Cẩm Dạ cũng không dong dài, lật tay thành chưởng, bước xa một bước chụp vào trên lưng hắn, đối phương gập thắt lưng né qua, nàng nhếch mày, lại sán lên triền đấu, chưởng phong càng thêm sắc bén.
Người bán hàng rong chỉ thủ chứ không công, tất nhiên rơi xuống hạ phong, tránh một trận cuối cùng không đánh lại được thế công không lưu tình chút nào của nàng. Mắt thấy con dao sẽ kề vào cổ, hắn cắn răng:“Tô tiểu thư!”
Cẩm Dạ đột nhiên đình chỉ động tác, phiết môi:“Có nói thật ra ?”
Người bán hàng rong túm mũ rơm, lộ ra khuôn mặt cương nghị.
Cẩm Dạ chăm chú nhìn lên, phát giác là người mặc áo đen ngày ấy ở cửa dược trì đánh xe ngựa, lập tức sửng sốt: “Ngươi……” Ngày ấy nàng còn tưởng rằng gặp người có lòng tốt, hóa ra đều là giả sao, rốt cuộc là ai ở sau lưng âm thầm thao túng tất cả……
“Sơ Tình, ta ở đây.” Cẩm Dạ trả lời đồng thời vẫn như cũ cảnh giác nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, tiến lên ép hỏi: “Người nào phái ngươi theo dõi ta?”
“Nếu Tô tiểu thư không ngại, ta muốn mang cô đến một nơi, chủ nhân nhà ta đang trong Mỹ Thực các ngồi chờ.” Sắc mặt người đàn ông thản nhiên, không có chút giấu diếm,“Đến lúc đó có gì nghi hoặc, chủ nhân nhà ta sẽ đáp lại cho Tô tiểu thư.”
Mỹ Thực các, như sấm bên tai. Đến kinh thành mấy tháng, hoặc nhiều hoặc ít cũng nghe nói đến tửu lâu nổi tiếng vì món ăn ngon hiếm lạ này, phần lớn chỉ dùng để chiêu đãi hoàng thân quốc thích, người bình thường vạn lần không dám đi vào, nghe nói một ly trà mất hai lượng bạc, giá này có thể nào không làm người ta cứng lưỡi.
Cẩm Dạ nhếch cằm, cũng tốt, nếu đối phương thẳng thắn thành khẩn như thế, không ngại đi nhìn độc thủ phía sau màn một cái.
“Tô tiểu thư, mời đi bên này.” Người đàn ông đi lại trầm ổn, sớm không còn tư thái yếu đuối như lúc trước.
Ba người đi được trăm bước, đó là khu phố náo nhiệt nhất, bảng hiệu vàng Mỹ Thực các cực kỳ nổi bật, ngay cả tiểu nhị đứng cửa cũng tuấn tú lịch sự, thấy có người muốn vào quán, không khỏi ngăn cản nói: “Ba vị khách quan, thật sự xin lỗi, bổn điếm hôm nay đã bị một khách nhân bao hết, cho nên…… chư vị ngày khác lại đến đi.”
Bao hết toàn bộ Mỹ Thực các?! Ra tay thật mạnh, Cẩm Dạ âm thầm kinh ngạc.
“Ta là hạ nhân của Trì công tử.” Người đàn ông tháo xuống ngọc bài bên hông, đưa tới.
Hai tiểu nhị trao đổi ánh mắt, xác định vật tượng trưng thân phận này là thật sau không hẹn mà cùng tránh đường ra, vươn tay: “Mời –”
“Mời Tô tiểu thư đi trước.” Người đàn ông lễ phép nói.
Cẩm Dạ thản nhiên bước một bước nhỏ, vượt qua cửa.
“Thật có lỗi.” Người đàn ông vươn tay ngăn cản đường đi của Sơ Tình, quay đầu trầm giọng nói: “Chủ nhân nhà ta chỉ gặp một mình Tô tiểu thư, làm phiền cô chờ ở bên ngoài.”
Sơ Tình dò xét vào bên trong, bất an nói: “Tiểu thư, phải cẩn thận.”
Cẩm Dạ trấn an cười một cái: “Không có việc gì, nhưng mà em, nếu chờ không thú vị thì đi nơi khác chơi một lúc, cũng coi như không mất công đi chợ”.
Cầu thang gỗ xoay quanh đi lên, từng góc vách tường đều dùng bạch ngọc khắc thành tranh ngọc, xuyên mã não màu tím thành rèm cửa, buông ở lối vào nhã gian.
“Chính là nơi này.” Người đàn ông dừng lại bước chân trên khúc cuối hành lang, một tay vén lên rèm cửa.
Cẩm Dạ do dự nói:“Ngươi không vào sao?”
Người đàn ông lắc đầu, chặt chẽ ngậm miệng, không có dấu hiệu mở mồm nữa.
Cẩm Dạ mím môi, đi vào trong hai bước, thử gõ trên cánh cửa hai gõ. Nhanh chóng có tiếng vang đáp lại: “Tô tiểu thư, không cần câu thúc, tiến vào là được.” Thanh âm nam tử cực kì trẻ tuổi, thậm chí nghe ra khi nói chuyện còn mang theo ý cười nhợt nhạt.
Nàng đẩy cánh cửa ra, giương mắt liền nhìn thấy một người đàn ông áo tím ngồi cạnh bàn, diện mạo tuấn dật, khí độ bất phàm, một tay cầm chén một tay chậm rãi rót đầy nước trà vào trong.
“Tô tiểu thư đối với tại hạ có ấn tượng gì không?” Ánh mắt xinh đẹp kia híp lại, không hiểu sao có chút hàm ý trêu chọc.
Cẩm Dạ tìm vị trí ngồi xuống, thản nhiên nói: “Chúng ta lúc trước từng gặp sao?”
“Gặp chứ, đương nhiên từng gặp!” Trì Nguyệt Hằng ra vẻ đau lòng: “Nói như thế nào tại hạ cũng được xưng là thanh niên tài tuấn, tuy chỉ gặp nhau một lần, nhưng bị Tô tiểu thư bỏ qua như vậy, vẫn như cũ cảm thấy thương tổn tự tin.”
Cẩm Dạ không nói, người trước mặt ánh mắt tràn đầy quý khí, tuy ngữ điệu nghe có lỗ mãng, nhưng đứng trong đám người dù sao cũng là hạc trong bầy gà, nếu trước đây từng gặp hắn, không có khả năng nàng hoàn toàn không có ấn tượng.
Trì Nguyệt Hằng nhợt nhạt mân một miệng trà, giận dữ nói: “Xem ra đêm đó cô chỉ chú ý tới Nghiêm tướng, trong mắt không có người thứ hai tồn tại.”
Lời vừa nói ra, Cẩm Dạ đột nhiên lâm vào kinh ngạc, tĩnh tâm nghĩ đến trí nhớ đêm đó từng chút từng chút ghép lại, khi nàng bị Tích Kì tha ra hình như nghe thấy có người xưng hô đến một cái tên.
“Cửu Vương gia!” Nàng đột nhiên đứng lên.
“Tại hạ cuối cùng ở trong lòng Tô tiểu thư còn chiếm chút nhỏ nhoi.” Trì Nguyệt Hằng cười đến mức sáng lạn: “Có điều bên ngoài cô gọi ta Trì công tử là được, đừng quá mức cao điệu, tránh gặp phải tai họa bất ngờ.”
Cẩm Dạ trợn tròn mắt, như thế nào cũng cảm thấy vớ vẩn, đường đường Vương gia Đại Trì tìm nàng làm gì? Trong lòng nghĩ như thế, ngoài miệng lại thốt ra: “Cửu Vương gia có gì phải làm sao, chẳng lẽ ngàn dặm xa xôi tới tìm ta uống một ly trà?”
Trì Nguyệt Hằng sờ sờ cằm, nhưng cười không nói.
Cẩm Dạ lạnh lạnh nói: “Nếu Vương gia định ngồi như vậy đến khi sắc trời buông tối, tiểu nữ sẽ không phụng bồi.” Đứng dậy muốn đi.
Trì Nguyệt Hằng đột nhiên cười to: “Cô quả nhiên thú vị như ta tưởng tượng, hiếm khi hiếm khi.” Hắn vừa cười vừa lắc đầu, thần thái trong mắt lại càng thêm thanh minh. Cho đến khi cười xong một trận mới ngừng lại, dựa vào lưng ghế nói: “Tô tiểu thư, ta đặc biệt đến đây để cùng cô thương lượng hôn sự .”