c từng bước của cô ấy, toàn bộ lợi thế em có, cuối cùng cũng bằng không. A Phong, em muốn nghe anh chính mồm nói ra, vì từ lâu em đã thua hoàn toàn!
Lộ Tây quay đầu lại, “A Phong, trên thực tế anh cũng chẳng nợ em, vì thời khắc Ôn Trạch thật sự động sát khí muốn giết em, là Liễu Đình đã ra tay cứu em, để cho em chỉ trúng độc mà hôn mê, em không phải là cửa sống cuối cùng mà cô ấy đã chuẩn bị,” cô nhìn Phí Như Phong, “Em nghĩ em có thể không giải thích vì sao đến tận bây giờ em mới nói cho anh biết.”
Bàn tay Phí Như Phong nắm chặt, lòng chìm xuống, kéo theo một cơn đau không thở nổi, vẫn cố gắng chống đỡ, “Lộ Tây, em sai rồi, cả đời này anh nợ em nhiều lắm.”
“A Phong, thật ra em đã muốn nói với anh từ lâu, nhiều năm như vậy anh vẫn chăm sóc che chở cho em, thậm chí vì em mà chú ý đến tập đoàn trong cơn gió bão tài chính, mạo hiểm cứu giúp tập đoàn, đó cũng chẳng phải việc đương nhiên, anh tốt với em lắm, cho nên đừng nói anh nợ em, năm tháng chúng ta có được, chớp mắt này, không thể trở lại, tuy rằng chúng ta chỉ kém tình yêu một bước, nhưng chúng ta cũng chẳng nợ gì nhau!” Lộ Tây lùi lại, kéo dài khoảng cách với hắn, “Ham muốn của em quá lớn, em không cần đồ cưới mà toàn thế giới phải hâm mộ, em muốn một người đàn ông nguyện ý đem cả thế giới đặt dưới chân em! Giờ đây, em muốn là người quay đi trước.” cô rời đi trong hoàn mỹ, cô không thể khóc lóc gục ngã trước hắn, cô muốn trong lòng hắn luôn nhớ về một Lộ Tây xinh đẹp mà tao nhã!
Xe chở Lộ Tây rời đi, lồng ngực cuộn sóng khiến Phí Như Phong không thể không đè chặt lại, tay hắn che đôi mắt, vẻ mặt tan vỡ. trên ngã tư phồn hoa, ánh đèn chớp lóe, tiếng người vẫn luôn gọi “A Phong” cuối cùng cũng biến mất trong dòng lũ cuốn…
Phí Như Phong lê bước chân nặng nề, từng bước từng bước trở về tòa nhà Phí gia, toàn nhà để ngọn đèn ảm đạm, ngắn ngủi vài tiếng đồng hồ, mà tiếng cười nói hoan hô nơi đây đã như là kiếp trước.
“ông nội.” Vừa vào đại sảnh gọi một tiếng thì quải trượng đã bay đến.
“Cháu, cái đồ nghiệt chướng! trên đời này, người phụ nữ có thể cam tâm tình nguyện vứt bỏ tính mạng vì cháu là Lộ tây, không phải là yêu ma dùng trăm phương ngàn kế muốn chỉnh cháu đến chết kia!” Quải trượng đập xuống, hơn ba mươi năm, người ông chưa bao giờ nỡ động một ngón tay đến hắn, giờ đây thật sự là giận đến khó thở, gân xanh giật giật trên gương mặt đầy nếp nhăn của ông, ông thật sự đau lòng. Phí Như Phong vội vàng đi đến, quải trượng không kịp thu về, đánh vào trán Phí Như Phong, máu tươi chảy ròng ròng.
Phí Thanh Xa vừa đau lòng vừa giận dữ, toàn thân đều run rẩy không thôi.
“ông nội,” Phí Như Phong ngẩng đầu nhìn Phí Thanh Xa, hắn gập chân đến khi hai đầu gối chạm đất, hắn quỳ trước mặt ông nội mình.
Vững như Thái Sơn, Phí Thanh Xa đã luyện ra sự bình tĩnh trong thương trường hỗn loạn từ lâu mà giờ đây cũng chấn động. Cháu trai hắn, A Phong ngông cuồng kiêu căng ngạo mạn không ai bì nổi, bắt đầu từ 12 tuổi chưa bao giờ yếu thế trước ai, thế mà hôm nay vì người phụ nữ kia lại quỳ gối trước ông.
Nó vì cô ta không cần đến tính mạng, nó vì cô ta mà vứt bỏ tôn nghiêm, nó vì cô ta, dường như không gì không làm được…
Ông đã coi nhẹ độc tố cô ta gieo trên người A Phong!
Phí Thanh Xa vốn tưởng rằng sau khi chân tướng bị vạch trần, đoạn nhạc đệm này đã có thể kết thúc rồi, không cần biết A Phong xử lý cô ta như thế nào, không cần biết thời gian bao lâu, cũng chỉ là một góc nhỏ, vì một đoạn tình cảm bị diệt vong không sửa chữ nổi thật sự chẳng đáng chú ý đến.
Phí Thanh Xa chậm rãi ngồi xuống, “Cháu không xuống tay được thì để ông, cô ta không thể tiếp tục sống trên đời này được!”
Mặt Phí Như Phong không còn giọt máu, đầu hắn chôn trên đùi ông, thân mình hắn lạnh lẽo, mồ hôi lạnh hòa với máu rơi trên đùi Phí Thanh Xa.
“Cháu chỉ nghe ông muốn giết cô ta đã không chịu nổi, cháu đã trúng độc của cô ta nặng đến vậy rồi!”
“Ông nội, từ nhỏ đến lớn ông đã nói, quá chấp nhất sẽ chỉ làm bị thương chính mình, cháu đã tận mắt thấy mẹ phát điên, cháu thề cháu sẽ không dẫm lên vết xe đổ đó nữa, nhưng cháu lại gặp cô ấy, cô ấy như mặt còn lại trong thân thể cháu, chúng cháu thống hận nhưng chẳng thể xa nhau, chúng cháu đấu sống đấu chết nhưng chẳng thể chia lìa âm dương! Ông nội, cháu đã từng chịu sự lạnh lẽo vì hy vọng biến mất, mỗi ngày mỗi đêm đều là trống rỗng hư vô, từng đêm đều chờ cô ấy đi vào giấc mộng của cháu, chỉ có điên cuồng trả thù và máu tươi nhiều hơn thì cháu mới có cảm giác mình đang sống. Loại cảm giác một cái xương bị tách khỏi cơ thể, không biết phải khoét đi bao nhiêu máu thịt mới thấy được tận cùng! Ông nội, cháu đã đem tất cả những gì cháu có thể hay không thể đều dâng hết cho cô ấy! Ông nội, ông muốn cháy buông tay, Nhâm Dật Phi muốn cháu buông tay, Lộ Tây muốn cháu buông tay, đến cô ấy cũng muốn cháu buông ta, nhưng mà, mọi người có ai nói cho cháu biết đi, một kẻ ngay cả linh hồn đều bị cắn nuốt không còn thì buông tay thế nào đây?” Trong đêm này, Phí Như Phong tựa vào đùi ông mình, như một đứa bé, thổ lộ tình yêu điên dại cuồng si trong máu thịt hắn.
Phí Thanh Xa hồi phục lại từ sự khiếp sợ, rung động nhưng cũng không nói gì, ông đã vô cùng hiểu rõ một việc, cháu hắn đã tới mức không thể không có cô ta, không phải cô ta thì không được, sống hay chết đều dựa vào người phụ nữ tên Liễu Đình kia!
Phí Thanh Xa cúi đầu nhìn đứa cháu trai đã bị thống khổ tra tấn đến mức không thể chịu đêm chút đả kích nào nữa, lòng đau nhói, người Trung Quốc có một câu nói: “Máu mủ tình thâm,” trên đời này, một đứa bé có hư hỏng đến đâu thì cha mẹ cũng không nỡ buông bỏ, vì tình cảm ruột thịt chân thành, và máu thịt tương liên, không thể chia lìa, chỉ một câu máu mủ tình thâm đã đủ để rất nhiều người bỏ đi sự kiên trì và nguyên tắc không thể lay động của mình! Phí Thanh Xa cũng có khác gì, là ông mà cũng là cha là mẹ, vĩnh viễn đều không thể lay chuyển đứa cháu, cho tới giờ cũng không bắt ép nó được!
“Xử lý vết thương trên trán đi, cháu đúng là đứa bé không chịu thua kém ai mà!” Phí Thanh Xa quát mắng, “Nếu Phí thị không tốt, đừng có cố làm gì, chần chừ không quyết! Cháu mau chóng xử lý đi, ông thấy cháu cũng chẳng có tiền đồ gì, đem chắt của ông đến đây còn cháu thì cút cho xa khỏi mắt ông đi!”
Ánh mắt Phí Như Phong lóe sáng rạng rỡ, “ông nội” hắn mạnh mẽ nhắc bổng ông lên “Cháu sẽ mau chóng đưa cô ấy vào lễ đường, để cô ấy nặn ra một đứa bé gọi ông là cụ nội!” hắn mau chóng chạy vọt ra ngoài.
Phí Thanh Xa ngồi nửa ngày, mạnh mẽ đứng lên dậm chân “Cháu, cái đồ tiểu súc sinh, thế mà dám dùng khổ nhục kế với ông!”
Phí Như Phong thở dài một hơi, cuối cùng thì người ông kiên cố nhất cũng đã gục ngã, nhưng mà khó khăn nhất – vẫn là cô ấy, Liễu Đình, đứa bé quật cường, người phụ nữ làm hắn không thể nề hà, hắn làm sao để được cô ấy đồng ý đây?
“Tổng tài, chúng ta có phải nên đến bệnh viện trước không?” Cuối cùng thì lái xe không nhịn được mà hỏi.
Lúc này Phí Như Phong mới phát hiện hình ảnh phản chiếu của mình trong gương chiếu hậu, vô cùng chật vật, cánh tay lộ ra ngoài thì xanh tím, cái trán sưng vù, vết máu còn chưa kịp khô vẫn đọng trên mặt, thật sự rất kinh người
“không,” Phí Như Phong mỉm cười, tâm trạng cực kỳ tốt, trực tiếp đi đến biệt thự.
Từ xa, ngọn đèn trong biệt thự đã đập vào mắt, Phí Như Phong nhảy xuống xe, bước nhanh vào trong, hắn cảm thấy như không có cô cả thế kỷ nay rồi, hắn nhìn đồng hồ, đã hơn 1 giờ đêm, bước chân trở nên nhẹ nhàng, bước đến phòng cô.
“Tổng tài,” Đứng ở cửa biệt thự có một bảo vệ nơm nớp lo sợ gọi hắn.
hắn gật đầu không yên lòng, trong đầu hiện ra một suy nghĩ “Thiệu Phong đi đâu rồi?”
hắn nhẹ nhàng mở cửa phòng, đứng ngoài cửa, chậm rãi quay đầu, giống như có ai đó chặt đứt ngón tay hắn vậy, cực kỳ gian nan, “Người đâu?” Giọng hắn nhẹ nhàng mềm mại.
“Thiệu tiên sinh nói là ngài muốn anh ấy đưa Liễu tiểu thư đến biệt thự Phí gia, chúng tôi không nghi ngờ gì, chúng tôi đều tin tưởng Thiệu tiên sinh…” Bảo vệ run rẩy, hai hàm răng lập cập đánh vào nhau, nói năng lộn xộn, hắn dường như đã nhìn thấy thần chết giơ lưỡi hái lên nhắm vào cổ hắn, Thiệu tiên sinh, người mà tổng tài tin tưởng nhất, là người luôn chắn trước mặt tổng tài trong lúc nguy hiểm nhất, sao có thể…. Đánh chết hắn hắn cũng không dám nghĩ Thiệu tiên sinh sẽ phản bội…
Phí Như Phong nhắm hai mắt lại, trí nhớ kéo về,“Đây là cơ hội duy nhất, tôi ngăn cản gió xoáy, ngài từ người tôi nhảy qua, cái lưới của họ chỉ đến đây cho nên phía sau ống dẫn tuyệt đối sẽ không phòng bị nữa.” Thiệu Phong nghĩ rõ ràng thông suốt!
“Tôi không cho phép anh!” Phí Như Phong cường điệu từng chữ một.
“Đây là cơ hội duy nhất!” Ánh mắt Thiệu Phong bình tĩnh mà quyết tuyệt, hắn không cho Phí Như Phong khả năng ngản cản, hắn nhanh chóng chạy về hướng ống dẫn. một cái cửa chân không thật lớn mở ra trước mắt hắn, hai tay Thiệu Phong liều mạng túm chặt tay vịn. đứng vững trong gió xoáy điên cuồng, “Tôi có thể chết, nhưng ngài không thể xảy ra chuyện!” Giọng nói của Thiệu Phong theo tiếng gió xoáy điên cuồng ầm ĩ truyền đến một cách mơ hồ “Đây là… hứa hẹn!”
“Đây là… hứa hẹn, đây là điều tôi đã hứa hẹn với cô ấy!” Như tia sét đánh ngang đầu, đây là cửa sống cuối cùng của em, Liễu Đình, đây là con bài quan trọng và bí mật nhất em đặt bên tôi!
Kỳ thật thang máy của tôi bị hỏng, em sẽ ở thời điểm tôi đi thang máy bình thường gặp tôi một cách chính xác như vậy. Tôi đã nghi ngời. Nhưng tôi kiểm tra toàn bộ người trong Phí thị, lại chưa bao giờ nghi ngờ Thiệu Phong!
Liễu Đình, tôi nói không sai mà, em vĩnh viễn sẽ cho tôi một đao ngay lúc tôi buông lỏng phòng thủ nhất!
Tiếng nói mỉa mai theo môi hắn bật ra, “Liễu Đình, vì sao? Vì sao em luôn đi dễ dàng như vậy? Vì sao em vĩnh viễn đều dễ dàng ra đi như vậy?” Giọng nói hắn chạm đến nơi sâu thẳm tối tăm nhất, tối nay… sóng gió lại nổi!