Lộ Nghiên đi bộ đi làm, dường như chuyện ngày hôm qua khiến cô vẫn chưa bình thường được, mắt cô sưng mọng, đầu óc lâng lâng, nhưng đi làm thì vẫn phải đi làm. Khi Lộ Nghiên đến khách sạn, trùng hợp là Trần Mặc Đông đang đi từ trong ra, ánh mắt hai người nhìn nhau giây lát, Lộ Nghiên khẽ mỉm với anh, nhưng Trần Mặc Đông không để ý, lạnh lùng đi về phía xe.
Lộ Nghiên có chút xấu hổ, nhưng đây là kết quả cô muốn.
Lộ Nghiên vẫn đi qua lại đại sảnh như thường, nhưng Triệu Phàm đi tới trước mặt cô mà cô vẫn không phát hiện ra.
“Nghĩ gì vậy? Lát nữa đến phòng tài vụ lấy tiền công tác lần trước nhé.”
Lộ Nghiên nghe thấy tiếng Triệu Phàm mới chuyển tầm mắt nhìn anh: “Vâng, em biết rồi, cảm ơn anh đã nói với em.” Nói xong, cô còn mỉm tinh nghịch với Triệu Phàm.
Đến phòng tài vụ lĩnh tiền công tác xong, cầm trên tay mấy tờ màu đỏ, Lộ Nghiên không khỏi cảm thán, năng suất làm việc quá thấp, mà chuyện này cũng quá lâu rồi, cho dù tiền cầm trong tay cũng khiến người ta không thích thú.
Tới gần trưa, Lộ Nghiên và Tiểu Diêu hẹn nhau đi ăn cơm. Tiểu Diêu vừa nhìn thấy Lộ Nghiên liền giở trò, gãi đúng chỗ ngứa của cô.
“Nhớ mình không? Mình nói cậu biết chỗ đó thật đẹp, haiz. Mà cậu không ngủ đủ giấc à?”
Vì đi chơi cùng bạn trai nên Tiểu Diêu đã đặc biệt xin nghỉ hai ngày, hơn nữa lại là hai ngày cuối tuần, mà hiện tại trong mùa du lịch ế ẩm thì chất lượng du lịch và sự ngọt ngào của chuyến đi chắc chắn sẽ được bảo đảm.
“Ngủ rất ngon mà!” Lộ Nghiên vừa đáp trả, vừa trốn cửu âm bạch cốt trảo của Tiểu Diêu. Hai người sôi nổi đi đến nhà ăn, thu hút không ít ánh nhìn bị tiếng của họ cuốn hút.
Lộ Nghiên có phần phỉ nhổ chính mình, chơi với bạn mà cô luôn chột dạ cho rằng mình thiếu một ít chân thành, không nói thật với Tiểu Diêu. Không phải cô không coi Tiểu Diêu là bạn tốt mà do cô thường không nói những chuyện tâm tình tiêu cực với bạn bè, đây là thói quen của cô, cũng là “nhãn hiệu” tính cách của Lộ Nghiên.
Hai người tới canteen, xếp hàng mua cơm, trong lúc này Tiểu Diêu vẫn nói về những gì cô ấy nhìn và nghe thấy, ví dụ như nơi nào đó có phong tục kỳ quái, phong cảnh ven đường, những chuyện thú vị ở đó, tất cả được Tiểu Diêu kể lại sinh động như thật.
“Cậu thực sự nên làm hướng dẫn viên du lịch, cảm xúc của cậu có thể truyền đạt cho du khách, khi đó chắc chắn cậu sẽ đầy bạc trắng lóa nha!” Lộ Nghiên trêu chọc.
Thấy Lộ Nghiên nói vậy, Tiểu Diêu ngây ngốc, cuối cùng lại tiếp tục câu chuyện của mình.
“Cậu ăn rong biển đấy à?” Tiểu Diêu cảm thấy kỳ lạ, Lộ Nghiên vẫn luôn không thích rong biển mà lại đang gắp rong biển đưa vào miệng.
Lộ Nghiên cúi đầu, đúng vậy, mình đã gắp rất nhiều rong biển, may mà chưa đưa vào miệng, nhưng sau đó cô cắn răng đưa hết đám rong biển kia vào miệng, nhịn thở cố nuốt, không dễ dàng mới chống được cảm giác buồn nôn mà nuốt hết.
“Mình cảm thấy kiêng ăn không tốt, đang bắt mình thay đổi, cậu phải cổ vũ mình nhiều hơn đấy.” Sau đó híp mắt với Tiểu Diêu.
“Thật đấy? Hay là giả?” Tiểu Diêu nhìn dáng vẻ hi sinh vì nghĩa của cô vẫn không tin vào sự giác ngộ của đồng chí ấy, nhưng vẫn đem cốc nước chanh trong tay đưa cho Lộ Nghiên, phụ họa thêm: “Cố lên, cố lên, mình luôn ủng hộ cậu.” Lộ Nghiên uống một ngụm to mới lấn át được mùi vị trong miệng.
“Lộ Nghiên, cậu sao vậy?”
“Không sao, ánh mặt trời tươi đẹp như vậy, mình có thể có chuyện gì được.”
“Lúc cậu có chuyện gì trong lòng, tốc độ nói chuyện đều gấp hai lần bình thường, số lượng thì gấp năm lần. Cậu bây giờ đang như vậy đấy.”
“Trùng hợp mà thôi.”
Buổi chiều, Lộ Nghiên đổi ca làm với chị Trương cùng tổ. Lúc Lộ Nghiên ra khỏi cửa thì thấy Triệu Phàm, hai người đều không mặc đồng phục.
Lộ Nghiên vẫn còn chút mệt mỏi, sau khi kích động quá thường không vực được tinh thần dậy nữa. Triệu Phàm mời cô đi ăn kem, Lộ Nghiên lười từ chối, đi cạnh anh vào một quán kem.
Triệu Phàm nói về những điều tâm đắc trong quản lý mà anh đã tổng kết gần đây. Vài lần Lộ Nghiên muốn cắt ngang anh, nhưng lại ngại, cô thực sự không hứng thú với vấn đề này.
“Rõ ràng em sinh ra đã có một vẻ ngoài ngay thẳng, nhưng sao với việc gì em cũng nhún nhường vậy?” Triệu Phàm đột nhiên chuyển đề tài.
“Anh nói gì cơ?”
“Em không thích anh nói những điều này đúng không? Anh thật sự rất muốn xem khi nào thì em sẽ không chịu nổi nữa.”
“Em nghe tai này lọt tai kia mà.”
“Không biết nên nói là em dối trá hay thành thật.”
“Đương nhiên là thành thật. Em không sợ mạo phạm lãnh đạo, có gan nói thẳng, họp thường niên anh nhớ phải thưởng em đấy.”
“Lộ Nghiên, anh rất thích dáng vẻ nói nhiều của em, chân thật hơn so với bình thường. Có lẽ em đã giữ mình trong trạng thái hỗn loạn quá lâu, em thế này thật sự rất đáng yêu. Hồi học đại học, em chỉ như vậy trước mặt Thẩm Nham, bọn anh chỉ có thể nhìn trộm hai người thôi.” Triệu Phàm có thể đã nhận ra mình lỡ lời, ngượng ngùng nuốt lời sau đó.
“Lời của em so với anh còn ít hơn nhiều đấy. Mà ai nói em đang hỗn loạn? Bây giờ em rất bình tĩnh hòa nhã, tâm tĩnh như nước.”
“Đúng là không thể gây sự với em.” Triệu Phàm bất lực lắc đầu.
Lộ Nghiên cúi đầu há to miệng ăn kem, lúc này cô thấy miệng mình rất khô, và tự cô cũng cảm thấy mình đã nói rất nhiều.
Lộ Nghiên về nhà mới phát hiện đã hơn hai giờ, cô cảm thấy mình và Triệu Phàm đã nói chuyện rất lâu, chuyện trên trời dưới đất, những gì có thể nói, cả hai người đều đã nói.
Lộ Nghiên thấy buồn chán, cô mở QQ, MSN, sửa lại toàn bộ chữ ký, sau đó cô lại cảm thấy biểu đạt quá thẳng thắn nên muốn sửa lại như cũ, nhưng nội dung lúc trước cô không nhớ rõ lắm, vì thế cuối cùng đành để trống các chữ ký.
Lộ Nghiên tự thấy mình vô vị, đúng là tự giày vò mình vô ích. Sau đó cô thấy Lỗ Mạn trên MSN, liền gửi đi một biểu tượng, nhưng rất lâu sau vẫn không thấy Lỗ Mạn trả lời.
Lộ Nghiên tìm thấy một cái móc chìa khóa gấu trúc mà trước kia cô mới làm được một nửa. Cô nhớ có lần gặp một bạn chung phòng hồi đại học, sau khi ăn xong hai người cùng đi đến cửa hàng thêu chữ thập. Chủ quán là một cô gái hơn 20 tuổi, thấy họ bước vào chỉ chào qua loa rồi lại tiếp tục làm việc, cô ấy đang đối chiếu bức hình của móc chìa khóa trên màn hình máy tính. Bức ảnh trên màn hình máy tính là một con gấu trúc ngộ nghĩnh ngây thơ. Lộ Nghiên hỏi chủ quán nguồn gốc bức ảnh nhưng chủ quán không nói, chỉ để cô copy ảnh vào USB, Lộ Nghiên rất cảm kích. Sau này mới làm được một nửa thì Thẩm Nham nói chia tay, cô lại bận việc, cả thời gian và tâm tư đều khiến nó không hoàn thành được.
Điện thoại đột nhiên vang lên, Lộ Nghiên giật mình, đa số thời gian Lộ Nghiên đều để điện thoại im lặng, vì thế vừa nghe thấy tiếng điện thoại của mình cô còn có chút lạ lẫm.
Lỗ Mạn gọi điện, cô ấy vẫn rất ghét nhắn tin, QQ, MSN hay những công cụ tán gẫu như thế. Cô ấy và người khác liên lạc nếu không phải là gặp mặt thì sẽ là nói chuyện điện thoại.
“Cái bưu thiếp của cậu viết linh tinh gì đấy!” Quả nhiên là phong cách dạo đầu của Lỗ Mạn.
“Viết bừa mà, mình cảm thấy rất vui.”
“Mình còn không hiểu cậu đấy.” Khẩu khí coi thường Lộ Nghiên.
“…”
“Không phải cậu đã tra tấn cái dạ dày và cổ họng của mình rồi đấy chứ? Mình nói cậu có tiền đồ biết không, nhưng cái dạ dày nhỏ của cậu khả năng ăn no chết cũng nhiều hơn người bình thường, còn cái cổ họng nữa, giọng nói đã không ngọt ngào hay ho, cậu còn tra tấn nó. Lúc tâm tình không tốt, cậu có thể đổi dạng tra tấn khác được không, ví dụ như tóc, hay ví tiền của cậu ấy. Thật sự muốn đá cho tên Thẩm Nham nhà cậu hai phát, hắn ta khẳng định rất vui đấy.”
“Cậu không sao chứ?” Lộ Nghiên quyết định chuyển đề tài. Chuyện của Lỗ Mạn thật ra còn phức tạp hơn chuyện của cô.
“Có thể có chuyện gì được?Anh ta dám đắc tội với mình, mình sẽ đánh chết anh ta.”
“Biết đâu anh ta thực sự yêu cậu.”
“Yêu? Trên thế gian này làm gì có tên khốn nào biết yêu? Lùi một vạn bước nói anh ta yêu mình thì anh ta đã sớm chạy mất hút rồi.” Giọng Lỗ Mạn hơi run lên, Lộ Nghiên quyết định tốt nhất nên dừng lại.
Ngắt điện thoại, Lộ Nghiên thở dài. Trên đời này mỗi người đều có một câu chuyện riêng của mình. Cô gái như Lỗ Mạn, xuất thân tốt, dung mạo đẹp, tính cách ngoài sự nóng tính thì cũng được coi là tốt tính, nhưng cô ấy cứ mờ mịt ở mãi chuyện xưa, không có lấy một chút tự tin.
Lộ Nghiên ngẩng đầu nhìn đồng hồ, vẫn chưa quá bốn giờ, cô cầm ví tiền và điện thoại ra ngoài.
Lộ Nghiên chọn một quán tóc trên đoạn đường sầm uất, cô định cắt tóc ngắn. Nhiều năm trước cô cũng để tóc ngắn vì bản thân cô rất thích tóc ngắn. Nhưng nghĩ đến công việc để tóc dài hợp lý hơn, nên quyết định đem đống đuôi ngựa này làm thành đám xoăn gợn sóng.
“Chị gái, tóc chị vẫn chưa đủ dài, chị hãy tin tưởng em, em sẽ làm cho chị một mái tóc đẹp.”
Lộ Nghiên ngẩng đầu nhìn người gọi mình là “chị gái”, rõ ràng vẻ mặt tang thương lại còn mang mái tóc trào lưu vàng chóe, đúng là không cách nào đánh giá được. Sau đó người này lại bị một cô gái trẻ gọi đi, Lộ Nghiên nghe thấy cô gái ấy cũng gọi người này là “chị gái”. Cách gọi tình cảm này có lẽ là thói quen của người ta, Lộ Nghiên không để ý nữa, đợi người đó trở về, Lộ Nghiên giao tóc mình cho anh ta, dù thành hình dạng gì cô cũng chấp nhận.
Thời gian hấp tóc lâu khiến Lộ Nghiên mất kiên nhẫn, cầm quyển tạp chí lật qua vài lần lại càng cảm thấy buồn bực, có người tán gẫu vài câu với Lộ Nghiên, nhưng thấy cô hờ hững trả lời liên rời đi.
Sau hơn ba giờ, tất cả đều hoàn thành, Lộ Nghiên đứng trước gương nhìn tóc mình, người gọi Lộ Nghiên là “chị gái” ca ngợi đủ kiểu mái tóc của cô. Sau đó lại bảo cô gái trang điểm bên cạnh phải miễn phí màn trang điểm phối với mái tóc này của cô, Lộ Nghiên từ chối không được.
Từ trong gương, Lộ Nghiên thấy mình đã thay đổi một chút, cuối cùng trên mặt cũng có một chút quyến rũ, thật ra trang điểm không đậm, chỉ dùng son làm hồng đôi môi đã khiến khuôn mặt xinh đẹp lên rất nhiều.
Lộ Nghiên đi ra từ hàng tóc, cô mua một phần gà rán ở quán KFC bên cạnh, ngồi xuống một chiếc ghế bên đường. Đường xá trước mặt ngày càng sầm uất, trời dần tối, đèn neon và đèn đường càng khiến con phố thêm náo nhiệt. Phía đối diện là một nhà hàng tráng lệ, bên cạnh là một công ty lớn.
Cửa sổ tầng hai của nhà hàng đều mở, Lộ Nghiên có thể nhìn thấy những bóng người bên trong, có phòng cả đám người đang chúc rượu nhau; có phòng, một cậu bé đang thò đầu khỏi cửa nhìn ra phía ngoài, người bên cạnh cẩn thận trông chừng, có lẽ là mẹ cậu bé.
Lộ Nghiên ăn xong, lại đứng dậy đi mua thêm một phần gà rán và một cây kem ốc quế, may là vị trí vừa rồi chưa bị chiếm, nhưng có thể có vài người sẽ chọn nơi này để ngồi ăn.
Lộ Nghiên đổ kem vào cốc, rồi vứt phần đáy của cây kem đi.
Người xung quanh qua lại, trước mắt xe cộ đi như mắc cửi, đối diện với ánh đèn rực rỡ, Lộ Nghiên thấy thích thú, dường như cô không liên quan gì đến thế giới xung quanh, điện thoại kêu hai lần nhưng Lộ Nghiên không nhận.
Lúc ăn xong ly kem, tiếng chuông tin nhắn vang lên, đúng lúc Lộ Nghiên thò tay lấy điện th