Trở lại tô phủ, Cẩm Dạ mất hồn mất vía thực làm cho Tô Khởi Vượng bị dọa chết khiếp, hắn nhìn con gái tóc dài hỗn độn quần áo nhiều nếp nhăn bước vào khuê phòng, không khỏi trừng to mắt, đứng ở cửa phòng giương miệng muốn nói lại thôi.
“Lão gia, không phải như người nghĩ.” A Sở nhanh chóng nhìn ra đối phương bất an, dừng một chút lại an ủi nói:“Đại tiểu thư không xảy ra chuyện gì, chẳng qua lúc trước gặp vài tên du côn lưu manh, chấn kinh quá độ mới có thể thất thường như vậy.”
“Du côn lưu manh?” Da đầu Tô Khởi Vượng run lên, khẩn trương nói:“Vậy có bị …bị…… có bị hay không……” Hắn càng nói càng nhỏ giọng, ngũ quan sắp nhíu lại một chỗ, một người đàn ông như vậy, vừa nghĩ đến con gái yêu có khả năng bị bắt nạt, gần như sắp đỏ hốc mắt.
A Sở lắc đầu:“Tất nhiên không có, lúc ta tìm được đại tiểu thư, nàng vừa mới gặp vài tên du côn kia, sau đó liền thoải mái giải quyết, lão gia yên tâm, đại tiểu thư vẫn chưa bị chút thương tổn nào.”
“Vậy là tốt rồi vậy là tốt rồi.” Tô Khởi Vượng nhẹ nhàng thở ra, trông mong nói:“Ta vào xem nó……” Chân trước nâng bước vào cửa, một lúc lâu, chân sau vẫn chậm chạp chưa theo vào, hắn do dự một hồi lại lùi về, thở dài:“Vẫn là ngày mai lại đến, trước mắt để cho nó nghỉ ngơi mới là quan trọng nhất.”
A sở mỉm cười:“Lão gia nói đúng.” Nói xong hắn quay đầu nhìn Sơ Tình đang đứng thẳng một bên, từ đầu tới đuôi nàng không nói qua một câu, vẫn dùng ánh mắt hoài nghi cao thấp đánh giá hắn.
“Ta nghĩ lão gia đợi hơn nửa đêm cũng mệt mỏi, không bằng trước khi ngủ uống ly trà sâm, Sơ Tình cô nương, việc này còn phải phiền cô.”
Sơ Tình hung hăng liếc hắn một cái, tiện đà phúc thân với Tô Khởi Vượng: “Lão gia, ta đỡ ngài về phòng trước.”
“Được.”
Đợi khi bóng dáng hai người biến mất ở khúc quanh cuối hành lang, hắn mới nâng tay gõ cửa phòng:“Đại tiểu thư.”
Cẩm Dạ ngồi ở cạnh cửa sổ, đầu cũng không nâng:“Chẳng phải cửa đang mở ra sao?”
A Sở vào nhà, xoay người nhẹ nhàng khép cửa, suy nghĩ nửa khắc, thấp giọng nói:“Nếu đại tiểu thư còn chưa buồn ngủ, không ngại cùng ta nói chuyện đã xảy ra đêm nay, vì sao nửa đêm người lại xuất hiện ở ngoài thành?”
Cẩm Dạ không hé răng, một tay chống bệ cửa sổ, nghiêng đầu nhìn ánh trăng.
Thấy nàng không có phản ứng, A Sở lại thử:“Đại tiểu thư?”
“Đừng gọi!” Cẩm Dạ soạt một tiếng đứng lên, khẩu khí khó nén ảo não:“A Sở, ngươi nói trường mệnh khóa của ta sao lại rớt chứ.” Mất mát sờ sờ cổ, tâm tình của nàng ẩm thấp đến cực điểm.
Trường mệnh khóa vốn được đeo từ khi nàng sinh ra, mẹ nàng cố ý bán đi tất cả trang sức mang từ Tống phủ, mời thợ thủ công làm ra vật này mang ý nghĩa cát tường, trên khóa vàng còn có đông châu cùng cánh hoa hải đường bằng ngọc, vốn muốn sau khi cập kê sẽ tháo ra, nhưng nàng cũng chưa bao giờ có ý niệm này trong đầu, muốn nó trở thành đồ cưới mẹ để lại cho mình, vẫn dùng dây hồng xỏ qua đeo ở bên trong quần áo.
Nhưng bảo bối này hôm nay nói không thấy là không thấy tăm hơi, thậm chí nàng cũng không biết làm sao mà đánh mất.
Cẩm Dạ tâm phiền ý loạn rót ly trà, tay trái gắt gao cầm chén, nâng lại bỏ, miệng thì thào tự nói:“Rốt cuộc là mất ở chỗ nào…… sao ta lại không có trí nhớ như vậy……”
A Sở thở dài:“Đại tiểu thư lo âu không đơn giản là chuyện này đi?”
Đương nhiên không phải.
Cẩm Dạ không tiếng động trả lời ở trong lòng, cả người nàng giờ phút này không thể nghi ngờ là trạng thái khó ngồi yên. Mất trường mệnh khóa tất nhiên khó chịu, nhưng nếu nó bị thị vệ của người nào đó họ Nghiêm nhặt được…… nghĩ xa một chút, nếu họ trình cho cấp trên, hậu quả cũng không phải một mình nàng có thể thừa nhận .
Trên đó còn khắc ngày sinh tháng đẻ của nàng!
Vừa nghĩ đến mấy ngày nữa có lẽ sẽ có quan binh đến từng nhà điều tra, dạ dày Cẩm Dạ bắt đầu ẩn ẩn đau, mình bị bắt thì thôi, nếu liên lụy đến cha cùng Sơ Tình…… Lại lần nữa rầu rĩ nằm úp sấp trên bàn, nàng hiếm khi có thời khắc mờ mịt như vậy, hoàn toàn hoang mang lo sợ, tâm loạn như ma.
A Sở lấy chiếc áo ngoài vắt trên ghế dựa, phủ thêm cho Cẩm Dạ, nhẹ giọng nói:“Đại tiểu thư vẫn không muốn nói thật cho ta sao?”
Cẩm Dạ chợp mắt, nhắm chặt môi không có dấu hiệu mở miệng.
Thấy thế A Sở cũng không truy vấn nữa, xoay người chuẩn bị đi ra ngoài:“Ta sẽ không quấy rầy tiểu thư, mong tiểu thư sớm đi ngủ.”
Nâng bước muốn đi, giọng nữ nhẹ nhàng liền truyền tới –
“A Sở, ta động thủ giáo huấn vị Nghiêm đại nhân kia.”
Cẩm Dạ ngồi thẳng thân mình, đỡ cái trán, tiếp tục nói:“Ngươi từng bảo ta chặt đứt ý niệm báo thù này trong đầu, cũng không nghĩ tới ở yến hội của Lưu Thái Thú trùng hợp gặp hắn, rồi sau đó hắn lẻ loi một mình rời yến hội, ta chỉ nói là ông trời cho ta cơ hội, khó nhẫn nại nữa, tâm niệm vừa động liền đi theo.”
A Sở bỗng nhiên xen mồm:“Hắn nhất định là không có khả năng hồi phủ một mình, như vậy sẽ cho những người muốn giết hắn có cơ hội.”
Cẩm Dạ nhấp miệng trà, chua sót nói:“Đúng vậy, trong yến hội có thích khách giả trang thành vũ cơ cùng nhạc công muốn mạng của hắn, kết quả không thành công, sau ta mới biết hắn cố ý một mình rời đi chẳng qua là vì dẫn ra dư đảng của thích khách.”
A Sở gật gật đầu:“ Giống phong cách hành sự của hắn.”
Cẩm Dạ thở dài:“Ta thực không rõ ý tưởng của người này, cứ việc chuyện báo thù hơi lỗ mãng, lúc ấy không biết hối hận, nhưng trước mắt để lại dấu vết, chỉ sợ không thể vô tư.”
Thấy sắc mặt nàng khó coi, A Sở không khỏi an ủi:“Mặc dù đại tiểu thư vô tình làm rớt trường mệnh khóa rơi vào trong tay hắn, vậy thì có thể như thế nào, chẳng lẽ thật đúng là đem ngày sinh tháng đẻ để tìm ra đầu sỏ gây nên? Huống chi bất luận kẻ nào cũng nghĩ kẻ phạm tội sớm bỏ trốn mất dạng, sao có thể hoài nghi còn tại kinh thành.”
Cẩm Dạ cau mày:“Ta thật sự chưa bao giờ gặp qua người như vậy, hắn thật sự……”
“Không giống người thường?” A Sở tiếp lời, thản nhiên nói:“Nghiêm gia ba đời làm tướng, đến Nghiêm Tử Trạm, lại là dưới một người trên vạn người, hắn tuổi còn trẻ đã là Tể tướng, lại kiêm chức Thái Phó, đại thần trong triều không một ai dám bất kính với hắn. Bằng tài trí hơn người, còn có thủ đoạn tàn nhẫn bất thường, cố tình tâm trí của tân đế chưa thành thục, hắn càng thêm như cá gặp nước, trong triều chống đối với hắn chẳng qua chỉ có Cửu Vương gia cùng nội các thủ phụ Tống Chính Thanh.”
Cẩm Dạ híp mắt:“Cho nên hắn không coi là trung thành và tận tâm, thật không?”
A Sở cười lạnh:“Lòng muông dạ thú.”
Cẩm Dạ nghiêng đầu nhìn hắn sau một lúc lâu, đột nhiên nói:“Vì sao ngươi lại hiểu biết thế cục trong triều như vậy? Ngươi chẳng qua chỉ là một tên dân thường thôi, nói đến đạo lý triều chính rõ ràng, thậm chí đối với người ở địa vị cao như Tể tướng cũng hiểu biết như thế.” Dừng một chút, nàng ý vị thâm trường cười nói:“Cẩn thận, ngươi giấu đầu lòi đuôi sắp lộ ra đến đây.”
A Sở không chút hoang mang:“Không có cách nào, ta nguyên bản cũng cân nhắc vài ngày nữa sẽ đem tình hình thực tế nói cho đại tiểu thư nghe.”
Cẩm Dạ trợn cao mi, chậm rãi đợi câu dưới.
A Sở trầm mặc, đi tới cạnh cửa mới nói:“Ba ngày sau ta sẽ dẫn đại tiểu thư đi gặp chủ nhân nhà ta.”
Ba ngày trời ẩm ướt lại oi bức làm cho người ta sinh ra cảm giác bị đặt mình trong lồng hấp, mặc dù vào lúc tờ mờ sáng sớm, cũng tràn ngập nhiệt độ làm cho người ta sợ hãi.
Trước cổng lớn, tiểu công tử Tống phủ phe phẩy quạt ngọc, đầu đầy mồ hôi từ trong kiệu chui ra.
Gã sai vặt Bát Hỉ ở cửa không ngừng tiến ra đón, cung kính nói:“Thiếu gia, ngài đã trở lại.”
“Ừm.” Tống Cảnh Hiền nghiêm mặt, lạnh nhạt nói một tiếng, rõ ràng là mười sáu mười bảy tuổi, lại cố tình mặc một thân cẩm bào xanh lục hơi có vẻ người lớn, giờ phút này ra vẻ trưởng thành, rõ ràng không hợp với ngũ quan còn chưa thoát tính trẻ con.
Bát Hỉ gắt gao đi theo bên cạnh hắn, vừa dương ống tay áo thay đối phương che đi ngày nắng, vừa không quên lấy lòng:“Thời tiết nóng như vậy, không bằng tiểu nhân phân phó phòng bếp đưa một bát ô mai ướp lạnh đến, trừ hỏa khí cho thiếu gia.”
“Hỏa cái gì?” Tống Cảnh Hiền trừng hắn một cái, hờn giận nói:“Sao ngươi biết lòng ta có hỏa.”
Bát Hỉ cười theo:“Hắc hắc, tiểu nhân còn tưởng rằng Xuân Vãn cô nương ở Vũ Lâm các lại để ngài tức giận.” Vừa dứt lời, trên trán liền bị gõ một cái, hắn đau nước mắt lưng tròng, ôm đầu nói:“Thiếu gia, ta……”
“Cẩu nô tài nhà ngươi, còn dám nói lung tung!” Tống Cảnh Hiền tức giận lại đạp hắn hai cước, cẩn thận nhìn nhìn chung quanh mới hạ giọng nói:“Ngươi quản tốt cái miệng tiện của mình cho ta, nếu lời này rơi vào tai cha ta, ta liền đánh gãy chân ngươi rồi cho đến tiểu quan quán, có nghe hay không?”
[tiểu quan quán: kỹ viện nhưng ở trong là tiểu quan, không phải kỹ nữ]
Bát Hỉ sợ tới mức xanh cả mặt, vội vàng che miệng, gật đầu như đảo tỏi.
“Ngu ngốc.” Tống Cảnh Hiền hừ hừ, nhìn dáng vẻ đối phương chấn kinh không có tiền đồ, thế này sắc mặt mới hơi dịu:“Chuyện tối hôm qua cha ta không biết đúng không?”
Bát Hỉ ngẩn người, nhỏ giọng nói:“ Tiểu nhân ngu muội, tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì?”
Tống Cảnh Hiền cắn răng:“Sao ta lại thu một tên chậm hiểu như người làm gã sai vặt bên người.” Hắn tức không chịu được, vẫn cố gắng ẩn nhẫn:“Chẳng phải đêm qua ta không về sao? Cha ta có……”
“Không dối gạt thiếu gia, kỳ thật tiểu nhân cũng không rõ ràng.” Bát Hỉ e sợ lại bị đánh, lần này học ngoan, cách ra rất xa.
Bát Hỉ oa oa kêu to:“Thiếu gia tha mạng, thiếu gia tha mạng……”
“Câm miệng.” Tống Cảnh Hiền hung tợn uy hiếp:“Ngươi đi vào trong phòng ta, nếu lão gia phái người lại đây tìm ta, ngươi liền nói ta ốm đau khó dậy hoặc đi nhà xí, từ chối là được, nhớ rõ thông minh một chút.”
Bát Hỉ sợ hãi hỏi:“Thiếu gia rất sợ nhìn thấy lão gia sao?”
Tống Cảnh Hiền bất đắc dĩ thở dài:“Ta cũng không muốn sáng sớm đã bị ông ấy giáo huấn.” Dừng một chút, hắn lại nói:“Tỷ tỷ đâu?”
“Cái này hỏi tiểu nhân là được rồi.” Bát Hỉ vui sướng nói:“Tiểu thư lúc này nhất định đang đánh đàn, nha hoàn Thúy Thúy của nàng đối với ta tri vô bất ngôn ngôn vô bất tẫn……”
[tri vô bất ngôn ngôn vô bất tẫn: biết thì sẽ nói, nói thì sẽ nói hết]
Tống Cảnh Hiền không kiên nhẫn ngắt lời:“Được rồi được rồi, nhanh đi làm chính sự đi.” Nói xong hắn xoay gót chân, đi vào đường nhỏ.
Trúc xanh thanh u, sân này ở phía sâu trong, tựa như ngăn chặn tất cả ồn ào náo động, trong ống trúc gác trên tảng đá thanh tuyền chảy ròng ròng, rót vào mặt hồ phía dưới, đóa hoa hai sắc trắng hồng ở trong đó lẳng lặng nở rộ.
Trong đình hóng mát không xa, có một cô gái bóng dáng yểu điệu ngồi đánh đàn, tóc đen trút xuống sau lưng, làn váy hoa hải đường trải dài hoa mỹ, hình ảnh xa hoa, cảnh đẹp ý vui. Nếu thật muốn chỉ ra một chút tỳ vết, vậy đó chính là tiếng đàn đứt quãng, không thành khúc, nghe ra được người đánh đàn không yên lòng cỡ nào.
Quả thật, Tống Đinh Nguyệt giờ phút này phiền muộn khó hiểu, không hề có hưng trí đánh đàn, tùy ý vỗ về chơi đùa vài cái lại túm khăn t