giụa bước đến trước mặt mọi người có mặt tại hội trường đều phải tan nát trái tim. Lăng Hạo kinh ngạc nhảy tới, hoảng loạn đỡ lấy An Bân Ni.
“Bân Ni! Em sao rồi?”
“Em nghĩ là… anh đã thay lòng… em cứ tưởng rằng cô ta đã dùng thủ đoạn dơ bẩn cướp đi trái tim anh… nhưng mà, em vừa mới biết được…”, trong nước mắt của An Bân Ni có nụ cười, nước mắt óng ánh từ lông mi của cô ta lã chã rơi xuống, “… thì ra anh vẫn còn yêu em… trong trái tim anh… chỉ có một mình em… đúng không… xin lỗi anh… lẽ ra em không nên nghi ngờ anh…”.
“Bân Ni…”
Lăng Hạo ngô nghê nhìn An Bân Ni như thể chẳng hiểu rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì. “…” “… Đúng là em đã hiểu lầm anh… vậy thì hãy để em giải quyết chuyện này cho ổn thoả…” An Bân Ni ngậm nước mắt mà cười, nụ cười yếu ớt nhưng rất đẹp, cô ta gắng gượng từ chỗ Lăng Hạo bước đến trước mặt Doãn Hạ Mạt. Doãn Hạ Mạt đứng dậy.
Cô thầm cảnh giác, thần sắc vẫn điềm tĩnh nhìn An Bân Ni.
Quá đặc sắc!
Hai nữ diễn viên chính trong vụ scandal trực tiếp đối chất!
Đám phóng viên ra sức chụp cảnh An Bân Ni và Doãn Hạ Mạt đang đứng đối diện nhau tại vị trí của người phát ngôn! Quá đỉnh, quá tuyệt, đã có đề tài câu cơm cả tháng này rồi!
“Cô Doãn, tình cảm của tôi và Lăng Hạo không dễ để cô phá vỡ đâu…”
An Bân Ni thở yếu ớt, cố gắng không rơi nước mắt nữa, nhưng lông mi lại ướt đẫm, cô cố thể hiện nỗi đau làm lay động lòng người.
“… Vừa rồi trong bệnh viên, tôi nhận được nhẫn cưới và thư của anh ấy sai người đưa tới, cuối cùng tôi đã hiểu mọi chuyện lúc trước đều là do tôi hiểu lầm anh ấy. Tôi dự tính đồng ý nhận lời cầu hôn của A Hạo. Tuy rằng cô đã ba lần bảy lượt mê hoặc dụ dỗ Lăng Hạo, nhưng tôi vẫn là người hạnh phúc, vậy thì, tôi tha thứ cho cô…”
Khán giả ngồi và cư dân mạng lộ vẻ xúc động, chứng kiến tận mắt cảnh gương vỡ lại lành của đôi tình nhân bao năm bên nhau. An Bân Ni hiền lành không những không trách mắng người thứ ba là Doãn Hạ Mạt, ngược lại, cô ấy còn khoan dung tha thứ cho Doãn Hạ Mạt.
Quá lay động lòng người…
Giữa những ánh đèn chớp loà chói mắt.
Doãn Hạ Mạt nhìn Lăng Hạo một cái, cô nhận ra Lăng Hạo đang lúng túng khù khờ, Doãn Hạ Mạt trong lòng thầm than thở, cô nhìn sang An Bân Ni nước mắt đầm đìa. Doãn Hạ Mạt quan sát An Bân Ni, ánh mắt vô tình lướt tới chiếc nhẫn kim cương phát sáng lấp lánh trên ngón tay An Bân Ni.
“Chúc mừng cô.” Doãn Hạ Mạt thản nhiên cười, nói. “Đây là chiếc nhẫn kết hôn mà Lăng Hạo vừa mới cho người đem tới cho cô phải không? Rất đẹp.”
An Bân Ni ngơ ngác, cô ta cứ nghĩ Doãn Hạ Mạt sẽ gấp rút biện bác lại, không ngờ Doãn Hạ Mạt lại có phản ứng như vậy. Ngạc nhiên một lúc, e lệ rụt rè nhìn Lăng Hạo nói:
“Đúng, đây chính là chiếc nhẫn Lăng Hạo vừa tặng cho tôi.”
Máy quay phim lập tức dao động chuyển qua hình ảnh bàn tay của An Bân Ni.
Hình hoa bách hợp xinh xắn.
Đá kim cương lấp lánh.
Chiếc nhẫn cực kỳ đặc biệt.
“Vậy sao?” Doãn Hạ Mạt nghĩ ngợi hồi tưởng lại một chút rồi nói: “Nhưng mà một tháng trước, lúc đang quay tập ba bộ phim Bản tình ca trong sáng, nhân vật Thái Na cô đóng mừng sinh nhật, món quà nhận được hình như chính là chiếc nhẫn này mà”.
An Bân Ni kinh ngạc.
Cô ta cười miễn cưỡng nói: “Là Lăng Hạo mua chiếc nhẫn giống như vậy đó”.
“Tôi nhớ là chiếc nhẫn kim cương đó là do một nhà kinh doanh vàng bạc đá quý tài trợ, vì để tỏ lòng yêu quý cô và bộ phim Bản tình ca trong sáng đã đặc biệt làm ra chiếc nhẫn có hình dáng độc nhất vô nhị này.” Doãn Hạ Mạt mỉm cười thản nhiên.