Tô Mộc đứng thẳng tại nguyên chỗ, hồi lâu cũng không phản ứng được nha đầu này đang nói gì, dĩ nhiên, từng câu từng chữ Thuần Tưởng đều hiểu mình đang nói gì, chỉ là…
Tại sao cùng là một câu nói, cô hiểu mà anh ta không hiểu chứ?
Có ai có thể nói cho anh biết, rốt cuộc anh đã làm chuyện mờ ám gì mà đến nỗi tên ngốc này cũng giả anh hùng đến đây chất vấn anh?
“Nhưng tôi thấy không có gì cả.” Trong lúc bất chợt, Tô Mộc giật mình, đột nhiên ý thức được anh đã lâu chưa đùa giỡn với nha đầu này. Mặc dù không biết cô đang nói cái gì, nhưng anh vẫn muốn bỡn cợt cô.
Xem lời của Thuần Tưởng thật đen tối, thuận tiện chọc ghẹo nha đầu này, dường như rất vui. Kết quả, những trò đùa biến thái của Tô đại thiếu gia nhà ta lại sắp bắt đầu.
Dĩ nhiên, lúc này anh ta thật sự không đoán được một tí xíu ý nghĩa gì trong lời nói của nữ chính, Thuần Tưởng Đại tiểu thư lại hiểu nhầm ý của anh ta, còn nghĩ anh ta đang dương dương tự đắc lên mặt, ứng đối cùng cô.
Sợ rằng nếu anh ta biết cô nghĩ anh ta là cái gì thì không biết cái mặt kia sẽ đen thế nào, nhưng cũng thú vị, bất quá, Tô đại thiếu gia của chúng ta lại không cho rằng nó là thú vị.
“Không có gì? Sao anh lại thấy không có gì được chứ?” Thuần Tưởng nhíu mày càng chặt hơn, trong lòng mơ hồ cảm thấy kỳ quái, nhìn bộ dạng của Tô Mộc, rõ ràng là theo chủ nghĩa đàn ông, nhưng tại sao lại dễ dàng chấp nhận những chuyện như vậy?
Chẳng lẽ được một người đàn bà bao dưỡng, được một chút phồn vinh, phù hoa đã làm anh tỏ mặt như thế? Nhìn vẻ mặt anh ta thì quả là không sao cả, trong nháy mắt, hình tượng tốt đẹp của anh chàng họ Tô đã hoàn toàn bị phá huỷ trong đầu cô.
Nhưng người thần kinh đang đứng trước mặt Thuần Tưởng kia dĩ nhiên không biết tự giác chút nào, dù bận vẫn ung dung nhìn cô, đến chết chắc cũng không biết trong đầu Thuần Tưởng đang nghĩ đến điều gì.
“Vậy cô thấy thế nào? Tôi nên làm thế nào mới đúng đây?” Rõ ràng là ông nói gà bà nói vịt, Tô Mộc và Thuần Tưởng không hề biết đối phương đang suy nghĩ cái gì, ngươi tới ta đi, quả thật làm cho người ta cảm thấy bội phục, nhưng đoán chừng cũng chỉ có hai người mới làm chuyện rảnh hơi như vậy.
“Anh… Thật lòng sao?” Thuần Tưởng nguyện tin tưởng, anh thật sự yêu mến người đàn bà kia, mặc dù chuyện “tỷ đệ luyến” làm người ta khó mà chấp nhận nhưng chuyện này cũng không gọi là mới mẻ nữa, so với làm tiểu tam, bị nuôi dưỡng, làm tiểu bạch kiểm còn tốt hơn nhiều.
Nghe ra được đầu mối, nét mặt Tô Mộc dần dần xuất hiện nụ cười mà chính anh cũng không phát hiện: “Cô biết tôi thật lòng với ai, hay ai thật lòng với tôi sao? Cô trông nom nhiều như vậy làm gì?”
Thuần Tưởng hơi sửng sờ, giống như bị lời nói của Tô Mộc gõ vào đầu, đúng vậy, cô cần gì phải trông nom nhiều như vậy, người này, anh ta coi cô là hàng sao chứ!!! Hay là anh ta bảo cô nhiều chuyện quá? Tại sao cô phải thần kinh chạy đến đây nói chuyện với anh ta chứ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Tô Mộc nhìn nét mặt không ngừng biến hoá của Thuần Tưởng, thật sự thấy thú vị vô cùng, nhưng vân chưa hiểu cô đang nói cái gì.
Thuần Tưởng bên này dĩ nhiên cũng không biết Tô Mộc đang suy nghĩ cái gì, tuy rõ ràng đang nói chuyện rất nhẹ nhàng với nhau nhưng trên thực tế, đều là “ông nói gà, bà nói vịt”.
Thuần Tưởng hít sâu một hơi, uyển chuyển hỏi: “Người vừa rồi tôi thấy… có phải là… bạn gái anh không?”
Tô Mộc nhíu mày, vẻ mặt có chút phức tạp: “Ngươi hỏi cái này để làm gì?”
“Tôi biết, anh lại muốn nói tôi “trông nom nhiều như vậy làm gì?” đúng không? Vậy coi như tôi chưa nói gì đi, tôi chỉ là xuất phát từ lòng hảo tâm, cứu vớt những người vì tình yêu mà nhất thời lạc đường như anh, hi vọng anh đi lạc có thể biết đường mà quay lại!”
Thanh niên lạc đường?! Rốt cuộc đang nói cái gì vậy chứ? Tô Mộc cười nhạo một tiếng nói: “Rốt cuộc ai mới là ‘thanh niên lạc đường’ đây! Cô lầm rồi, tôi thấy… Có lẽ cô còn ‘lạc đường’ nghiêm trọng hơn tôi mới đúng!” Ít nhất theo ý anh là vậy.
“Anh có ý gì đó?!” Biết Tô Mộc đang bắt đầu phát huy công lực đả kích người khác bằng lời nói của mình, Thuần Tưởng vẫn không nhịn được cãi lại: “Này này, tôi thật không hiểu, sao anh cứ bắt ép tôi phải nói rõ ra chứ? Người đàn bà kia mặc dù dễ nhìn nhưng hai người kém nhau nhiều tuổi như vậy… Anh có cần phải quen với bà ta không?!”
Tuy chưa nói thẳng ra nhưng thông minh như Tô Mộc dĩ nhiên lĩnh hội được tinh tuý trong câu nói này của cô.
Sắc mặt Tô Mộc chìm xuống, có chút, hay nên gọi là vô cùng mất tự nhiên. Đã bảo là Thuần Tưởng không biết quan sát sắc mặt, nhưng cũng rõ ràng lúc này tâm trạng Tô Mộc không tốt.
Nhưng cô không nghĩ là mình đã nói sai, rõ ràng là tên Tô Mộc này ép cô nói thẳng ra.