ía xa, cất lời hát: ... Nếu khóc lóc thỉnh cầu Nếu giả như không biết chàng vẫn đang yêu cô ta Nếu thiếp quỳ hai gối xuống, đau thương cầu xin chàng Chàng ơi, chàng có thể vì thiếp mà ở lại . ... Dưới gốc cây anh đào năm ấy, vào thời khắc anh nghe được tiếng bước chân cô...
Có lẽ số trời đã định cho cuộc đời anh từ đây .
Biết bao nhiêu lần được nhận làm con nuôi rồi lại bị đưa trả về cô nhi viện, năm mười sáu tuổi anh đã quen với việc thay đổi nơi sống mà không mong đợi bất cứ điều gì. Ngồi trong sân trên bậc đá xanh ẩm ướt trong vườn điều duy nhất anh đang nghĩ lúc đó chỉ là, lần này sẽ ở đây được bao lâu? Những người trong nhà này sẽ lại viện cớ gì để đưa anh trở lại cô nhi viện?
Anh...
Đã và sẽ không thể nào hạnh phúc sao...
Từ ngày anh bị mẹ bỏ rơi.
Trong lòng anh dường như có một hố sâu đen ngòm, có được ít tình cảm cũng bị khoét moi đi hết sạch, lưu lại chỉ là sự trống trải.
Chẳng biết từ bao giờ, anh đã quen trước mặt người lạ giả bộ là một người lương thiện hoàn mỹ, nụ cười đẹp đẽ luôn nở trên môi, nhưng hố sâu trong lòng anh ngày càng buốt giá. Trong cơn ác mộng, hết lần này đến lần khác, anh cố gắng vừa cười vừa nói: “Mẹ! Mẹ nhìn đi, người mẹ đã từ bỏ là con hôm nay đã giỏi giang thế này đây...”
Mẹ không hối hận sao?
Nhưng, bị vứt bỏ là số phận của anh...
Tuy nhiên định mệnh này phần nhiều cũng bởi vì anh.
Để ngăn những người cố gắng tiếp cận mình, Lạc Hi đã dùng sự ưu tú, sự hiểu biết thành vật bảo hộ cho mình, dùng thói kiêu ngạo và nụ cười để chế giễu những đứa trẻ đã bị anh cướp đi tình yêu thương của cha mẹ chúng. Nhưng những đứa trẻ ấy là con đẻ, anh chẳng qua chỉ được nhận về nuôi, tình yêu thương của cha mẹ chúng có đúng là bị anh cướp đi?
Và kết quả cuối cùng là luôn bị trả lại cô nhi viện, thậm chí còn bị vu là thằng trộm cắp rồi bị tóm cổ vào đồn. Trong mắt của các cô trong cô nhi viện, anh là một đứa trẻ tội nghiệp đáng thương, còn anh lúc nào cũng chỉ muốn dò hỏi tin tức về mẹ...
Nếu biết anh sẽ bị bỏ rơi, đêm đêm anh khóc rất nhiều, anh đã và không bao giờ còn có được hạnh phúc...
Dù là như vậy...
Mẹ...
Cũng sẽ không hối hận sao?
Ngồi trên bậc đá xanh ẩm ướt trong sân vườn, sau lưng cậu bé 16 tuổi, hoa anh đào nở rộ, không biết tại sao ký ức lại ùa về trong đầu anh như vậy. Khi âm thanh của tiếng bước chân vọng đến , anh đột nhiên có ảo giác rất hoang đường, nghĩ rằng đó là mẹ anh đang trở về!
Anh ngoái đầu và nhìn thấy cô bé.
Giữa những cánh hoa bay đầy trời, cô bé 15 tuổi, đôi mắt lạnh lùng màu hổ phách, đôi mắt không đúng độ tuổi của cô bé khiến trái tim anh trở nên bình lặng...
Bây giờ nghĩ lại, tình cảm của anh với cô dường như chẳng vì một lý do gì, chính trong khoảnh khắc đó, hình ảnh của cô đã in dấu trong lòng anh, đã in đậm đến nỗi không có gì có thể xoá đi được.
Đôi mắt cô luôn dễ dàng nhìn thấu được lòng anh, nhưng lại không có chút hứng thú gì với anh, chỉ là những lúc anh vô tình làm tổn thương Tiểu Trừng, cô mới đứng ra bảo vệ cậu em trai như bảo vệ chú gà con. Trong lòng cô, Tiểu Trừng chiếm một vị trí quan trọng không gì so sánh được, thậm chí có nhiều lúc anh cảm giác cô đang sống vì Tiểu Trừng, tất cả những gì cô làm đều vì muốn Tiểu Trừng được vui.
Sau này, cô dần dần tiếp nhận anh, từng bước, từng bước đối xử với anh như một người trong cùng một nhà. Đúng lúc trong lòng anh đang dần có sự ấm áp, cô lại nhẫn tâm xé tan sự ấm áp trong lòng anh.
Xem ra, có vẻ cô là người tận nghĩa tận tình, cô thậm chí giành giật cho anh cơ hội được đi du học, nhưng cô không biết anh hận cô biết bao! Chỉ vì vì sự có mặt của anh làm ảnh hưởng đến bố Doãn, ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của Tiểu Trừng, cô thản nhiên lặng lẽ buộc anh phải ra đi, trong lòng cô không mảy may do dự và phản kháng.