nữa, giờ này vẫn rất suôn sẻ và thuận lợi mà, lượng khán giả theo dõi bộ phim Bản tình ca trong sáng vẫn đang tiếp tục tăng nhanh, lượng khán giả yêu thích cậu vẫn càng ngày càng nhiều, cha cha, đã vậy nhà biên kịch lại còn sửa kịch bản để cậu trở thành vai nữ chính thứ nhất! Mình có linh cảm rằng, không chừng tên của cậu sẽ có mặt trong đề cử Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất của giải thưởng Vương miện Vàng năm nay, album mới của cậu cũng nằm trong kế hoạch này…”
***
Ngày tháng qua đi yên bình.
Giới báo chí dường như đã nhanh chóng quên cái tiểu tiết xen vào giữa buổi lễ giao nhận của Công ty Âu Hoa Thịnh. Thay vào đó là những tin tức mới xảy ra hằng ngày.
Lạc Hi sang Nhật quay ngoại cảnh cho bộ phim Cờ chiến, bộ phim này đã bước vào giai đoạn giữa. Một số hình ảnh đẹp về bộ phim Cờ chiến đã được tiết lộ, kỹ thuật làm phim tuyệt đẹp, kỹ năng diễn xuất của diễn viên tuyệt đỉnh khiến người ta háo hức mòn mỏi chờ đợi. Lạc Hi ở Nhật tham dự tất cả các hoạt động xã giao, vẻ đẹp tuấn tú gợi cảm của anh đã chinh phục tất cả giới báo chí Nhật, anh xuất hiện ở đâu là y như rằng sẽ bị các fan Nhật chen lấn bao vây…
Hầu hết các báo chí đều đưa tin về Lạc Hi, mở ti vi xem cũng toàn hình ảnh của Lạc Hi, tuy rằng có xen vào đó là một số tin tức về bộ phim Bản tình ca trong sáng, tin tức về quảng cáo cho album Thẩm Tường, việc gặp fan hâm mộ của Phan Nam, v.v…, nhưng hình ảnh điển trai, đẹp như làn sương đêm của Lạc Hi đã khiến tất cả những người khác đều trở thành vật làm nền cho anh.
Mãi đến chiều tối ngày thứ Năm.
Rốt cuộc tin tức một vụ scandal đã bùng nổ khiến tiêu điểm chú y của mọi người đều thay đổi.
Trên các kênh truyền hình giải trí.
Tại các buổi họp báo.
Dưới ánh sáng chói, An Bân Ni với sắc mặt tiêu tụy đã không thể che đậy được tinh thân bị tổn thương trầm trọng và tuyệt vọng.
Đối diện trước dãy micro.
Ánh mắt An Bân Ni trống rõng nhìn vào ống kính.
Tại sao cô căm hận Doãn Hạ Mạt, tại sao trong lúc quay phim cô đã tát Doãn Hạ Mạt liên tục mười mấy lần…
“Không còn cách nào giữ im lặng nữa, hôm nay, tôi phải nói cho mọi người biệt những việc cô ấy đã làm!” An Bân Ni hạ giọng nói, đau khổ và hận thù trong giọng nói khiến hầu hết các phóng viên và khán giả trước màn hình ti vi kinh ngạc. Đường phố về đêm, những người qua đường ngạc nhiên dõi nhìn về màn hình tinh thể lỏng cực lớn ở bên đường, lắng nghe lời tuyên bố đầy đau thương của An Bân Ni: “… Tình yêu hai năm qua của tôi và Lăng Hạo đã chính thức kết thúc. Nguyên nhân là do… diễn viên mới Doãn Hạ Mạt trong thời gian quay bộ phim Bản tình ca trong sáng đã không từ thủ đoạn dụ dỗ Lăng Hạo, thậm chí ngang nhiên mặc đồ ngủ mỏng dính hẹn Lăng Hạo lúc đó không biết gì nên đã đưa tôi đi cùng. Tôi cảm thấy hãi hùng trước hành vi đáng sợ của Doãn Hạ Mạt. Sau khi bị phát giác, Doãn Hạ Mạt không những không thấy xấu hổ, trái lại cô ta chẳng nể nang gì, tiếp tục dụ dỗ Lăng Hạo.”
An Bân Ni tiều tụy rơi lệ.
Cô không oán hận Lăng Hạo, đối diện với người con gái đẹp như Hạ Mạt, có lẽ người con trai nào chẳng động lòng. Chỉ có điều An Bân Ni cho biết cô không ngờ rằng vì muốn có được Lăng Hạo mà Doãn Hạ Mạt lại có những việc làm vô liêm sỉ đến vậy.
An Bân Ni tuyên bố bắt đầu từ ngày hôm nay có thể cô sẽ rút lui khỏi làng giải trí.
Làng giải trí trở nên “dơ bẩn” như vậy, để mình phải sống trong cái thế giới “dơ bẩn” đó thì cô thà từ biệt nghề diễn mà cô yêu thích nhất và các fan thân yêu của cô còn hơn.
An Bân Ni vênh váo ngang ngạnh trước những ống kính máy quay.
Cô có thể đem vị trí nữ diễn viên chính thứ nhất trong Bản tình ca trong sáng nhường cho Doãn Hạ Mạt, cũng có thể nhường Lăng Hạo cho Doãn Hạ Mạt, nhưng cô sẽ không bao giờ vì việc tát Hạ Mạt mười mấy cái mà nói lời xin lỗi. Bởi vì, đó là sự trừng phạt Doãn Hạ Mạt đáng phải gánh chịu!
Ti vi trong phòng khách.
Chiếc điều khiển từ xa không ngừng chuyển kênh, các kênh đều xuất hiện hình ảnh tiều tụy rơi lệ của An Bân Ni. “Dối trá…”
Sắc mặt Trân Ân trắng bệch, sợ hãi nhìn những hình ảnh phát đi phát lại trên ti vi. Từ sẩm tối tới giờ, trên đường từ công ty về nhà, máy di động của Hạ Mạt và của cô đổ chuông liên tục như phát điên, những giọng nói the thé thúc giục đề nghị họ gặp mặt. Điện thoại của công ty gọi tới nói là phóng viên các báo đài đã bao vây kín trước cửa công ty, công ty bảo họ tạm thời tránh mặt đi đâu đó một thời gian. Tới khi về đến nhà Hạ Mạt, con hẻm đã bị xe của các phóng viên bao vây tắc nghẽn từ lúc nào. Thế là họ chỉ còn cách trốn trong căn hộ nhỏ thuê của Trân Ân.
“Dối trá! Bịa đặt!! Cô ta đang dối trá…”
Trân Ân phẫn nộ hét ầm lên, bàn tay tức tối năm chặt, hận không thể xông được vào ti vi để xé nát cái mồm dối trá của An Bân Ni!! Doãn Hạ Mạt dụ dỗ Lăng Hạo?! Chuyện đó mà cũng bịa được sao! Cái hạng người vô liêm sỉ như An Bân Ni sẽ gặp phải báo ứng cho mà xem! Đúng là đã nói dối một cách vô liêm sỉ!!
Trân Ân phẫn nộ vơ mấy miếng khoai trên bàn ném vào ti vi.
Nhìn những miếng khoai dính trên mặt An Bân Ni trong ti vi, Trân Ân dịu vơi đi phần nào sự phẫn nộ khó lòng kiềm chế. Nét mặt Trân Ân thê thảm buồn bã, cô không dám nhìn Hạ Mạt đang ngồi trên sofa, cô không biết nên an ủi Hạ Mạt thế nào, trong lúc này cô cũng chẳng nghĩ ra nổi cách gì giải quyết hòng đập lại những lời nói dối của An Bân Ni. “… Đừng xem ti vi nữa.”
Giọng Doãn Hạ Mạt trầm tĩnh vọng lại bên tai, giọng nói chẳng chút sợ hãi, bình tĩnh đến độ như không có chuyện gì xảy ra.
Trân Ân ngạc nhiên quay đầu lại nhìn Hạ Mạt.
“… Em tin chị, đúng không?...” Hạ Mạt đang cầm điện thoại bàn nói chuyện, cô mỉm cười như thể Tiểu Trừng đang ở trước mặt mình. “… Thế thì tắt ti vi đi, sau đó cũng đừng đi mua bất kì tờ báo hay tạp chí nào, đừng lên mạng, đừng nghe điện thoại của người lạ, đừng quan tâm đến những phóng viên ở bên ngoài, hay là em sang nhà bạn ở vài ngày đi… đừng lo… sẽ không có chuyện gì đâu… có thể mấy ngày này chị sẽ không về được, em phải nhớ uống thuốc đúng giờ nhé…”
Trước cảnh Hạ Mạt nói chuyện điện thoại với Tiểu Trừng, đột nhiên Trân Ân cảm thấy Hạ Mạt đúng là một cây đại thụ kiên cường, dù có gặp phong ba bão táp ra sao, Hạ Mạt vẫn luôn bình tĩnh đối diện với nó, sẽ không bị quật ngã, sẽ không gánh chịu tổn thương.
“… Chị không lo những chuyện tào lao vô vị như thế này, chị chỉ lo cho sức khỏe của em thôi… chỉ cần em không bị ảnh hưởng gì, chị chẳng còn phải sợ gì nữa, chuyện gì chị cũng có thể đối mặt được…”
Doãn Hạ Mạt dịu dàng nói.
“Ừ…”
Doãn Hạ Mạt mỉm cười, nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống, rồi lại nhìn vào điện thoại và thẫn thờ vài giây, sau đó nhắm mắt lại, sắc mặt từ từ trắng bệch như tờ giấy, bờ môi tái mét.
“Giờ thì mình phải làm sao đây?”
Trân Ân cũng lúng túng không biết xử trí ra sao trước sự việc bất ngờ này. Cô đưa tay ra nắm chặt lấy tay Hạ Mạt, những ngón tay giá lạnh của Hạ Mạt khiến trái tim Trân Ân càng tê tái hơn.
Thì ra, vừa lúc nãy chỉ là vì an ủi Tiểu Trừng, sợ cậu ấy lo lắng, Hạ Mạt mới tỏ ra bình tĩnh thư thái như vậy. Trân Ân chua xót, thật ra có ai mà sinh ra đã kiên cường được như cây đại thụ kia, chẳng qua là trước mặt những người cần được bảo vệ, nhất thiết phải thể hiện sự kiên cường, không thể để cho người đó lo lắng, có vậy thôi. Còn cô, là người quản lý của Doãn Hạ Mạt, không những cô không có chủ kiến gì, lại còn để cho Hạ Mạt phải tự nghĩ ra cách giải quyết. Cô hơi đỏ mặt, vội nói:
“Hay là, chúng ta cũng mở cuộc họp báo vạch trần quỷ kế của An Bân Ni! Rằng cô ta đã dối trá, không có ai tin cô ấy đâu! Chỉ cần chúng ta giải thích rõ, thì có thể…”
Hạ Mạt hít một hơi thật sâu.
Đôi mắt mở to, hàng lông mi đen nhánh, sắc mặt tái nhợt. Đôi mắt màu hổ phách có sự cô đơn trống vắng nhìn An Bân Ni tiều tụy rơi lệ trên ti vi, Hạ Mạt mím chặt môi lại.
“Không việc gì phải hoảng”. Hạ Mạt điềm tĩnh nói.
Trên màn hình ti vi.
Trước ống kính.
Đối diện với rất nhiều micro của các phóng viên.
“… Thà rút lui khỏi làng giải trí, không còn muốn gặp lại con người vô liêm sỉ này…” Gương mặt An Bân Ni đẫm lệ, giọng nói chứa đầy hận thù khó lòng tha thứ.
“Mày mới là kẻ vô liêm sỉ nhất…”
Trân Ân nổi khùng ném mạnh các loại sách báo trên bàn vào thẳng ti vi.
Nhìn An Bân Ni trong màn hình ti vi, hai mắt Doãn Hạ Mạt dần dần nhíu lại, chút lạnh lùng trong ánh mắt khiến cô đột nhiên như trở thành một con người khác.
Nếu việc lùi bước và khoan dung của cô không giải quyết được vấn đề, vậy thì…
Sẽ phải đón nhận sự tuyên chiến của An Bân Ni thôi.