Mẹ bảo cậu ngồi ở chiếc ghế dài trong khu vui chơi đợi mẹ đi mua bánh bao về. Mẹ nói, ngoan, ngoan, mẹ sẽ về ngay, con cứ ngồi ở đây không được đi đâu. Nhưng không hiểu tại sao, Lạc Hi tự dưng cảm thấy rất sợ nên nói con không đói, con muốn đi cùng với mẹ.
Lạc Hi bé nhỏ tay cầm ly kem ngồi trên chiếc ghế dài. Một tiếng đồng hồ trôi qua…
Ba tiếng đồng hồ trôi qua…
Mẹ vẫn chưa quay lại…
Ly kem làm cho những ngón tay Lạc Hi như đông cứng lại.
Tuyết, rơi càng lúc càng dày, trong khu vui chơi mọi người đã ra về hết, tất cả các loại trò chơi đều đã dừng hoạt động…
Năm tiếng đồng hồ đã qua…
Trên chiếc ghế dài, giữa những bông tuyết dày đặc, Lạc Hi run lẩy bẩy, càng lúc càng hoảng sợ… Mẹ ơi… Mẹ ơi… Màn đêm kéo đến.
Đèn trong khu vui chơi đã được bật lên.
Tuyết rơi đầy mặt đất, một thế giới trắng xoá. Nhét ly kem vào giữa khe hở trên chiếc ghê, Lạc Hi bé nhỏ co rúm người trên chiếc ghế dài đã bị tuyết phủ đầy, vừa lạnh vừa đói. Lạc Hi ôm chặt lấy mình, tự trấn an bản thân, mẹ sẽ quay lại thôi, chắc là mẹ đang bị lạc, mẹ sẽ quay lại tìm mình…
Đêm giá lạnh.
Chú bảo vệ khu vui chơi đi tuần phát hiện ra cậu bé đang co ro ngồi giữa trời giá rét định thần dẫn vào ban quản lý. Lạc Hi giãy giụa kiên quyết từ chối, cậu phải ở đây chờ mẹ! Nếu mẹ quay lại không tìm thấy cậu, mẹ sẽ rất lo lắng! Chú bảo vệ mất hết kiên nhẫn bỏ đi. Lạc Hi xoa xoa hai bàn tay đang sắp đông cứng của mình, tiếp tục ngồi đợi mẹ trên chiếc ghế dài.
Trời càng lúc càng khuya.
Tuyết rơi càng lúc càng dày.
Lạc Hi bé nhỏ và cô độc ngồi trên chiếc ghế dài kiên trì đợi mẹ. Cậu bé mở to đôi mắt nhìn về hướng mẹ đã ra đi, lưng thẳng đứng, đầu ngẩng cao để nước mắt không thể chảy xuống được…
Mẹ đã mua cho cậu ly kem… Mẹ… Sẽ không bỏ rơi cậu… Mẹ có lẽ đang trốn ở một nơi nào đó nhìn cậu, xem cậu có ngoan không, xem cậu có ngồi ngoan ngoãn đợi mẹ quay lại hay không… … “Mẹ ơi…” “Mẹ ơi…”
Hàng lông mi đen ướt đẫm, người Lạc Hi run rẩy lạnh giá như đông cứng lại. Lạc Hi co giật từng cơn nhưng không sao tỉnh dậy được, anh co quắp trên chiếc sofa màu tím.
“Lạc Hi, tỉnh lại nào…”
Doãn Hạ Mạt khẽ lay vai Lạc Hi, trong lòng cô vừa thấy anh thương vừa nhói đau.
Bài báo đó đã đào bới câu chuyện thuở ấu thơ của Lạc Hi, hoá ra ngay từ hồi chín tuổi anh đã bị đăng trên báo. Đích thân mẹ ruột nhẫn tâm vứt bỏ đứa con trong khu vui chơi, cậu bé chín tuổi ngồi trên chiếc ghế dài giữa trời tuyết đợi mẹ từ sang đến tối, đến sáng hôm sau, người ta đã phát hiện toàn thân cậu đông cứng như đang rơi vào trạng thái hôn mê.
Sau ba ngày ba đêm cấp cứu trong bệnh viện, các bác sĩ đã giành giật mạng sống của cậu từ tay thần chết. Tin tức này lúc đó được đăng tải trên phương tiện truyền thông đã gây sự phẫn nộ của công chúng. Người ta cũng đã lần theo dấu vết để tìm mẹ cho cậu và phát hiện ra người đàn bà đó trong đếm ấy đã lặn mât tăm, bặt vô âm tín. Không còn cách nào khác, sau khi hồi phục cậu bé đã được đưa đến cô nhi viện.
“Anh chỉ nằm mơ thôi…”, Lạc Hi vẫn ngủ say không tỉnh lại được, Doãn Hạ Mạt để đầu anh trên đùi mình, vỗ về, vuốt mái tóc anh, cúi xuống khẽ thì thầm, “đó chỉ là mơ thôi… chuyện đã qua hãy cố quên đi… chỉ là mơ thôi…”.
Trong cơn ác mộng, Lạc Hi lạnh buốt sống lưng.
Dần dần, dần dần…
Giọng nói ấm áp đi vào giấc mơ của anh…
Giống như là…
Lạc Hi bé nhỏ ngồi trên chiếc ghế dài trong khu vui chơi giải trí, giữa tuyết rơi, cuối cùng sau khi chờ đợi rất lâu, rất lâu, rất lâu cũng đã đợi được người trong số mệnh…