Trên hành lang bệnh viện, một âm thanh yếu ớt khẽ vang lên. Trân Ân toát mồ hôi hột mà không dám tin vào tai mình nữa, cô hoảng hốt ngoảnh đầu lại, dáng người thấp thoáng dưới nắng chiều kia yếu ớt nhợt nhạt gần như là trong suốt, khuôn mặt trắng bệch, bờ môi khô nứt nẻ, dáng người đang đứng đó như một chiếc bóng huyền ảo, ánh mắt cô độc nhìn vào cô chằm chằm, trong đôi mắt là những tia sáng yếu ớt và sợ hãi. “Hạ Mạt…” Trân Ân khiếp đảm thốt lên, lao đến đỡ Doãn Hạ Mạt rồi dìu cô ấy đến ngồi xuống ghế. Ngay lập tức Trân Ân vội vàng áp tay lên trán Doãn Hạ Mạt xem nhiệt độ, những giọt mồ hôi li ti khắp trán, đôi tay lạnh băng, dường như cơn sốt đã hoàn toàn tan biến. “Cậu tỉnh lại từ lúc nào? Sao tự ra đây được vậy? Để mình đưa cậu về!” “… Tiểu Trừng đâu? Sao cậu lại ở đây? Sao… sao cậu lại khóc?” Doãn Hạ Mạt hỏi liền một mạch bằng giọng run rẩy, cô nhìn trân trân những giọt nước mắt trên mặt Trân Ân, dần dần tỉnh táo hơn, những kí ức hỗn tạp hiện rõ dần, kể cả những câu chữ mập mờ mà cô đã nghe được trong khi hôn mê. Tiểu Trừng và Âu Thần đang làm phẫu thuật ở trong đó đúng không? Nhìn vẻ mặt đầy vẻ hoảng sợ và nước mắt của Trân Ân, không lẽ… “… ca phẫu thuật có gì đó không ổn ư?” Toàn thân Doãn Hạ Mạt đông lại như bị đóng băng, bóng đen trong hôn mê như muốn lần nữa quật ngã cô… “…” Trân Ân cố gắng gượng cười lắc đầu một cách khó nhọc, “không, ca phẫu thuật vẫn đang tiến hành rất thuận lợi, chỉ là ngồi chờ ở đây một mình, mình sợ quá đâm ra lo lắng mới khóc thôi. Hạ Mạt, để mình đưa cậu về, mới rồi cậu vẫn còn sốt, sức khỏe yếu lắm”. “Thật không?” Tay Hạ Mạt vẫn run rẩy, giọng nói cứ yếu dần. Cô lại chăm chăm nhìn về phía cánh cửa phòng mổ, ba chữ “Phòng phẫu thuật” đang sáng nhìn như những con mắt đỏ ngầu, và rồi hình ảnh trong suốt của Tiểu Trừng chập chờn trong những cơn ác mộng như là một điềm dữ, khiến lòng dạ Doãn Hạ Mạt ngổn ngang. “Nếu thế thì cậu đừng khóc nữa…” Nắm chặt bàn tay Trân Ân, Doãn Hạ Mạt cũng nhắm mắt mình lại, những ngón tay cô lạnh cóng. “… Họ đang được tiến hành phẫu thuật… cần phải chờ đợi… chúng ta không được khóc…” Đồng hồ tích tắc chạy chầm chậm… Trân Ân lại bắt đầu bất an bước tới bước lui trước cửa phòng phẫu thuật, hai bàn tay cứ siết chặt vào nhau, thi thoảng môi lại mím chặt. Doãn Hạ Mạt trước sau cứ ngồi lặng im, sống lưng thẳng tắp, không hề dựa vào thành ghế. Doãn Hạ Mạt ngồi rất thẳng tưởng chừng như tất cả sinh mạng đang được trút khỏi thời khắc đợi chờ này. Trong phòng cấp cứu, Âu Thần và Doãn Trừng chỉ cách nhau một màn vải mỏng, hai người đều đã bị gây mê, các bác sĩ bên này đã bắt đầu khâu vết thương cho Âu Thần, bác sĩ bên kia vẫn đang căng thẳng theo dõi những biến đổi nhịp tim và huyết áp của Doãn Trừng… “Huyết áp đã bắt đầu tăng!” “50-20!” “60-30!” “70-40!” “90-60!” “Huyết áp cơ bản đã bình thường trở lại!” “Tốt, tiếp tục mổ, phải luôn chú ý đến tình trang huyết áp!” Âm thanh dao mổ chạm vào nhau vang lên khô khốc trong phòng mổ, các loại ống, dây nhợ cắm đầy trên người Doãn Trừng, cậu nằm im lìm, hàng lông mi đen khép lại trên gương mặt tái nhợt, hiền hòa như một chú hươu con. Tíc tắc, thời gian trôi từng giây, từng giây một… Mắt trời chiều dần khuất núi, những tia nắng chiều nhuộm đỏ cả băng ghế bên ngoài phòng cấp cứu, Trân Ân không chịu nổi thời khắc chờ đợi như nung như nấu ruột gan, cô đứng trước cửa phòng mổ giẫm chân không ngừng như chỉ chực xông vào được trong đó! Doãn Hạ Mạt căng thẳng dán mắt vào ba chữ “Phòng phẫu thuật”, đôi tay càng ngày càng lạnh giá, toàn thân cô cứng đờ như tượng đá.
Nơi đầu dãy hành lang bệnh viện. Những con số của thang máy bắt đầu nhảy nhót, “1, 2, 3,…” mỗi nhịp các nút ấn sáng lên chẳng khác gì những nhịp tim đang đập gấp gáp, sau đó… “Binh!” Thang máy dừng lại ở tầng này. Cửa thang máy chầm chậm mở ra, trên chiếc xe lăn được đẩy ra là một dáng người mỏng manh yếu ớt…
“Binh…” Cánh cửa phòng cấp cứu hé mở! Trân Ân giật nảy mình lao ngay lại! Doãn Hạ Mạt lập tức cũng đứng phắt dậy, động tác quá mạnh khiến cô choáng váng, sự căng thẳng khẩn trương và nỗi sợ hãi khiến cô không thở nổi, Doãn Hạ Mạt xây xẩm mặt mày chạy đến bằng đôi chân run lập cập, cô loáng thoáng thấy bóng bác sĩ và y tá đẩy một chiếc giường ra, người nằm trên đó đôi mắt nhắm nghiền do tác động của thuốc mê. “Bác sĩ! Ca phẫu thuật ra sao rồi?” “Tiến hành thuận lợi không?” “Tiểu Trừng… Tiểu Trừng sao rồi?” Bên tai hàng loạt câu hỏi như đang la hét của Trân Ân, Doãn Hạ Mạt níu chắc chiếc giường, trong cơn choáng váng tối sầm, cô không thể nhìn rõ được khuôn mặt của người đang hôn mê ấy. “Ca phẫu thuật vẫn đang tiến hành khá thuận lợi, Doãn Trừng còn phải cần làm thủ thuật thêm khoảng hai tiếng nữa thì mới kết thúc được, mọi người đừng quá lo lắng.” Bác sĩ vừa nói vừa cùng y tá đẩy chiếc cáng đến khu phòng bệnh, “Còn Âu Thần, anh ấy phải ở phòng hậu phẫu theo dõi những biến chứng, những tố chất sức khỏe của anh ấy rất tốt, có lẽ sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu”. “Tốt quá rồi…” Trân Ân sung sướng đến rơi nước mắt, cô ôm chầm lấy vai Hạ Mạt sụt sùi khóc, “tốt quá rồi… bác sĩ nói ca phẫu thuật tiến hành thuận lợi… lúc nãy mình cứ tưởng… cứ tưởng…”. Bóng tối hoang mang choáng váng tan dần, trái tin cô nãy giờ treo lơ lửng trên trời đã bắt đầu hạ dần độ cao, như người chay hụt hơi mấy ngày liên ở sa mạc, giờ đây đã thấy được ở phía trước mặt là ốc đảo. Doãn Hạ Mạt run run hít một hơi thật sâu, khuôn mặt tái nhợt của người đang được đẩy trên băng ca đi trong hành lang cũng dần trở nên rõ ràng… Là Âu Thần. Gương mặt quý tộc cao ngạo xưa kia giờ phút này hiện lên tái nhợt, Âu Thần nằm im lìm giữa chiếc khăn trắng toát, làn môi mỏng vẫn mím chặt như thường ngày, dường như anh chưa từng được hưởng chút niềm vui và hạnh phúc, dù một chút chút niềm vui ngắn ngủi lại càng khắc sâu thêm trong anh nỗi đau sâu sắc hơn. Âu Thần chìm trong hôn mê nhìn như một đứa trẻ bướng bỉnh, có đau thêm nữa thì cũng chỉ là mím chặt đôi môi hơn một tí mà thôi. Một quả thận của Âu Thần… Đã thay cho Tiểu Trừng… Bám chắc lấy thành chiếc giường di động, Doãn Hạ Mạt chầm chậm đẩy Âu Thần đang nằm im lìm theo chân y tá và bác sĩ. Ngăn cách qua một tấm chăn trắng toát, Doãn Hạ Mạt chợt cảm giác bàn tay Âu Thần đang ở ngay cạnh tay mình, lẻ loi đơn độc. Chiếc giường di động được đẩy đi trên hành lang kêu rầm rầm. Trong nắng hoàng hôn lúc xế chiều. Ráng chiều hồng nhạt nhẹ nhàng phủ lên Âu Thần đang hôn mê trên giường và Doãn Hạ Mạt vẫn cứ đăm đăm nhìn anh tự bao giờ, nét mặt cô đăm chiêu, Doãn Hạ Mạt không hề để ý đến một bóng người nghiêng nghiêng đang đổ dài trên dãy hành lang. Lạc Hi ngồi trên chiếc xe lăn. Ánh hoàng hôn kéo dài bóng anh trên mặt đất. Doãn Hạ Mạt men theo cạnh giường Âu Thần đang nằm bước về phía trước mặt anh, cô cúi đầu thấp, suối tóc dày dài như rong biển buông xõa trên má, Doãn Hạ Mạt gầy đi rất nhiều, chiếc cắm trở nên nhọn hơn, viền mắt cô đỏ hoe, hàng mi đen nhánh như vẫn đọng vết tích của những giọt nước mắt. Lạc Hi nín thở nhìn Doãn Hạ Mạt. Cô vẫn chỉ để tâm đến Âu Thần đang nằm trên giường mà không hề cảm giác được sự xuất hiện của anh. Lạc Hi đưa tay ra mà cuống họng khô khốc. Bàn tay dừng lại giữa không trung, anh muốn níu lấy Doãn Hạ Mạt hay muốn gây cho cô sự chú ý, anh không biết mình đang muốn gì, chỉ cảm thấy thân người giá lạnh từng cơn, những cơn buốt giá này thậm chí vượt cả thời khắc cận kề cái chết. Nhưng người Doãn Hạ Mạt nhìn thấy chỉ một mình Âu Thần. Tay Lạc Hi cứng đờ giữa không trung, toàn thân như những tảng đá bị phong hóa đang tan biến theo từng làn gió, từng chút, từng chút một…
***
Đêm đã khuya. Trân Ân vì lo lắng cộng thêm mấy ngày liền không ngủ đã không thể tiếp tục trụ nổi đành phải về nhà nghỉ ngơi. Doãn Hạ Mạt một mình một bóng đứng ngoài lớp kính cửa sổ phòng hậu phẫu. Qua lớp kính, cô có thể nhìn thấy Tiểu Trừng và Âu Thần đang nằm phía trong. Trên khắp thân thể hai người đều cắm đủ loại dây nhợ, cả hai có cùng nước da trắng nhợt nhạt, cả hai cùng rất yếu ớt, cả hai đều đang chìm trong mê man, từng giọt nước truyền dịch đang chạy dần vào thân thể hai người, màn hình máy theo dõi điện tim đang chạy những nhịp điệu có quy luật. Ca phẫu thuật thận lợi. Các bác sĩ nói với Doãn Hạ Mạt, chỉ cần vượt qua được thời kì nguy hiểm sau phẫu thuật, sẽ không có vấn đề nghiêm trọng nào khác nữa. Qua lớp kính cửa sổ phòng phẫu thuật. Doãn Hạ Mạt bỗng dưng lại có cảm giác hoàn toàn chìm trong mộng mị, Tiểu Trừng tuy rất ôn tồn hiền hòa nhưng cũng cực kì cố chấp ngang bướng, cô những tưởng cậu sẽ chẳng bao giờ đồng ý phẫu thuật, nhưng tại sao khi cô vừa tỉnh mộng thì phẫu thuật đã được tiến hành? Doãn Hạ Mạt cứ nghĩ là mọi chuyện sẽ khó mà lay chuyển. Là sự ích kỉ của cô đã làm tổn thương đến Lạc Hi và Âu Thần, cho nên ông trời muốn bắt Tiểu Trừng để trừng phạt cô. Doãn Hạ Mạt vốn đã tuyệt vọng, khi cô không còn cách nào để giằng co và phản kháng nữa, thì tại sao chỉ qua một giấc mộng tỉnh lại, tất cả mọi chuyện đã xoay chuyển, trở nên khác lạ. Ca mổ của Tiểu Trừng đã kết thúc rất thuận lợi. Nhưng còn Lạc Hi… Lạc Hi… Khi cô nhìn thấy Âu Thần được đưa vào phòng hậu phẫu lúc trời chập choạng tối, Doãn Hạ Mạt đã quay lại phòng mổ để chờ kết quả ca phẫu thuật của Tiểu Trừng, trong ánh hoàng hôn nhạt màu buổi chiều tá, chiếc bóng trải dài như ánh chớp của Lạc Hi khiến người cô hoàn toàn tê liệt! Đôi mắt đen láy của anh nhìn vào khoảng không nhạt nhòa. Đôi tay Lạc Hi im lìm đặt yên trên đầu gối. Những tấm vải quấn trên tay phải đã bị tháo bỏ, một vết sẹo lõm sâu ghê gớm uốn lượn trên cổ tay anh. Doãn Hạ Mạt đứng chết trân tại chỗ. Đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, những mạch máu đang sôi sục như muốn vỡ tung, nhưng lại tĩnh lặng như đang trong sương mù dày đặc bao phủ, sống sống chết chết, yêu hận lằng nhằng rối tung, giờ đang gặp nhau đây trong phút chốc đã như cách nhau giữa hai thế giới, tất cả đã không còn nguyên vẹn được như xưa. Lạc Hi âm thầm ngồi trên xe lăn nhìn ánh chiều tà nơi chân trời. Anh không nói chuyện với cô. Cứ như không còn nhận ra cô nữa. Anh đến đây dường như chỉ là việc đợi chờ kết quả phẫu thuật của Tiểu Trừng. Khi Tiểu Trừng được đẩy ra từ phòng mổ, sau khi bác sĩ nói với họ là ca phẫu thuật được tiến hành khá thuận lợi, bóng anh trên chiếc xe lăn dần mất hút dưới ánh hoàng hôn yếu ớt. Khoảnh khắc ấy. Vịn vào thành giường bệnh của Tiểu Trừng, Doãn Hạ Mạt nhắm chặt đôi mắt lại. Cô không còn tư cách để chạy theo chiếc bóng trải dài cùa anh nữa, cô đã làm tổn thương anh sâu sắc, và cũng làm tổn thương Âu Thần. Dù có đuổi theo bóng Lạc Hi thì còn có thể nói được những gì? Âu Thần đã mất đi một quả thận. Cô giờ đã là vợ của Âu Thần. Cô không còn tư cách đau lòng vì người mình yêu nữa. Đêm đen thăm thẳm. Doãn Hạ Mạt gắng sức hít một hơi thật sâu, từ trong mớ kí ức hỗn loạn tỉnh lại, cô nhìn chăm chăm vào hai người đàn ông đang nằm bên trong phòng hậu phẫu kia. Một người là em trai. Một người là chồng. Họ là thân nhân của cô, là sinh mệnh của cô, thậm chí là cả thế giới