Bọn họ vừa lên sân khấu thì nhận được sự cổ vũ nhiệt liệt, không biết có phải do thế trận của họ hay do mọi người thấy những cô gái đẹp. Ttiếng vỗ tay, hò hét liên tiếp cổ vũ, những bước múa của bọn họ vừa uyển chuyển vừa thoải mái. Nhưng lúc xuống sân khấu, Lộ Nghiên vẫn cảm thấy tâm trạng mình có chút lơ lửng, vô cùng xúc động. Ở dưới sân khấu, các cô gái vẫn còn trong cảm giác hưng phấn, ngay cả quần áo cũng không thay, riêng Lộ Nghiên ngồi bên cạnh lặng lẽ trấn tĩnh hơn hai mươi phút, tâm tư vẫn xúc động chưa hết.
Lộ Nghiên không thích café, vì vậy cô rất ít tới quán café, hẹn hò với bạn bè thường hẹn ở những nơi giải quyết vấn đề no bụng, như Trần Mặc Đông nói thì Lộ Nghiên chắc chắn là một cô gái vật chất, không hiểu được sự lãng mạn, không biết phong hoa tuyết nguyệt, nói trắng ra thì cô thiếu một chút vị nữ tính.
Hôm đó, Lộ Nghiên đi đến một tòa nhà ở Tây Trực Môn làm việc, con đường phía sau tòa nhà có một dãy cửa hàng nhỏ, cửa hàng café đó cũng nằm trong dãy, bài trí theo phong cách người Anh. Vì Lộ Nghiên bắt nhầm tàu điện ngầm, mất bao nhiêu thời gian mới tìm được địa điểm, rồi chuyện công việc lại không thuận lợi, phải chạy đi chạy lại giữa hai tầng tòa nhà, lúc này chân cô mỏi đến mức bị chuột rút.
Tuy là cuối tuần nhưng vì nằm sau lưng tòa nhà nên khách đến đây rất ít. Lộ Nghiên bước vào chọn một chỗ ngồi sát cửa sổ để nghỉ chân, cô gọi một cốc nước táo và một cốc nước lọc. Lúc đồ uống được bưng lên, có hai cô gái bước vào, chọn một bàn phía trước Lộ Nghiên. Lộ Nghiên uống hết cốc nước lọc, ngồi trên ghế nhìn ra ngoài cửa sổ, tay xoa bóp bàn chân. Ngoài cửa sổ là một bức tường thấp màu xám, bên cạnh lại là một tòa nhà, thật sự không hiểu chủ quán làm thế nào để kiếm được lợi nhuận ở một nơi thế này. Phảng phất quanh phòng là tiếng nhạc jazz nhẹ, thi thoảng vang lên tiếng nói chuyện của hai cô gái vừa bước vào.
Chuyện gia đình dường như là chủ đề bàn luận yêu thích của phụ nữ. Hai cô gái nói chuyện tự nhiên như không có người bên cạnh, nhưng không biết từ khi nào mà cái tên quen thuộc với Lộ Nghiên lại xuất hiện.
“Hiện giờ hai gia đình họ cùng hợp tác một hạng mục, hai người cả ngày gặp nhau, rất kỳ quặc.”
“Cũng chưa chắc, mình thấy cả hai người Lưu Uyên Thư và Trần Mặc Đông đều rất thoải mái với nhau, hơn nữa Trần Mặc Đông đã kết hôn lâu như vậy, chuyện này đã kết thúc rồi mà.”
“Haiz, ai mà biết. Hai người ấy tình cảm bao nhiêu năm vậy, nói hết là hết sao, trước kia không gặp mặt thì coi như thôi, nhưng hiện giờ lại gặp nhau suốt ngày, mình thấy…”
“Hồi đó vì sao hai người ấy lại chia tay?”
“Không biết.”
“Mình nghe Ngải Ngải nói Trần Mặc Đông lấy một cô gái rất tốt, gia thế không có nhưng con người rất thành thật.”
“Thành thật thì có tác dụng gì? Thành thật ngăn cản được đàn ông thay lòng sao? Huống hồ Trần Mặc Đông cũng không bỏ Lưu Uyên Thư, nghe nói hồi mới chia tay Trần Mặc Đông rất đau khổ.”
“Không thể nào, mình biết Trần Mặc Đông, lúc nào cũng lạnh lùng mà.”
“Mình cũng chỉ nghe người khác nói thôi.”
…
Lộ Nghiên nhìn đồng hồ, không ngờ đã hơn một tiếng đồng hồ. Cô cầm túi bước ra ngoài nhưng bị nhân viên cửa hàng ngăn lại, lúc này cô mới nhớ ra mình quên chưa thanh toán, ngại ngùng cười với nhân viên, sau đó bước tới quầy thanh toán. Bước ra khỏi cửa, phát hiện trời nổi gió, cô đội mũ, đi tới trạm xe điện ngầm gần nhất.
“Tiểu Lộ, đang trao giải cho cậu đấy, mau lên đi.”
Lộ Nghiên hồi phục tinh thần, nhất thời quên mất mình đang ở bữa tiệc thường niên của công ty. Lộ Nghiên vẫn mặc cả trang phục múa lên sân khấu, phát hiện mọi người rất trật tự, nóng lòng ngóng trông từng hạng mục giải thưởng, mà cô lại may mắn trở thành một trong số những người được nhận giải.
“Đồng chí Lộ Nghiên của chúng ta giành được giải “Tiểu Ong Mật”, từ ngày đầu tiên đi làm cho đến giờ chưa hề đi muộn một lần, nghỉ phép cũng rất ít, vì thế giải thưởng này hoàn toàn xứng đáng, xin mọi người vỗ tay khen ngợi. Kính mời Trần tổng trẻ tuổi của chúng ta lên trao giải thưởng cho nhân viên chăm chỉ nhất công ty. Mọi người hãy vỗ tay chúc mừng.” Người dẫn chương trình tạo không khí vui vẻ.
Trần Mặc Đông ung dung bước lên lễ đài, nụ cười trên mặt khiến Lộ Nghiên thấy như một con mèo trộm cá. Lộ Nghiên nhìn chướng mắt, xúc động trừng mắt liếc anh.
“Múa rất đẹp.”
“Cảm ơn đã khen ngợi.”
Hai người nắm tay, Lộ Nghiên ngoài cười nhưng trong lòng buồn bã. Sau khi trao giải xong, Trần Mặc Đông bước xuống. Lộ Nghiên muốn nhanh chóng bước xuống sân khấu, thoát khỏi sự ghen tị của người khác nhưng lại bị Vu Vân Trạch giữ trên sân khấu phỏng vấn. Lần này người dẫn chương trình là Vu Vân Trạch, anh ta bình thường miệng lưỡi giảo hoạt, khó trách lần này được chọn làm người dẫn chương trình.
Lộ Nghiên bị Vu Vân Trạch ép trả lời phỏng vấn, ví dụ như cảm giác khi Trần tổng trao giải cho cô, hay cô có yêu cầu gì thì thẳng thắn nói ra… Vu Vân Trạch và Trần Mặc Đông là bạn bè công việc, vì thế anh vui đùa không hề kiêng nể gì Trần Mặc Đông, thậm chí còn khiến mọi người quan tâm hơn, nhưng Lộ Nghiên trách anh độc ác, kéo cô xuống ngựa; anh còn bắt Lộ Nghiên giải thích chiếc nhẫn cưới lúc thì xuất hiện lúc lại biến mất trên tay cô, nói cô lợi dụng chiếc nhẫn để cự tuyệt sự theo đuổi của đám đàn ông, Lộ Nghiên biết bất kể cô nói thế nào thì Vu Vân Trạch cũng có một chủ đề kế tiếp đợi cô, vì thế cô chỉ đứng bên cạnh mỉm cười, chỉ khi bị bức đến mức bắt buộc thì mới nói một câu, thành ra Vu Vân Trạch giống như tự diễn một mình, sau đó mới để Lộ Nghiên bước xuống.
Người nhận giải tiếp theo cũng bị hỏi đến choáng váng, không thể không bội phục miệng lưỡi giảo hoạt của Vu Vân Trạch.
Hàng trăm người ồn ào, hơn mười giờ bữa tiệc mới kết thúc. Lộ Nghiên bước ra ngoài thấy xe của Trần Mặc Đông đang đỗ trước cửa, cô kéo cửa xe ngồi vào bên trong. Trần Mặc Đông phân biệt dùng xe khi đi làm việc và dùng trong cuộc sống hàng ngày, khi đi công việc, Trần Mặc Đông thường có lái xe riêng, còn bình thường ra ngoài anh sẽ tự mình lái xe, có điều số lần rất ít. Đây là lần đầu tiên Lộ Nghiên ngồi trên xe chuyên dụng làm việc của Trần Mặc Đông, vì thế ngay cả lái xe Triệu Hâm cũng không biết quan hệ của hai người.
“Chị Tiểu Lộ!” Triệu Hâm nhìn Lộ Nghiên ngồi lên xe có chút kinh ngạc, tuy tuổi chưa nhiều nhưng anh vẫn biểu hiện rất đúng mực. Lộ Nghiên mỉm cười với anh ta. Dù vẻ mặt anh ta vẫn còn chút cứng nhắc, nhưng cũng không thể hiện sự kinh ngạc nữa.
Có vẻ Trần Mặc Đông đã uống rượu, áo khoác nằm bên cạnh, hai nút áo sơ mi mở bung, nhưng quần áo vẫn chỉnh tề, không hề lôi thôi chút nào.
Thấy bên đường có cửa hàng, Lộ Nghiên bảo Triệu Hâm dừng xe để cô mua mấy chai nước.
“Cho cậu ly café này, cả chai nước nữa, hai thứ đồ uống này rất hợp, vừa đỡ khát lại đỡ buồn ngủ.” Lộ Nghiên đưa đồ cho Triệu Hâm, sau đó mở một chai nước đưa cho Trần Mặc Đông.
“Cảm ơn chị Tiểu Lộ.”
“Tiểu tử, sau này phải gọi là chị dâu.” Trần Mặc Đông mở miệng, Lộ Nghiên nghĩ quả nhiên anh đã uống rất nhiều, nếu bình thường anh sẽ không nói những câu như vậy. Mà xem ra Trần Mặc Đông thực sự là người biết sống hợp tình, quan hệ giữa anh và những người bên cạnh dường như rất hài hòa.
“Ồ, chị dâu.” Triệu Hâm như đám mây đen nhìn thấy cầu vồng, vẻ mặt nhất thời mê muội, mỉm cười gọi “Chị dâu”.
Trần Mặc Đông theo thói quen nghiêng người dựa vào Lộ Nghiên, không hề để ý hôm nay cô cũng rất mệt.
“Em đối với người ngoài rất quan tâm đấy.”
“Ý gì vậy?”
“Vừa giải khát vừa đỡ buồn ngủ, anh nghe thấy cũng cảm động đấy.”
“Vô vị.”
Trần Mặc Đông khẽ cười.
“Gần đây hình như anh rất bận.”
“Công ty có chút chuyện.”
“Nghiêm trọng không?”
“Em không cần lo lắng chuyện này.”
Hơi thở của Trần Mặc Đông dần ổn định, Lộ Nghiên kéo đôi tay của Trần Mặc Đông vào trong chăn, quay người nhìn ra hướng khác.
Hôm đó lúc bước lên xe điện ngầm, cô mới phát hiện không nhìn thấy thẻ đi xe điện ngầm nên quay lại để tìm. Lúc bước vào quán, hai cô gái kia đã rời đi, thẻ xe cũng không tìm thấy, quay trở lại tòa nhà kia thì đã là giờ tan tầm, hành lang tòa nhà dường như không còn người qua lại, vốn tưởng không có hi vọng tìm thấy nhưng cuối cùng lại phát hiện nó nằm nghiêng trên một bậc cầu thang, trên đó còn hằn một dấu chân, có lẽ bị ai đó giẫm phải, vướng chân nên bị đá vào cạnh tường. Chiếc túi đựng thẻ cũng không đẹp, chiếc thẻ bị bọc kín trong túi nhìn không giống tấm thẻ lắm, vừa nhìn thì thấy giống phần cổ tay áo cũ kỹ bị xé rách.
Lộ Nghiên không hiểu vì sao hôm đó mình lại phải bất chấp đi tìm cho được chiếc thẻ ấy, cô chỉ biết có một giọng nói bảo cô phải đi tìm. Lộ Nghiên nghĩ nếu tìm được thì nó vẫn chỉ thuộc về mình, nếu không tìm được thì cũng là chuyện cố gắng cũng không được. Câu nói: “Có được là phúc của tôi; không có được là mệnh của tôi” quả thực đã là chân lý, dù rằng đó chỉ là một chiếc thẻ mà thôi.
Trước lúc ngủ, Lộ Nghiên nghĩ nhất định cô sẽ dành thời gian để làm một chiếc túi đựng thẻ đi xe mới.
Lời của bạn TĐ: Nói thật dù ít dù nhiều, mình đã từng nhiều lần khâm phục bạn Lộ vô cùng. Nếu là mình, sau khi rời khỏi quán cafe ấy, chắc chắn trong lòng mình sẽ bối rối nhiều lắm. Vậy mà đến đêm bạn Đông hỏi đi đâu, bạn ấy chỉ trả lời: “Đến một quán café, ở đó có người kể chuyện rất hấp dẫn nên mới về muộn một chút”, rồi đến bữa tiệc thường niên, mình mà vậy, chắc chắn tối về sẽ nói chuyện này chứ không im lặng để giữ hòa bình như bạn ấy.
Có thể mình thích mọi sự rõ ràng để lòng không nghĩ ngợi nữa, cũng có thể mình không có niềm tin vào chân lý như bạn ấy. Dù sao sự bình tĩnh trong hôn nhân của bạn ấy cũng thật quá hiếm trong đám phụ nữ. Nhưng mình vẫn cảm thấy nên giữ nó ở một mức độ vừa phải thôi, đôi khi không cần quá ép buộc mình như vậy. Haizzzz