ỗ, dòng dung dịch nóng bỏng như muốn trào hết ra ngoài. Cô hốt hoảng định quay mặt đi, Lạc Hi giữ cô lại, nhìn cô đến ngạt thở, anh hôn lên đôi mắt cô.
Đôi hàng mi ươn ướt của cô nhẹ run rẩy dưới làn môi anh.
Nước mắt nóng bỏng ấy hoà vào nụ hôn của anh.
“Mạt Mạt…”
Hơi thở anh gấp gáp, đôi môi tựa hoa anh đào hôn trên mí mắt mỏng mảnh của cô. Hồi lâu, anh từ từ buông cô ra, cụng nhẹ trán lên trán cô, do dự hỏi nhỏ:
“… En có giận anh không?”
“Sao?”
Hai má cô hồng rực tựa ráng chiều.
“Chưa hỏi em có đồng ý hay không đã tuyên bố quan hệ của chúng mình… Em có giận anh không?”
Lạc Hi hạ giọng hỏi Hạ Mạt.
Hạ Mạt ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Lạc Hi. Ánh mắt cô yên lặng lướt trên gương mặt anh, và rồi một nụ cười dịu dàng xuất hiên trên khoé môi:
“Rốt cuộc trong trái tim anh, em là người như thế nào? Cho dù các fan hâm mộ có nổi giận, cho dù hình tượng của anh trong lòng người hâm mộ có bị hạ bệ, cho dù công ty đại diện của anh sẽ không thông cảm bỏ qua, anh đã bất chấp tất cả để giúp em thoát ra khỏi tin đồn thất thiệt… em nên là người thế nào nhỉ… đã không cảm ơn lại còn giận dỗi sao?” Mắt Lạc Hi ươn ướt, vừa cười vừa nạt:
“Anh sao mà biết, trời sinh bản tính em lạnh nhạt, vô tình, lần nào giúp em, em cũng đều quăng sự lạnh lùng lại phía anh!”
“Vậy sao?...”
“Chứ còn gì nữa! Lần ở quảng trường Cầu Vồng này, lần quảng cáo Lỗi Âu này…” Giờ kể chuyện cũ ra Lạc Hi vẫn còn cảm thấy đau lòng.
Doãn Hạ Mạt cũng đang nhớ lại, trong lòng cũng cảm thấy có lỗi, đúng là cô đã thường xuyên đối địch với anh, coi thường sự giúp đỡ của anh hết lần này đến lần khác. Những chuyện đã qua cô không thể thay đổi được, vậy thì, từ hôm nay cô sẽ bù đắp.
“Xin lỗi…”
Nhìn vào đôi mắt đang cố giấu mà không giấu được sự đau khổ hờn dỗi của anh, Hạ Mạt xấu hổ lén nắm lấy tay anh, không ngừng nói đi nói lại:
“Xin lỗi, xin lỗi… thật lòng… xin lỗi…”
Lạc Hi ngạc nhiên nhìn cô.
Doãn Hạ Mạt trước mặt anh lúc này không phải là một Hạ Mạt luôn lạnh lùng với anh, mà hình như là Hạ Mạt của năm năm về trước, giống hệt chú cún con nũng nịu với Âu Thần thi thoảng anh vẫn vô tình nhìn thấy.
“Này.” Cô hấp háy mắt. “Em thành tâm thành ý xin lỗi anh, sao anh lại ngây người ra thế?” Nói rồi, Hạ Mạt véo mạnh tay anh cũng là tiện thể trả thù lúc nãy anh véo mũi cô.
“Em là Hạ Mạt sao?” Lạc Hi lấy lại thần thái, cố ý tỏ ra hiếu kỳ lại gần nhìn lên nhìn xuống dò xét. “Hạ Mạt của anh là cục đá lạnh, sao lại có một Hạ Mạt biết làm nũng thế này?”
“Lúc trước là có vỏ bọc, bây giờ mới là thật.” Dáng vẻ đoan trang, ánh mắt như có nụ cười. “Anh cứ nghĩ kỹ đi, giờ vẫn còn kịp trả lại hàng mà.”
“Không kịp nữa rồi…”
Anh mệt mỏi ngáp dài một cái, từ từ trượt người xuống, gối đầu lên đùi cô, mỉm cười nhắm mắt lại.
“Đã tuyên bố cho mọi người biết rồi, vậy từ nay về sau, em là của anh, anh… chính là của em. Mãi mãi không chia cắt, mãi mãi không phản bội.”
Sắc đêm trầm lắng.
Lạc Hi nằm gối đầu trên đùi Hạ Mạt, một lát sau đã thiếp đi. Bàn tay cô nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen nhanh của anh, cứ thế hồi lâu, Hạ Mạt khẽ nói:
“Vâng. Mãi mãi không chia cắt, mãi mãi không phản bội.”
Mi mắt Lạc Hi tự dưng ươn ướt.
Lạc Hi như đứa trẻ nằm trong lòng cô, một giót nước rớt lên áo thấm lan ra. Hương vị hạnh phúc là như thế này đây, chua chua, ngọt ngọt, đắng đắng, mặn măn…
Gạt ra khỏi đầu hình ảnh Hạ Mạt buộc sợi ren lụa màu xanh cho Âu Thần được đăng trên tờ báo trong nước mà anh xem được trong những ngày còn đang ở bên Nhật, anh mỉm cười để mình hoàn toàn đắm chìm trong hạnh phúc…
***
Buổi sáng.
Toà nhà trụ sở chính Tập đoàn Âu Thị.
Ánh nắng chiếu vào.
Không khí tràn ngập hơi thở ngày xuân, nắng tuy đã có phần lành lạnh nhưng vẫn rực rỡ vô cùng. Âu Thần đang ngồi sau chiếc bàn làm việc màu đen, nắng trùm lên người anh như khảm thành một đường viền, trong ánh nắng chói chang, gương mặt anh được nắng chiếu vào càng thêm lạnh buốt.
“Thiếu gia, đây là tài liệu cậu cần.”
Simon cầm một xấp tài liệu đặt trên bàn, Âu Thần trầm ngâm mở ra, đó là một tập báo cáo phân tích khá dày, bên trong còn có vài tấm ảnh. Nhìn tấm ảnh chụp bên trong là một thanh niên đẹp như sương đêm, Âu Thần mím chặt môi, ánh mắt đầy khó chịu, anh vẫy tay ra hiệu, Simon lặng lẽ đi ra ngoài.
Ngả đầu vào chiếc ghế da.
Âu Thần nhắm mắt suy nghĩ.
Rất lâu sau, Âu Thần thở dài, cầm điều khiển ti vi bấm nút bật màn hình tinh thể lỏng trước mặt. Tối hôm qua anh phải đi dự một bữa tiệc, trước khi đi anh có dặn Simon giúp anh thu lại chương trình có Hạ Mạt trình diễn này.
Màn hình bắt đầu phát lại những hình ảnh của chương trình, ngón tay Âu Thần từ từ nắm chặt, ánh sang hơi chói mắt! Lại là chương trình cô ấy và Lạc Hi cùng xuất hiện! Sau khi báo chí đưa tin, Hạ Mạt và Lạc Hi như cặp song sinh quấn quýt, hầu như bất kể là ở đâu cũng xuất hiện tay trong tay. Lúc nào cũng tỏ ra thân thiết, ánh mắt nhìn nhau trìu mến, trước công chúng, hai người không hề giấu giếm tính cảm của mình.
Trong chương trình này.
Người dẫn chương trình pha trò kéo dài thời gian.
Lạc Hi cười nói, ứng đáp vui vẻ, thoải mái, Hạ Mạt ngồi bên chỉ yên lặng mỉm cười, bàn tay họ cứ đan vào nhau không hề rời.
Âu Thần siết chặt ngón tay, gân xanh nổi hẳn lên, anh giơ điều khiển ra định tắt ti vi, đột nhiên người dẫn chương trình nhặt trong chiếc cốc thuỷ tinh ra một mẩu giấy, anh ta mở ra rồi đọc to:
”Câu hỏi tiếp theo sẽ là… Nụ hôn đầu tiên của hai bạn là ở đâu? Ha ha, câu hỏi hay đấy! Nhất định phải trả lời! Không được tránh!”
Trái tim Âu Thần đột nhiên thắt mạnh, anh nhìn chăm chăm gương mặt Hạ Mạt trên màn hình ti vi!
Nhưng Hạ Mạt lại ngượng ngùng quay qua nhìn Lạc Hi ngồi bên, Lạc Hi cười với cô, đồng ý trả lời câu hỏi này, người dẫn chương trình nói tiếp: “Nào hãy viết lên bảng! Hai người không được nhìn trộm nhau! Nào, bắt đầu viết, 1, 2, 3, OK! Trước hết xem câu trả lời của Hạ Mạt đã! Nào, là ở sân bay! Một nơi rất là lãng mạn lúc đó…”
“Lúc ấy… anh ấy phải ra nước ngoài…”
Cô nhẹ nhàng nói, đột nhiên cô quay nhìn Lạc Hi chăm chú, dừng lại không nói nữa. Lạc Hi cũng nhìn cô, ánh mắt như đang hồi tưởng lại cảnh tượng ấy nhưng lại mang vẻ đau khổ.
“Sau đó thì thế nào? Lúc anh Lạc Hi chuẩn bị ra đi, tình cảm của các bạn không thể kiềm chế được nữa, và cuối cùng…”, người dẫn chương trình hào hứng nói, phá tan không khí trầm lắng, “… và cuối cùng là hôn nhau, phải không nào? Sân bay ghi dấu tình yêu, thật quá lãng mạn! Anh Lạc Hi, anh có viết là ở sân bay không?”.