Trần Mặc Đông bắt nấu cơm, Lộ Nghiên vẫn mở miệng hỏi.
“Cuối cùng anh muốn làm gì? Không phải anh chê cơm em nấu khó ăn sao?”
“Tuy rằng không ngon, nhưng cũng không đến mức khó ăn.”
Chuông cửa vang lên, Lộ Nghiên trừng mắt lườm Trần Mặc Đông đang đứng ở cửa bếp, cuối cùng cô nhận lệnh đi mở cửa.
“Lộ Nghiên, em…”
“Chị.”
Người đến là Lỗ Mạn và Cố Dịch Hiên, ba người nhìn nhau kinh ngạc.
Lỗ Mạn kéo thẳng Lộ Nghiên vào phòng ngủ, bỏ mặc hai người đàn ông. Lộ Nghiên nghĩ một trong hai người đàn ông kia chắc chắn có một người lớn lên ở đại viện quân khu, quen biết với Lỗ Mạn từ nhỏ, nếu không sẽ không có chuyện gặp mặt nhau thế này.
“Em nói xem, thế này là thế nào? Chị thật hối hận vì hôm đó đã để Trần Mặc Đông đưa em về, hối hận chết mất.” Lỗ Mạn dùng giọng điệu truy vấn hỏi tội, vẻ mặt rất nghiêm túc.
“Chị cho rằng mình là chị Tường Lâm chắc.” (nhân vật trong truyện của Lỗ Tấn có chồng chết, bị mẹ chồng bắt bán lấy tiền cưới vợ cho con trai thứ hai)
“Thành thật chút đi, chị rất nghiêm túc đấy.”
“Chuyện gì mà chị lại hỏi thế này là thế nào?”
“Lại còn giả vờ! Quên đi, chị nói cho em biết, em muốn chị làm chị của em thì phải nghe lời chị, đừng ở cùng anh ta nữa.”
“Anh ta làm sao? Hơn nữa bọn em cũng không ở cùng nhau.”
“Nếu đã vậy thì sớm rời xa anh ta đi.”
“…”
“Em có biết quá khứ của anh ta không? Không biết phải không? Đừng dễ dàng bị đàn ông lừa đấy.”
“Vậy người kia của chị thì sao?”
“Chị có thể ném anh ta đi thì đã sớm ném đi rồi!” Khẩu khí của Lỗ Mạn rõ ràng không cương quyết như vừa nãy nữa. Lộ Nghiên hiểu Lỗ Mạn, cô không phải loại người buông trôi bỏ mặc, nếu trong lòng không có người đàn ông kia thì cách gì cũng không giữ cô lại được.
Hai người cùng lặng im. Trong lòng Lộ Nghiên càng lúc càng mâu thuẫn, dường như đã đi đến bước này vẫn còn rất nhiều điều không dự liệu được.
Lộ Nghiên cũng không biết loại cảm giác đó có phải là thích không, Trần Mặc Đông không ở cạnh, cô không cảm thấy thấp thỏm không yên, chỉ thi thoảng nhớ nhung đôi, nhưng lóe lên một chút rồi cũng qua; cô không lưu luyến hơi thở của anh nhưng cũng không ghét, bỏ qua những thứ khác thì ở cạnh anh rất thoải mái, cũng rất thanh thản. Cô nhớ lại thời gian ở cùng Thẩm Nham, hình như hai người khác xa nhau.
Đi ra thấy hai người đàn ông ngồi lặng lẽ xem trận bóng đang được bình luận viên bình luận rất sôi nổi, Trần Mặc Đông ngẩng đầu liếc nhìn Lộ Nghiên, sau đó quay đầu nhìn Lỗ Mạn.
“Em lại véo mặt em ấy rồi.”
“Đau lòng rồi à. Yên tâm đi, cô ấy bị em véo nhiều, da mặt sớm đã thích ứng rồi.”
Trần Mặc Đông chìa tay xoa những dấu đỏ trên mặt Lộ Nghiên, lại nhìn lướt qua Lỗ Mạn.
Lộ Nghiên không nén được sự xót xa cho chính mình, chỉ có thể ngoan ngoãn đi nấu cơm. Ba người còn lại chẳng thể trông cậy được, Lỗ Mạn tuy lớn hơn cô mấy tuổi nhưng quan hệ của hai người luôn là Lỗ Mạn quản thúc Lộ Nghiên, Lộ Nghiên chăm sóc Lỗ Mạn.
Ba món ăn, một món canh rất đơn giản, hương vị không dám nghĩ xa vời, nhưng hôm nay Lộ Nghiên đã đặc biệt xuất công phu trên món ăn.
Bốn người ngồi hai bên bàn ăn, không khí “hòa hợp”. Lỗ Mạn thỉnh thoảng ngẩng đầu hung hăng lườm Trần Mặc Đông một cái, Cố Dịch Hiên gắp thức ăn cho cô, khoan thai mở miệng: “Đừng như bà già thích xen vào chuyện người khác.”
“Anh mới là bà già ấy, hơn nữa ai bảo chuyện đó không liên quan? Đó là em gái của em, em nhìn cô ấy lớn lên, cô ấy làm sao đấu lại nổi đám người các anh, nhất là Trần Mặc Đông, anh…”
Lộ Nghiên hoàn toàn không nghĩ Lỗ Mạn lại nói thẳng ra những lời này, cô đoán quan hệ của họ không đơn giản đến mức không cần giấu diếm gì nhau. Lộ Nghiên rất ngạc nhiên, cộng thêm tâm tư muốn tiếp tục xem kịch, cô coi chuyện như không liên quan đến mình.
Trần Mặc Đông không đáp trả, chỉ mỉm cười nhìn Lỗ Mạn. Sởn gai ốc – đó là cảm giác trong lòng Lộ Nghiên, hẳn là ông trời nào đó đã bị kinh động.
Lỗ Mạn tự biết mình lỡ lời, nhưng nước đổ khó vớt lại.
“Anh dám bắt nạt Lộ Nghiên, em sẽ bảo chú Trần đánh chết anh.” Cô nói xong còn há miệng ăn một miếng cơm to hả giận.
Cố Dịch Hiên cười cười, nói với Trần Mặc Đông: “Thứ lỗi, thứ lỗi”, nhưng sau đó lại cười phá lên.
Có thể thẳng thắn nói chuyện là liều thuốc hóa giải không khí bất hòa nhưng đó có phải là cách lấy độc trị độc người xưa vẫn nói không? Lộ Nghiên thầm nghĩ như vậy.
Tiễn hai người về đã là hai giờ chiều, Lộ Nghiên ngồi phịch xuống sô pha, toàn bộ cuộc gặp mặt chỉ khiến một mình cô mệt mỏi, nấu ăn, rửa bát, gọt hoa quả; ánh mắt căm phẫn của cô bay tới Trần Mặc Đông nhàn nhã.
“Một giờ 100$, tổng cộng 5 giờ, anh trả em 500$.”
“Em đáng giá như vậy sao?”
“Kẻ đại lừa đảo này, sáng sớm đã lừa em đến đây làm nha đầu sai bảo cho anh, còn phải phục vụ ăn, uống, nói chuyện, 100$ của em còn ít đấy.” Cô dùng sức đập chiếc gối đệm vào người Trần Mặc Đông.
Trần Mặc Đông giơ hai tay ngăn cản, đứng dậy bế Lộ Nghiên về phía phòng ngủ. Lộ Nghiên bối rối, không biết Trần Mặc Đông muốn làm gì, dù cô giãy giụa thế nào, kết quả vẫn bị Trần Mặc Đông đặt lên trên giường.
“Ăn no dửng mỡ, em không biết sao, hử?”
“Ban ngày ban mặt, anh đừng làm chuyện linh tinh.” Lộ Nghiên muốn cắn đầu lưỡi của mình, rõ ràng thời gian không phải là vấn đề.
Trần Mặc Đông càng lúc càng hôn cuồng nhiệt, từ trên trán xuống cổ, rồi dần xuống dưới.
Bức rèm dày khiến căn phòng thêm mờ ám, hơi thở hai người hòa lẫn vào nhau, quần áo không biết từ khi nào đã rơi xuống.
Lộ Nghiên ngơ ngác nằm trên giường, không chú ý thấy nụ cười đắc ý và động tác vô sỉ trên đôi tay của Trần Mặc Đông.
Trần Mặc Đông khẽ hôn mũi Lộ Nghiên, cô nghiêng mặt, lấy tay đẩy ra.
Cả quá trình, Lộ Nghiên không chịu ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, kêu đau rồi lại kêu ngứa, Trần Mặc Đông đành phải làm qua loa.
Lộ Nghiên hung hăng cắn bả vai anh: “Anh cưỡng bức em, em ghét anh.” Nước mắt rơi xuống không ngừng.
“Em không biết đàn ông cũng cần cảm giác an toàn sao.” Lộ Nghiên ngẩng đầu nhìn vẻ mặt chân thật của Trần Mặc Đông, cô đột nhiên nhớ tới lời của Lỗ Mạn. Trần Mặc Đông quan tâm cô, đây không phải ảo giác.
“Chúng ta kết hôn đi.”
“Không…”
“Em không có quyền lên tiếng, có thể ở đây đã có con của anh rồi.” Tay Trần Mặc Đông đặt trên bụng Lộ Nghiên. Đến giờ cô mới hiểu vì sao sau khi xong chuyện, tay của anh vẫn luôn xoa quanh khu vực đó, thì ra đã sớm có dự tính.
“Anh sớm đã có mưu mô.”
“Cũng không sớm, vừa nãy ăn cơm mới nghĩ tới.”
“Anh đi mua thuốc cho em.”
“Không được, hại cơ hể. Kết hôn rồi, nếu em có thai thì thật tốt, không có thì anh sẽ tiếp tục cố gắng.”
“Không…”
“Hôm nay vẫn về nhà sao?” Trần Mặc Đông thẳng thắn cắt ngang lời cô.
“Về.”
“Vậy nghỉ ngơi một lát rồi anh đưa em về nhà.”
“Em không…”
“Không mệt, hử?”
Lộ Nghiên ngậm miệng, hôm nay đúng là uất ức.
“Hôm nay anh nói rất nhiều.”
“Không tốt?”
“Không phải, chỉ là không quen thôi.”
Lộ Nghiên vốn tưởng rằng chuyện như vậy là đã kết thúc, nhưng không ngờ mình đã làm chuyện gì trêu chọc Trần Mặc Đông mà lại bị anh triền miên một hồi. Động tác của Trần Mặc Đông rất cẩn thận, dịu dàng, Lộ Nghiên không kiềm chế được, trôi theo anh, run rẩy. Lần thứ hai của hai người, Trần Mặc Đông đã thỏa mãn hơn.
Lúc Lộ Nghiên tỉnh dậy đã không nhìn thấy ánh sáng qua bức rèm, cô trườn qua người Trần Mặc Đông lấy điện thoại của anh đặt trên bàn cạnh đầu giường, cơ thể có chút đau, Lộ Nghiên nín nhịn hít hơi, Trần Mặc Đông bị đánh thức.
“Sao vậy?”
“Mấy giờ rồi?”
Trần Mặc Đông kéo Lộ Nghiên lại về lồng ngực, sau đó vươn tay bật đèn.
Hai người phải mất một lúc mới khiến mắt thích ứng được với ánh sáng. Ánh sáng khiến hai người trở nên “sáng rọi” trong mắt nhau. Lộ Nghiên mặc áo ngủ của Trần Mặc Đông, từ nhỏ cô đã bắt buộc phải mặc áo ngủ khi đi ngủ, làn da trực tiếp cọ xát với chăn khiến cô không có cảm giác an toàn, trước đây bạn ở cùng kí túc xá đều nói ngủ nude rất thoải mái nhưng Lộ Nghiên vẫn không quen được. Trần Mặc Đông biết thói quen này của cô, chiếc áo này chắc chắn cũng là anh giúp cô mặc vào. Lộ Nghiên cảm thấy người mình đã dễ chịu đi nhiều, thì ra Trần Mặc Đông nhân lúc mình ngủ đã làm không ít chuyện – Lộ Nghiên quan sát Trần Mặc Đông, thầm nghĩ như vậy.
“Hơn 9 giờ rồi, còn về sao?”
Lộ Nghiên giật mình, định ngồi dậy mặc quần áo, kết quả vẫn còn đau nên đành nằm xuống.
“Không về nữa.”
Cuối cùng Lộ Nghiên vẫn nhịn đau đi ra ban công gọi điện thoại cho bố mẹ. Mẹ Lộ ở bên đầu kia điện thoại dặn dò phải chú ý an toàn, cũng không nói nhiều nữa vì đây không phải mới một hai lần như vậy. Từ khi biết Lỗ Mạn, Lộ Nghiên thường tới ở nhà Lỗ Mạn, mà Lỗ Mạn thì càng hay tới nhà Lộ Nghiên. Lỗ Mạn từng gọi nhà Lộ Nghiên là nơi tránh nạn của cô, vì cô thường xuyên bị ông nội bắt học. Ban đầu hai gia đình còn gọi điện xác nhận, nhưng lâu dần, người lớn đều cảm thấy đó là chuyện dư thừa.
Lúc Lộ Nghiên quay về phòng, Trần Mặc Đông nhìn cô cười xấu xa. Lộ Nghiên không để ý tới anh, chui vào chăn tiếp tục ngủ.
“Ngày mai anh đi chào hỏi hai bác.”
“Đồng chí Trần Mặc Đông, em muốn chúng ta thành thật nói chuyện với nhau.”
“…”
“Kỳ thật không cần vội vàng kết hôn như vậy, thời gian chúng ta quen biết nhau rất ngắn.”
“Vậy em không ngại không trong sạch ở cùng anh thế này sao?”
Lộ Nghiên nghẹn lời, sao cô lại không để ý được.
“Vậy sau này chúng ta sẽ trong sạch ở bên nhau.” Lộ Nghiên nói.
“Em cảm thấy có khả năng này sao?”
Lộ Nghiên không nói được gì, quyết định tạm gác lại vấn đề này.
Muộn một chút, Trần Mặc Đông đưa thuốc cho Lộ Nghiên. Lộ Nghiên nghĩ quan hệ của hai người không thể trong sạch nữa. Hai bên nam nữ một khi dính đến quan hệ xác thịt, cơ bản sẽ có hai hướng đi, nếu không tiến đến hôn nhân thì chính là tình nhân, cả đời không tính chuyện hôn nhân.