phương một lúc lâu, đột nhiên bật cười: “Ta nói này, Nghiêm đại Tể tướng, ngươi thật không sợ chết?” Hắn càng ngày càng không hiểu tiểu tử họ Nghiêm này, ngay cả hắn cũng nghe được Tống Chính Thanh bày ra trận võng, hắn cũng không tin, lấy tình báo của Nghiêm Tử Trạm, lại không ý thức được nguy cơ.
Biết rõ vào Kim Loan điện, cửu tử nhất sinh, có đi không có về, còn có thể làm như không có việc gì như vậy?
Hắn thật đúng là không tin.
“Cửu Vương gia đây là muốn thần kháng chỉ sao?” Nghiêm Tử Trạm ngoài cười nhưng trong không cười trả lời một câu, còn muốn nói gì đó, ngực bụng không hiểu sao nảy lên đau đớn bén nhọn, giống như vạn kim đâm, lập tức sắc mặt xanh trắng, nắm chặt lấy lòng bàn tay.
Tất nhiên Trì Nguyệt Hằng biết hắn trúng độc, thấy hắn mồ hôi đầm đìa, rõ ràng gặp đau đớn, lại không hừ ra dù chỉ một câu, sinh ra lòng kính nể đồng thời không khỏi có chút sợ hãi: “Nghiêm tướng quả thực không giống người thường, đối với chính mình cũng nhẫn tâm như thế, kẻ muốn thành đại sự phải tâm ngoan thủ lạt, chẳng phải đang nói Nghiêm tướng sao……”
Lời này, là cảnh cáo, cũng là thử.
Nghiêm Tử Trạm không hé răng, sau khi nhịn qua trận độc phát này, lại dựa vào đầu giường, suy yếu nói: “Nói vậy trong lòng Thái Hậu nương nương, thần cũng có ấn tượng như thế.”
Nghe vậy Trì Nguyệt Hằng đứng lên, tới gần nói: “Nếu không phải thời khắc này ngươi nửa sống nửa chết dáng vẻ bệnh tình nguy kịch, ta sẽ nghĩ ngươi đang diễn trò.” Hắn hiếm khi phiền chán thong thả bước đi, lại quay đầu ngồi lại, bổ sung thêm một câu: “Ngươi thiết kế một vở diễn hoàn mỹ, dẫn xà xuất động, hết thảy đều ở trong kế hoạch của ngươi.” Nói vừa ra khỏi miệng, hắn liền hối hận, âm thầm quở trách mình thiếu kiên nhẫn.
Vốn tưởng rằng đối phương sẽ thề thốt phủ nhận, ai ngờ, Nghiêm Tử Trạm lại khẽ cười: “Trúng độc là thật.”
Trì Nguyệt Hằng nghẹn họng nhìn trân trối, lắp bắp nói: “Ý của ngươi…… ý của ngươi là……” Trong kinh hãi thiếu chút nữa ngã từ trên ghế xuống, luống cuống tay chân chỉnh sửa vạt áo, lại vươn dài cổ hỏi: “Vì sao?”
Khóe miệng Nghiêm Tử Trạm cong lên trào phúng: “Có người vội vã muốn báo thù, đã chờ không kịp, nếu đã vậy, ta đành cùng hắn diễn một hồi.”
Trì Nguyệt Hằng á khẩu, thật lâu sau mới rầu rĩ nghẹn ra một câu: “Luận về tính kế, người trong thiên hạ khó ai hơn Nghiêm tướng.” Sắc mặt hắn âm tình bất định, một lát lại giống như nhớ ra điều gì, nhướn mày nói: “Sao không thấy Nghiêm phu nhân? Chẳng lẽ bị kẻ thù cướp đi?”
Nghiêm Tử Trạm nhíu mày, ánh mắt kia trong phút chốc âm vụ lạnh thấu xương, lại dùng ngữ điệu dị thường mềm nhẹ mở miệng: “Trì Nguyệt Hằng, ngươi biết ta ghét nhất người khác biết rõ còn cố hỏi.”
Ngay cả tôn xưng cũng giảm đi, xem ra là giận thật.
Trì Nguyệt Hằng chuyển biến nhanh chóng, thành thật nói: “Bổn vương rất ngạc nhiên, vì sao ngươi không cứu nàng trở về?” Hai người này nên yêu nhau chết đi sống lại mới đúng, không có lý nào hắn lại bỏ rơi thê tử chẳng quan tâm.
“Họ Bùi là sư phụ nàng.” Nghiêm Tử Trạm nhắm mắt lại chợp mắt.
“Cho nên ngươi để nàng một mình ở đó?” Trì Nguyệt Hằng không dám gật bừa lắc đầu.
Nghiêm Tử Trạm xùy một tiếng: “Cửu Vương gia cũng biết, tin tức thần trúng độc bắt đầu truyền ra từ đêm đó, sát thủ trong phủ đi ra đi vào chừng ba mươi người, thần nghĩ, Trạng Nguyên phủ so với Tướng phủ an toàn hơn nhiều lắm.”
Trì Nguyệt Hằng không thuận theo không buông tha: “Hộ vệ của Nghiêm tướng đâu? Bổn vương nghe nói, Nghiêm tướng nuôi một ẩn vệ mười hai đội, người người mang tuyệt kỹ, chẳng lẽ còn không bảo vệ được trong phủ chu toàn?”
Nghiêm Tử Trạm rốt cục không kiên nhẫn: “Ngươi nói còn có thể làm sao!”
Ngay cả tôn xưng cũng giảm đi, xem ra là giận thật.
Trì Nguyệt Hằng sửng sốt, phản ứng lại sau bỗng nhiên cười to: “Nói như vậy, trong phủ Trạng Nguyên đều thành người của ngươi , hay lắm hay lắm…… Đạo cao một thước ma cao một trượng, Nghiêm tướng thật sự là quá âm hiểm.”