Cắt? ! Phải là cô cắt mới đúng, cô xoay người tiếp tục làm đồ ăn.
Tối hôm đó, Tô Mộc không đưa Thuần Tưởng về nhà, Thuần Tưởng cũng không nói gì, dù sao thì người ta không muốn, cô cũng không thể miễn cưỡng.
Sau đó, Thuần Tưởng trở về nhà, nhìn lại tương ô mai đang cầm trong tay, đột nhiên cô nhớ tới đã lâu chưa làm bánh vị cam, bởi vì Tô Mộc không thích.
Bĩu môi, cô bắt đầu công việc đánh trứng.
Đợi đến khi lò vi sóng “đinh” một tiếng, khi đồ ăn đã xong hết rồi, Thuần Tưởng cũng nghe được tiếng mở cửa và tiếng chìa khoá vang lên bên kia, xem ra họ Tô đã trở về.
Cô mang bánh bích quy ra, thổi thổi rồi nếm thử một miếng, ngẫm lại, cô nghĩ cô nên mua một cái lò nướng rồi, mặc dù chất lượng lò vi sóng rất tốt nhưng cảm giác bánh từ trong lò vi sóng mang ra thiếu một chút vị.
Chờ một chút, bánh quy đã lạnh rồi, cô cắn thêm một miếng, bánh vẫn còn giòn, cô vội vàng chạy ra ngoài cửa.
Đúng vậy! Hình thức ở chung này rất dị dạng ! Không phải là đơn thuần, từ lúc mới bắt đầu đã chán, không phải là anh xem cô như đồ chơi, nhưng đây thật sự không giống như quan hệ bạn bè thuần tuý, càng không giống quan hệ hàng xóm.
Hơn nữa… Nha đầu trước mắt này dường như không có ý định cắt đứt quan hệ cùng em của anh.
Nhưng bất luận trong lòng Tô Mộc nghĩ thế nào, buồn bực thế nào, suy nghĩ thế nào thì vẫn mời Thuần Tưởng vào cửa.
Tô Mộc nhìn cô bé trước mắt, đôi mắt tròn căng to, con ngươi đen nhìn chằm chằm vào món bánh mà cô vừa làm xong, vẻ mặt dường như rất hạnh phúc.
Trong bất chợt, trái tim anh đột nhiên đập mạnh hơn một chút, không kìm được mở miệng hỏi : “Không phải cô thích nấu ăn sao ? Tại sao phải… Làm nhiều bánh ngọt như vậy ?”
“A … Cái này thì ..” Thuần Tưởng ngẩn người, cắn cắn môi không biết có nên nói tiếp hay không.
Có vấn đề, có vấn đề !
Tô Mộc nhìn Thuần Tưởng, muốn nói rồi lại thôi, sắc mặt có chút thay đổi. Rất nhiều chuyện thường là như vậy, người khác không nói, lòng hiếu kỳ của người nghe càng mạnh, càng muốn nghe tiếp là. Hơn nữa, Tô Mộc bây giờ không còn là một người bàng quan nữa, anh muốn càng biết nhiều càng tốt .
Thật ra Thuần Tưởng cũng thấy tâm trạng hôm nay của Tô Mộc khác mọi hôm, hơn nữa là từ khi mở cửa, cô đã thấy bất bình thường.
Bình thời vẻ mặt anh ôn hoà cũng được, lời nói ác độc cũng được, nhưng hôm nay cô thật sự không. Chỉ là… Hôm nay Tô Mộc, dường như có rất nhiều chuyện muốn nói, nhưng lại nghẹn họng không nói được. Cảm giác như vậy thật không giống với Tô Mộc – người có tác phong trước sau như một.
“Không thể nói sao?” Tô Mộc mím môi cười một tiếng, tiếp tục thám thính chuyện anh muốn biết.
Thuần Tưởng ngẩn người, không ngờ anh lại muốn hỏi tiếp, lắc đầu : “Không phải như vậy, chỉ là mọi chuyện đều đã qua. Tôi thấy đã không còn gì để nói nữa.”
Tô Mộc nghe cô nói vậy, đột nhiên thở ra một hơi, chờ lời tiếp theo của cô, dĩ nhiên hành động nhỏ này anh không thể để cho cô biết.
“Bởi vì…” Thuần Tưởng vẫn không thể nói ra rành mạch, mặt đã đỏ hơn một nửa, giọng nói dịu dàng tiếp tục nói: “Bởi vì… Trước kia tôi từng thích một người, anh ấy rất thích ăn đồ ngọt, hơn nữa… Có nhớ tôi đã từng nói với anh không ? Tôi nói, đồ ngọt sẽ mang đến niềm vui và hạnh phúc cho người ăn nó. Những lời này… Cũng là người đó đã nói với tôi .”
Không sai, Tô Mộc cùng Tô Viễn, nói, trừ họ Tô ra, sợ rằng điểm này cũng giống nhau.
Cho tới bây giờ, anh chưa từng cảm giác được Tô Viễn giống mình chỗ nào nhưng không biết vì sao nghe người mà Thuần Tưởng nói, anh đột nhiên thấy lo lắng.
Trong giây lát nhớ tới, khi mới quen Thuần Tưởng, cô ta còn mơ mơ màng màng nhìn lầm anh, nhất định là nghĩ anh là Tô Viễn, mà hôm nay, anh có thể ngồi ở đây, được Thuần Tưởng phong làm “chuột thí nghiệm” để “thử độc”, có lẽ cũng vì Tô Viễn.
Bởi vì người trong lòng thích ăn đồ ngọt, cho nên mình cũng bắt đầu thích làm, bởi vì một câu nói của người trong lòng, cũng thấy đồ ăn ngọt thật sự mang đến hạnh phúc. Quả là lãng mạn !
Thuần Tưởng không biết cách xem sắc mặt mà đoán tâm trạng, nhưng lúc này cũng biết tâm trạng của đồng chí Tô Mộc không tốt, vẻ mặt không tốt, ngồi yên lặng, không biết vừa rồi cô nói sai cái gì, cũng không hiểu sao Tô Mộc lại thay đổi như vậy, xoa xoa tay, cô bắt đầu thấy khó khăn.
Thuần Tưởng không phải con giun trong bụng Tô Mộc , nhưng lúc này sợ là giun đũa cũng không biết Tô đại thiếu gia của chúng ta đang nghĩ cái gì, vậy nên mới nói, bằng trí thông minh của Thuần Tưởng cô nương đây, biết được tâm trạng của Tô đại thiếu không tốt đã là kỳ tích rồi.
Tô Mộc khẽ cắn chặt răng, nửa ngày sau mới đã mở miệng: “Vì người trong lòng thấy rất vui vẻ sao?”
Tô Mộc đang cười…
Thuần Tưởng nhìn Tô Mộc, mặc dù biết anh đang cười nhưng không biết tại sao, cô cảm thấy sống lưng lạnh cả lên, trán lấm tấm mồ hôi hột, muốn phủ nhận cũng không nói nên lời, cô cười gượng hai tiếng, chuẩn bị kết thúc đề tài này.
Tô Mộc là ai chứ, không cần nói thông minh bao nhiêu, chỉ cần đoạt được vai nam chính trong truyện là có thể thành thiên tài. Không chút do dự, Tô Mộc lập tức xác định được, người trong lòng Thuần Tưởng chính là tên kia …
Tô Mộc thở dài một tiếng, lắc đầu, cũng mất đi hăng hái nói chuyện với Thuần Tưởng nữa.