công việc của cô bận như vậy, khó tránh khỏi chuyện vô ý đặt ở đâu đó rồi quên là đã đưa cho ai. Lần chép bài vừa rồi coi như giúp em nhớ sâu kiến thức.” Giọng cô giáo không to, nhưng Lộ Nghiên đứng bên đương nhiên nghe rõ, chính vì như vậy mà mỗi lần hết giờ Lộ Nghiên đều lên bục giảng đánh dấu những quyển bài tập cô giáo để lại, rồi đưa cho các bạn.
Đó chính là giáo viên. Họ có thể tùy ý nói ra một câu nhẹ nhàng mà bưng bít hết sự thật đã làm tổn thương người khác. Lần báo thù này thành công toàn diện, nhưng Lộ Nghiên vẫn thấy áy náy với cô giáo và canh cánh trong lòng những câu nói đầy tổn thương của bạn học B kia. Cô cảm thấy lần này đã trả hết nợ nần với hai người họ.
Trong trí nhớ của cô, dường như sau sự kiện gián tiếp giết mèo, cô lại đã thêm một lần nữa bùng nổ tà ác. Lộ Nghiên tạo ra án oan này không phải do động cơ thâm sâu, chỉ là sự khôn ngoan của cô dẫn dắt. Sự tình phát triển đến mức Lộ Nghiên nghĩ tới nên cô thoải mái bước vào, trong lúc vô tình mọi chuyện lại trở thành như thế.
Hai ngày sau, mẹ Lộ nói muốn về nhà lấy thêm mấy bộ quần áo để thay, Lộ Hi đã quay lại trường học, chỉ còn Lộ Nghiên ở cạnh bố. Lộ Nghiên không có gì để làm, cầm tờ báo trên tay bố, nói là muốn đọc cho ông nghe.
Đọc một đoạn dài bài báo về các chính sách cải cách của chính phủ, đầu óc Lộ Nghiên bắt đầu rối mù lên, còn ba Lộ cũng không nghe tập trung, mệt mỏi muốn ngủ.
“Đổi sang trang kinh tế đi.” Lộ Nghiên thấy bố muốn ngủ, vừa định đặt báo xuống thì nghe thấy tiếng bố nói.
Lộ Nghiên mở trang kinh tế. Cô rất ít đọc báo và xem tin tức, bao gồm cả đống tin tức rắc rối của đám minh tinh. Cô tìm được bài lớn nhất ở giữa trang kinh tế.
“XÍ NGHIỆP TRẦN THỊ TIẾP TỤC PHÁT TRIỂN LĨNH VỰC MỚI:
Tháng tám năm nay Chủ tịch Trần thị – Trần Chí Bang đổ bệnh, con trai Trần Mặc Đông toàn quyền quản lý xí nghiệp. Ý kiến của các vị lãnh đạo trong xí nghiệp khác nhau, dẫn đến việc Trần thị một lần nữa bị khủng hoảng…”
Lộ Nghiên thuận tay đặt tờ báo sang một bên, lúc cúi đầu mới phát hiện bố mình đã ngủ, may mà cô dừng đúng lúc, nếu không lại làm không công rồi.
Lộ Nghiên ngồi bên giường, bên tai vọng đến tiếng bình luận nho nhỏ của bệnh nhân khác trong phòng.
“Chàng trai này tài giỏi, lắm tiền, con gái nhà ai lấy được anh ta thật là có phúc.”
“Ông hiểu gì chứ, đám người có tiền làm gì có đồ nào tốt.”
Lộ Nghiên thầm bổ sung câu nói của bà cô kia: “Họ hoàn toàn không phải đồ vật.”
Mẹ Lộ quay lại phòng bệnh, Lộ Nghiên ngồi lại một chút rồi nhanh chóng về nhà.
Trời dần tối, lối vào tàu điện ngầm có rất nhiều sạp hàng nhỏ. Lộ Nghiên nhìn thấy những thứ này thì không nhấc nổi chân rời đi, ánh mắt chăm chú nhìn vào những sạp hàng. Lộ Nghiên ngồi xổm trước một sạp hàng bán móc điện thoại, ngắm nhìn những phụ kiện thủ công, không nhịn được sức hấp dẫn mà móc tiền ra.
Thứ Lộ Nghiên chọn quả thật trước kia cô cũng đã từng mua, nhưng là Trần Mặc Đông và cô cùng nhau mua. Thời gian Lộ Nghiên bị thương ở chân, cô bắt Trần Mặc Đông xuống lầu cùng cô, dưới sân có một sạp hàng nhỏ. Lộ Nghiên chọn tới chọn lui, cô chọn một mặt có lỗ, Trần Mặc Đông chê cô không có thẩm mỹ. Món đồ có giá 5 tệ, lúc trả tiền, Trần Mặc Đông rút ra một tờ tiền giá trị lớn, người bán hàng không có tiền trả lại, cuối cùng Lộ Nghiên lấy ra 3 tệ từ túi mình, mà Trần Mặc Đông chỉ có một tờ 1 đô là thấp nhất, người bán hàng bất đắc dĩ bán cho cô.
Lộ Nghiên nhớ đã để nó ở đâu đó, nhưng tìm mãi vẫn không thấy.
Đột nhiên cô cảm thấy mình đã già rồi, rất đúng với câu: “Tuổi trẻ hay nghĩ tới tương lai, già lại nghĩ về quá khứ”, Lộ Nghiên cũng thấy hồi ức của mình càng ngày càng quá dư thừa.
Dứt bỏ suy nghĩ linh tinh, cuộc sống vẫn tiếp tục trôi chảy, mỗi ngày Lộ Nghiên bận rộn với công việc làm cơm và đưa cơm. Tài nghệ nấu nướng của cô tiến bộ nhiều, ngay cả Lộ Hi đôi khi cũng bật ra câu “không khó ăn”. Như vậy đã là đủ với Lộ Nghiên rồi.
Một buổi sáng, trên đường từ bệnh viện về nhà, Lộ Nghiên cảm thấy gió thổi rất to. Vì thế lúc đưa cơm buổi trưa, cô lấy chiếc mũ phớt mua cách đây rất lâu đội lên cho đỡ rối tóc, đồng thời cũng bọc hai lớp kín cho hộp cơm và bình thủy.
Đèn giao thông chuyển sang đỏ, một chiếc xe ở làn đường bên phải nhân lúc người đi bộ và các xe khác đỗ lại đã vọt lên. Lộ Nghiên đứng bên đường, nhìn thấy một cậu bé sang đường đang nhìn chằm chằm vào chiếc PSP trên tay, cô kéo áo cậu bé lại. Cậu bé ngẩng đầu lên nhìn Lộ Nghiên, nhìn chiếc xe đang rẽ phải, rồi nhìn đèn đỏ, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn chị”.
Lộ Nghiên nghe thấy vậy rất vui vẻ, chữ “chị” này với một cô gái lớn như cô quả thật rất ít được nghe, cô mỉm gật đầu, đồng thời cô cũng nhìn thấy người mình không ngờ được – Tiêu Mông. Cô ấy ngồi bên ghế phụ, xe đỗ ở hàng đầu, cách Lộ Nghiên không quá năm mét, lái xe là người Lộ Nghiên không biết, không nhìn rõ phía sau có Trần Mặc Đông không. Trong khi nhìn Tiêu Mông, Lộ Nghiên còn chưa kịp phản ứng gì thì đã bị cậu bé kia kéo sang đường.
Sau khi chào tạm biệt cậu bé, Lộ Nghiên hơi mất tập trung đi đường. Cô nghĩ cách ăn mặc hôm nay chắc không phải ai cũng nhận ra nên có chút cảm giác an tâm, đi nhanh về phía bệnh viện.
Với tất cả mọi người, hai tuần qua quả là dài và vất vả. Mỗi khi ba Lộ đau đến mức không thể ngủ, mẹ Lộ cực nhọc chăm sóc ông nhưng vẫn luôn thể hiện tinh thần lạc quan. Mỗi ngày Lộ Nghiên đều lo lắng, còn Lộ Hi chạy xuôi ngược hai nơi, cậu không thể nghỉ học nhưng cũng không yên tâm về bố. Thời gian hai tuần này với Lộ Nghiên dài như hai năm vậy.
Nhưng bất kể thế nào, Lộ Nghiên vẫn cảm tạ ông trời đã không tiếp tục kéo dài tình trạng này nữa.
Bác sĩ đúng giờ đi kiểm tra, nói với mẹ Lộ rằng gần đây bệnh viện mới có vài chuyên gia ở lĩnh vực này tới, hơn nữa ca phẫu thuật có thể đẩy lên trước bốn ngày. Mẹ Lộ bình tĩnh cảm ơn bác sĩ, sau đó hướng về phía ba Lộ trêu chọc: “Mệnh anh tốt thật đấy”, sau đó cả nhà cùng.
Ngày ba Lộ phẫu thuật, ba người lặng lẽ đứng đợi bên ngoài phòng phẫu thuật, Lộ Hi nắm chặt tay hai người phụ nữ.
Từ lúc biết bố bị bệnh, Lộ Nghiên chỉ khóc đúng một lần. Cô thật sự không thích rơi lệ, cô biết nước mắt vừa mặn vừa chát, hơn nữa người thân bên cạnh luôn khiến cô có cảm giác ngọt ngào, ấm áp; hai cảm giác này quá cách xa nhau, vì thế cô không muốn cắt đứt những điều tốt đẹp trong mặn chát.
Sau 5 tiếng 23 phút, đèn phòng phẫu thuật cũng tắt, bác sĩ thông báo phẫu thuật thành công. Lộ Nghiên không biết mình làm sao có thể vượt qua được khoảng thời gian chậm chạp và đau khổ ấy, nhưng nhớ lại lại cảm thấy rất ngắn, chỉ như một khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn.
Lộ Nghiên bình tĩnh lại, mở tay nhìn sợi dây chuyền trong tay đã ướt đẫm mồ hôi, sau đó cô đeo lại lên cổ.
Lộ Nghiên đứng dậy cạnh mẹ Lộ, túi tiền rơi xuống, trong lúc cô khom lưng nhặt, cái móc đầu lâu trong túi lại rơi ra, trong nháy mắt Lộ Nghiên bỗng thất thần, nhưng rất nhanh sau đó, cô nhét lại vào trong túi.
Lát sau ba người cùng đi gặp ba Lộ. Tuy ông chưa tỉnh, sắc mặt còn nhợt nhạt, nhưng trong lòng Lộ Nghiên vẫn rất hạnh phúc.