Có lẽ… Cô ấy thậm chí còn không để ý đến sự ra đi của anh. Người cô ấy yêu thương chỉ có duy nhất là đứa em trai. Chẳng qua chỉ vì cô yêu em trai mình quá sâu đậm và mãnh liệt, anh mới được trở thành người quan trọng như vậy. Nếu như không vì quả thận đó, có khi cô còn chẳng buồn nhìn đến anh thêm một lần. Khoảnh khắc ấy. Lòng Âu Thần đắng chát sự mâu thuẫn và giằng xé khiến anh như sắp phát điên. Dùng một quả thận để ép buộc Doãn Hạ Mạt là hành vi ti tiện, nhưng, anh chỉ còn mỗi một cách duy nhất này để giữ được cô! Thế nhưng, khi Doãn Trừng biết được những việc này, phải chăng, ngay đến tia hy vọng mong mang cuối cùng này cũng bị tiêu tan… Khi bác sỹ nói với Âu Thần rằng cuộc phẫu thuật bị hủy bỏ, anh lẳng lặng ngồi dậy, sự trống trải trong lòng như tuyết trong đêm đông phủ xuống từng lớp, từng lớp một. Âu Thần những tưởng lòng mình sẽ dần giá băng. Nhưng mà, nhìn thấy Doãn Hạ Mạt ngất lịm trong cơn sốt cao, Âu Thần mới biết được, anh hoàn toàn có thể chịu đựng được nỗi hiu quạnh buốt giá, nhưng vẻ xanh xao yếu ớt và những cái run bần bật khổ sở của cô cứ giống như những lưỡi dao sắc nhọn cứa vào tim anh, đau đớn vô cùng. Âu Thần thà hứng chịu sự cô đơn lạnh buốt gấp trăm ngàn lần còn hơn phải chịu đựng ngồi nhìn Doãn Hạ Mạt đớn đau khổ sở như thế này. “Anh lại làm gì chị ấy thế?!” Doãn Trừng chất vấn Âu Thần. Sắc mặt cậu trắng bệch, đôi mắt anh lên sự ngang bướng cố chấp, hoàn toàn không giống với Tiểu Trừng thông minh ngoan ngoãn thường ngày, có vẻ như cậu đã hạ quyết tâm, không ai có thể làm cậu thay đổi ý định được nữa. “…” Âu Thần mím chặt môi, để trả lời được câu hỏi cắc cớ ấy, Âu Thần đã phải để thật lâu sau, anh nhìn Doãn Hạ Mạt đang nằm lịm trong cơn sốt, nói giọng khàn khàn: “Hãy cho là vì chị, em hãy chấp nhận phẫu thuật.” Đối với Doãn Hạ Mạt, Tiểu Trừng như là tất cả thế giới này, Hạ Mạt có thể vì Tiểu Trừng mà làm bất cứ việc gì, chỉ cần Tiểu Trừng được sống vui vẻ mạnh khỏe. Chắc chắn việc Tiểu Trừng cự tuyệt cuộc phẫu thuật đã phá tan hy vọng của Hạ Mạt nên cô mới gục ngã quá đột ngột như vậy. “Em không cần thận của anh, sẽ không để chị vì quả thận ấy mà đánh mất cơ hội được hạnh phúc.” Doãn Trừng gắng gượng đứng dậy, cậu nhìn trân trân đầy âu lo về phía Hạ Mạt, nhưng rồi cậu lại không dám nhìn thêm nữa, vì cứ nhìn thêm một giây phút nào là trái tim cậu như bị nung nấu trên lò than đỏ rực thêm giây phút ấy. Doãn Trừng chậm chạp bước ra khỏi căn phòng. Cậu thẫn thờ đứng giữa hành lanh bệnh viện, sự mênh mông hịu quạnh khiến đầu óc cậu trống rỗng. Sức khỏe của chị trước nay vẫn rất tốt, chị sẽ khỏe lại thôi, cậu không được vì nhất thời hoang mang mà thỏa hiệp, chị sẽ mau chóng khỏe lại thôi mà… Trong phòng bệnh, Trân Ân đã sớm bị mọi người bỏ quên nơi góc phòng. Cô ngơ ngác nhìn về phía Doãn Trừng đi ra rồi lại ngơ ngác nhìn Âu Thần đang đứng trước giường của Hạ Mạt, mắt cô cứ đỏ hỏe, vệt nước mắt lăn dài trên má chưa kịp lau khô, trông cô thê thảm cùng cực. Tất cả mọi việc xảy ra trong hai ngày nay đã làm đầu óc cô hoàn toàn bấn loạn, cô không còn phân biệt được cái nào là đúng, cái nào là sai nữa, hình như trên thế gian này chẳng có gì là hoàn toàn đúng hoặc sai cả, chỉ có đau khổ bọp nghẹt tim cô khiến nước mắt cứ thế trào ra. Một lúc rất lâu. Âu Thần đứng im lặng lạ thường. Trong đêm đen vắng lặng, nơi đáy mắt vô hồn lặng lẽ, tấm lưng thẳng cứng đờ, dường như anh đang tự nói với chính mình, anh không làm gì sai cả, anh không phải hối hận! Tuy nhiên, những ngón tay nóng ran gầy guộc của Doãn Hạ Mạt đang khẽ run vì sốt cao, như những ngọn lau sậy bên bờ hồ đang lung lay trước gió, làm đứt gãy sơi dây thần kinh cứng cỏi cuối cùng của anh. Cơn sốt cao trước sau vẫn không thuyên giảm tí nào. Mặc cho Âu Thần hằng đêm mời các vị thầy thuốc giỏi nhất trong nước đến điều trị cho Doãn Hạ Mạt, mặc cho các bác sỹ đã nghĩ đủ mọi cách, đã thử hết các loại thuốc tiêm, gắng thử các phương pháp vật lý để hạ sốt cho Hạ Mạt, thế nhưng thân nhiệt cô mấy lần đã vượt quá 40 độ, cơ thể cô bị đầy đọa trong cơn sốt cao trở nên xanh xao và tiều tụy đi trông thấy. Đã sang ngày thứ ba. Các bác sỹ bất đắc dĩ phải nói cho Âu Thần biết, Hạ Mạt sốt do bị cảm lạnh và đã phát triển thành viêm phổi cấp tính. Chiếc gối trắng tinh. Cổ tay bị cắm ống truyền dịch, Hạ Mạt mê sảng giãy giụa một cách vô thức, đôi mày nhíu chặt không yên, hàng mi đen nhánh cứ run run trên gương mặt nhợt nhạt, nhưng gò má lại ửng đỏ khác thường, như ngọn lửa đớn đau đang bùng cháy dữ dội muốn thiêu rụi cô thành tro tàn! … … “… nhất định là phải tiến hành phẫu thuật thay thận ngay, nếu không… căn cứ vào tình trạng sức khỏe của cậu ấy hiện giờ khó có thể qua nổi ba tháng… là chưa có cách nào tìm được nguồn thận thích hợp… nhóm máu B, RH âm tính là nhóm máu hiếm, tìm được nguồn máu tương thích vốn đã khó khăn lắm rồi, bây giờ muốn tìm được nguồn thận vừa có nhóm máu tương thích vừa có các chỉ tiêu khác cũng phải thích hợp lại càng khó khăn hơn…” ... “Đã tìm được một người có thận phù hợp về mọi phương diện. Nhưng người đó vẫn chưa quyết định là có cho thận hay không…” … “Người ấy tên là Âu Thần.” … … “Lấy tôi, tôi sẽ cho Tiểu Trừng thận.” … “Cho dù một giây sau anh biến mất trên thế gian này… em vẫn nhất quyết lấy anh ta sao…” … … Giãy giụa một cách đau đớn, ngọn lửa nóng rực đang hừng hực bủa vây lấy cô, sai rồi ư? Cô đã sai từ đầu chí cuối rồi, mắt nhằm nghiền, cổ họng như bị cơn ác mộng bóp nghẹt. Đôi môi nứt nẻ liên tục nói những câu chữ mơ hồ trong cơn mê sảng. Người co giật từng cơn… … … “… Dù có tiến hành phẫu thuật ghép thận, cũng vẫn có thể có biến chứng của các cơ quan nội tạng… cô nên có sự chuẩn bị tâm lý…” … “Doãn Hạ Mạt, cô đã đắc ý chưa? Anh ấy có thể tự sát vì cô… đã dùng lưỡi dao cắt cổ tay mình…” … “Cho nên anh Lạc Hi chết cũng được sao… anh Lạc Hi đã vì đám cưới này mà tự sát! Anh ấy còn đang nằm cấp cứu trong bệnh viện! Chị không sợ anh ấy chết thật sao?!” … “Còn anh Âu Thần… vì em, phải cắt đi một quả thận, ảnh hưởng đến sức khỏe cả quãng đời về sau của anh ấy… vì một mình em mà phải hy sinh nhiều người thật như vậy sao…” … “Nhưng, em sẽ không đồng ý tiếp nhận phẫu thuật đâu… Chị, bất luận chị nói cái gì… em đều… tuyệt đối không… tiếp nhận phẫu thuật…” … … Từ sáng sớm tinh mơ đến lúc tối mịt, Doãn Hạ Mạt cứ run bần bật, hôn mê trong cơn sốt cao, gương mặt cô nhợt nhạt, hàng mi đen nhánh, cô như đứa trẻ run rẩy giãy giụa mà không ai giúp được, hình như cũng chẳng còn tí sức lực nào nữa, hình như sự tuyệt vọng đã khiến cô hoàn toàn buông xuôi…” “Mẹ ơi…” “Mẹ ơi…” Âu Thần đã ở bên Doãn Hạ Mạt từng phút từng giây, bỗng nghe được câu nói rất rõ ràng này, anh liền chộp lấy đôi tay nóng ran run bần bật của cô. Nỗi đau xiết nơi đáy mắt tối sẫm, nhìn dáng vẻ cô mê sảng đau đớn khổ sở, nỗi lo sợ tính mạng cô có thể bị cướp đi bất cứ lúc nào cứ như từng đợt sóng thần dồn dập xoáy mạnh vào lồng ngực khiến anh quặn thắt! “Anh hứa với em…” “Hạ Mạt…” “Chỉ cần em khỏe lại… muốn anh làm gì cũng được…” Nắm chặt tay Doãn Hạ Mạt, Âu Thần áp má vào lòng bàn tay nóng rực của cô, tấm lưng khắc khoải cô đơn gượng dậy trong ánh sáng chạng vạng đang khẽ run lên.
***
Doãn Trừng không thể túc trực trong phòng chị mãi được, cậu không thể đứng đó gương mắt nhìn dáng vẻ đau đớn trong cơn sốt không thuyên giảm ấy, sự giày vò ấy sẽ buộc cậu phải chấp nhận phẫu thuật, cậu những mong sao chị sẽ mau chóng khỏe lại! Nhưng, cách đó chẳng khác gì uống rượu độc để giải khát… Cách đó có lẽ sẽ giúp cho bệnh tình chị thuyên giảm mà tạm thời khỏe lại, còn sau đó, chị sẽ phải mất đi cơ hội hạnh phúc… Lý trí Doãn Trừng bảo không, nhưng hình ảnh chị lịm trong cơn sốt như đang xâu xé tâm trí cậu, sự mâu thuẫn tột độ trong lòng khiến cậu chẳng thể ở lại với chị thêm phút giây nào nữa. Doãn Trừng nhờ Trân Ân hỏi thăm bệnh viện mà anh Lạc Hi đang nằm, cậu biết được anh Lạc Hi vẫn hôn mê bất tỉnh, cậu bèn tới đó luôn. “Anh Lạc Hi…” Doãn Trừng sợ sệt nhìn dáng người xanh xao đang nằm trước mặt mình, khắp người là đủ loại ống dây lằng nhằng. Đó là anh Lạc Hi sao? Dù là anh Lạc Hi trong ký ức lúc còn bé thơ, hay sau này lớn lên mới gặp thì vẫn luôn hòa nhã lịch thiệp như thế. Anh Lạc Hi luôn luôn mỉm cười, có vẻ không vướng bận gì cả, cứ hoàn hảo như một thiên sứ, dù có phải chịu ấm ức gì, thì anh sẽ chỉ thoáng cười và xem như gió thoảng mây bay. Thế nhưng… Thế nhưng anh lại chọn cách tự kết liễu đời mình… “Xin lỗi anh…” Doãn Trừng thì thầm với Lạc Hi đang hôn mê. Anh rất yêu chị Hạ Mạt, nên mới chọn cách tự vẫn trong nỗi nhớ nhung tuyệt vọng sau khi chị bỏ đi, nhưng ngay trong thời khắc chọn lấy cái chết, chắc cũng khó mà hứng chịu nỗi đớn đau tuyệt vọng trong lòng. “… xin anh đừng oán hận chị… không phải là lỗi của chị đâu… tất cả đều là vì em… chị mới chọn cách làm đó thôi…” Cánh cửa phòng bệnh khẽ mở ra. Đột nghiên nghe thấy phía trong có âm thanh vọng ra, tay Khiết Ni run run chết lặng trên nắm đấm cửa, cô nghe ngóng, cô kinh hãi ngẩng đầu lên, bắt gặp vẻ mặt cũng đang kinh ngạc của Thẩm Tường. “… là vì em, chị ấy mới chịu lấy anh Âu Thần…, Âu Thần dùng thận của anh ấy để trao đổi, chỉ khi chị ấy ấy kết hôn với Âu Thần, anh ta mới đồng ý hiến thận cho em…” “… cho nên, cuộc hôn nhân đó chỉ là một cuộc giao dịch…” Thẩm Tường nghe thấy mà kinh hãi chết lặng ngoài cửa, cô không dám tin vào tai mình nữa, từng nhịp trống vang lên trong lòng, cô không rõ đây là cảm giác gì. “Em muốn…” “… chị rất yêu anh… nếu không chị đã không hay mỉm cười với anh như vậy… bằng không sau nỗi lần gặp anh, chị sẽ không phải đau khổ… anh Lạc Hi, chị đã quen chôn chặt tâm tư tình cảm của mình vào nơi sây thẳm nhất của trái tim rồi, chị thường không tâm sự gì cả…” Nỗi đau trong lòng Doãn Trừng đắng chát. Nhìn Lạc Hi nằm trên giường không có lấy một chút sinh khí giống như chị mình, tầng tầng lớp lớp băng trắng toát quấn trên cổ tay Lạc Hi, cậu hít một hơi thật sâu, khẽ nói: “Anh Lạc Hi… Nếu anh vẫn yêu chị ấy, thì hãy mau khỏe lại đi… anh biết không… chị ấy ốm rồi, ốm nặng lắm, đang hôn mê bất tỉnh như anh đấy…” “Bíp…” “Bíp…” Chiếc máy theo dõi điện tim phát ra tiếng kêu đơn điệu, những đường báo hiệu nhịp tim gấp khúc dao động. Lạc Hi lặng im nằm trên giường, anh gầy đi nhiều lắm, đôi môi trắng nhợt, da trắng bệch gần như trong suốt, anh tựa như chàng hoàng tử đang chìm sâu trong giấc ngủ, và nàng công chúa có khả năng đánh thức anh thì vẫn chưa đến. “Chị luôn phải vật lộn với cuộc sống… tuy chị vẫn luôn kiên cường như một cây đại thụ… nhưng chị cũng biết mệt, chị cần phải được nghỉ ngơi…” “Có lẽ em không thể kề bên chị lâu hơn được nữa…” “Anh Lạc Hi… xin anh hãy tỉnh dậy nhanh một chút đi… những tháng ngày sau này, nhờ anh hãy chăm nom chị ấy giúp em… có được không…” Lâu thật lâu sau. Doãn Trừng gắng sức đứng lên, cậu chăm chú nhìn Lạc Hi đang hôn mê lần cuối rồi xoay người đi ra hướng cửa phòng bệnh. Ngoài cửa. Khiết Ni đứng ngây người đ