uốn đưa em và em trai vào cô nhi viện?” Cứ cho là thất nghiệp đi thì cũng đâu đến nỗi nghiêm trọng như vậy.
Hạ Mạt cắn chặt môi.
Mãi một lúc sau, cô bé ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy nghị lực, cô bé nói:
“Tụi em không phải là con đẻ của bố mẹ. Em và em trai được bố mẹ đưa về nuôi từ cô nhi viện, bố mẹ đối xử với tụi em rất tốt, em không muốn phải trở lại cô nhi viện!” … Trên bãi cỏ trong vườn.
Trong ánh nắng một mùa hè nóng bức như có vô số bong bóng đầy màu sắc đang nhẹ nhàng bay lượn, một số đang bay thì bị vỡ, số khác cứ thế bay thẳng lên bầu trời cao xanh, thật là trong suốt, thật là óng ánh, thật là đẹp và cũng thật là mỏng manh...
Ở phía xa, Hạ Mạt đang đứng trên bãi cỏ. Trên đầu là một quả táo, mắt nhắm chặt, hai tay khép hờ thành hai nắm đấm, để dọc theo người, với khoảng cách xa như vậy, cậu vẫn có thể nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt, xanh xao và hai hàng lông mi đang khẽ động đậy của cô bé.
Cậu mặc một bộ đồ bắn cung rất đẹp.
Từ từ giương cung.
Nhắm chuẩn vào trái táo trên đầu cô bé.
Cậu chỉ được nhìn thấy màn bắn táo như thế này trên ti vi và trong phim ảnh, trước đây cậu đã thử kêu người làm mục tiêu cho cậu bắn, nhưng lại bị bố mẹ trách mắng. Bây giờ, rốt cuộc cậu đã có thể được thử cảm giác đó rồi, hơn nữa là do cô bé ấy tự nguyện.
Cậu đã nhận lời với cô bé.
Nếu cô bé làm mục tiêu cho cậu, cậu hứa sẽ để bố cô bé được quay trở lại Tập đoàn Âu Thị làm việc. Cậu muốn biết, một cô bé mười một tuổi rốt cuộc dũng cảm như thế nào.
Hạ Mạt bé nhỏ chăm chăm nhìn cậu.
Trong đôi mắt cô bé có một sự chững chạc vốn dĩ không thuộc lứa tuổi của cô, giọng nói của cô bé lại là giọng của lũ trẻ non nớt, cậu cần phải chứng minh trước cậu có khả năng để bố cô bé được quay trở lại công ty.
Cậu gật đầu, sau đó cậu gọi mấy cuộc điện thoại. Tuy cậu mới mười bốn tuổi, nhưng những người trong tập đoàn đều hiểu cậu sẽ là người kế thừa tập đoàn trong tương lai. Sau khi cô bé nghe được những lời nói chấp nhận đáp ứng đầy kính cẩn đầu điện thoại bên kia, vụ giao dịch này đã thành công.
Dưới ánh nắng chói chang của mùa hè nóng bức.
Cô bé nhỏ nhắn đứng trên bãi cỏ đằng xa kia, hai hàng lông mi dưới vầng trán trắng bệch không ngừng động đậy, hai nắm đấm càng lúc càng thít chặt, nhưng thân hình nhỏ nhắn ấy không hề động đậy, quả táo được đặt cẩn thận trên đỉnh đầu. Sắc mặt cậu lạnh như băng.
Quản gia Thẩm đứng bên cạnh vô cùng hoảng sợ khuyên giải hết lời.
Cậu từ từ...
Giương cung...
Nhắm vào quả táo trên đầu cô bé...
Tay kéo căng dây cung...
Nhưng tầm nhìn của cậu lại chuyển dần xuống khuôn mặt cô bé...
Dường như có hàng nghìn hàng vạn tia sáng đang chiếu xuyên qua da thịt Hạ Mạt khiến làn da cô bé trở nên trong suốt, sáng như ánh hào quang. Cô bé nhỏ nhắn cắn chặt môi trông thật tội nghiệp, đôi môi nhợt nhạt không còn chút máu, cô bé nghiến răng mỗi lúc một chặt, bờ môi đột nhiên bị rách ra, một giọt máu như cánh hoa hồng từ từ ứa ra...
Những ngón tay đột nhiên buông lỏng...
Mũi tên dài mang theo tiếng bay xé gió...
Bay về hướng cô bé...
Bắn... bay... đi!!!!!!!!!!! ... Trước khung cửa sổ, trong màn đêm, Âu Thần đột nhiên mở trừng mắt!
Đầu đau như sắp bị vỡ tung, dường như trong ký ức của anh, mũi tên đó không bay về phía cô bé mà bay thẳng và cắm sâu vào đầu anh! Hình ảnh Hạ Mạt của những năm trước với nước da trắng như tuyết, thân người run run nhưng đầy kiên cường và hình ảnh của Hạ Mạt sau khi trưởng thành cứ đan xen trong đầu óc anh...
Màn đêm mỗi lúc một mờ ảo hơn.
Âu Thần tay nắm chặt ly rượu, tuyệt vọng nhìn những vì sao lẻ loi trong màn đêm, ánh mắt trầm uất. Hồi lâu, anh rút điện thoại di đông, nhấn một dãy số.
Cũng dưới bầu trời đêm ấy.
Trong không gian phòng khách yên tĩnh ấm áp, Doãn Hạ Mạt nghe tiếng điện thoại reo vang. Cô khẽ mỉm cười bảo với Tiểu Trừng đang ở bên đầu kia điện thoại, vì thời gian quay phim bận túi bụi, ba ngày tới cô không về nhà được, cô nói Tiểu Trừng chú ý tới sức khoẻ, nhớ uống thuốc đúng giờ.
Không thể để Tiểu Trừng nhìn thấy vết thương trên mặt cô.
Sau ba ngày vết thương trên má cô có lẽ sẽ dịu thôi. Cô không thể xuất hiên trước mặt Tiểu Trừng với gương mặt thê thảm như thế này được, cô luôn mong trong thế giới của Tiểu Trừng chỉ có những điều tốt đẹp, hãy để những trở ngại và đau khổ tránh xa cậu ra.
“Có lẽ anh nên cảm ơn An Bân Ni.” Sau khi nhìn thấy Hạ Mạt gấp điện thoại lại, Lạc Hi đặt một cốc trà xanh vào tay cô, giọng giễu cợt. “Nếu không phải vì cô ta, hôm nay chưa chắc em đã đến đây.”
“Anh... có thể cho em ở nhờ ba ngày được không?”
Doãn Hạ Mạt cúi đầu nhìn làn khói đang lượn lờ trên cốc trà xanh. Vì vết thương trên mặt, đạo diễn đã điều chỉnh lại kế hoạch quay phim, trong vòng ba ngày không cần đóng, nhưng cô lại không thể về nhà, đến chỗ của Trân Ân cũng không tiện.
Lạc Hi lặng người.
Một hồi sau, anh mỉm cười vươn vai, uể oải duỗi dài người trên sofa.
“Tiền thuê nhà phải tính thế nào đây?”
“Ơ?”
Cô không hiểu ngẩng đầu lên.
“Trong ba ngày này, em sẽ là người giúp việc của anh nhá, có được không?” Lạc Hi cười híp mắt, kéo cô vào lòng âu yếm, anh ngửi mùi hương trên tóc cô. “Em giúp anh dọn dẹp phòng, nấu cơm cho anh, có được không? Nếu làm không tốt, sẽ phạt em làm lại đấy. Nếu làm tốt sẽ thưởng cho em được nằm trong phòng ngủ, còn anh sẽ ngủ ở phòng khách.” Doãn Hạ Mạt nghe xong, trong lòng xao xuyến.
“Bình thường anh không nấu cơm sao?”
“Anh không biết nấu.” Anh ôm lấy cô như một đứa trẻ, vùi mặt vào mái tóc dài dày như rong biển của cô, thì thầm nói: “Anh không muốn nấu, một mình tự nấu, rồi lại một mình tự ăn...”.
“Vâng.”
Cô vòng tay ôm anh dịu dàng.
So với Lạc Hi, cô may mắn hơn nhiều, cô còn có Tiểu Trừng là người thân. Trên đời nay, tất cả những nỗ lực và thành công của cô đều là những thứ có giá. Cô đã trưởng thành kiên cường như cây đại thụ, đã có thể đảm bảo cuộc sống hạnh phúc và vui vẻ cho Tiểu Trừng của cô. Nấu cơm cho Tiểu Trừng hay ăn cơm Tiểu Trừng nấu, với cô như thế là đủ ấm lòng, đủ sung sướng hạnh phúc lắm rồi, mặc kệ bên ngoài dù có mưa dông to lớn thế nào đi nữa cô cũng không sợ.
Nhưng Lạc Hi thì...
Vẫn luôn cô độc...
“Này”, Lạc Hi trong vòng tay cô khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy long lanh, đôi môi như luôn nở nụ cười, “anh ăn uống kén chọn lắm đấy, nếu em nấu mà không hợp khẩu vị, anh sẽ phạt em lau nhà!”.
Cô chớp chớp mắt: “Em không sợ đâu, em rất tự tin vào tài nấu ăn của mình”.
“Kiêu ngạo thế cơ à!”
Nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô, không kiềm chế nổi anh định đưa tay véo mũi cô. Hạ Mạt né được, cảm giác cơn mệt mỏi ào ào kéo đến, cô ngáp liên tục mấy cái, cả ngày quay phim cực nhọc khiến mi mắt nặng trịch giống như là thuyền bị nước tràn vậy.
“Buồn ngủ rồi à?”
Lạc Hi hạ giọng hỏi, ánh mắt anh nồng ấm dịu dàng như ánh sáng của những vì sao.
Vậy mà cô đã ngủ luôn rồi.
Đầu cô dựa nhẹ vào sofa, mái tóc dài loà xoà trước trán, vết thương trên má sưng tấy đập vào mắt, sắc mặt trắng xanh, lông mi khép lặng lẽ, lâu lâu lại rung nhè nhẹ. Có vẻ như Hạ Mạt rất mệt, vẻ mặt thanh thản, vui vẻ của cô hồi nãy chẳng qua là sự nguỵ trang mà thôi.
Anh nhẹ nhàng bế cô lên.
Đi vào phòng ngủ.
Lạc Hi nhẹ nhàng kéo chăn lên ngang cằm cô, anh không nỡ làm phiền cô, thân hình dong dỏng quỳ trên tấm thảm mềm mại, anh nhìn thật lâu vào khuôn mặt cô. Trong giấc mơ, đôi lông mày của cô cau lại chụm vào nhau, hình như cô đang rơi vào một cơn ác mộng không thể nào thoát ra được, hai hàng lông mi khổ sở run run.
Anh khẽ đến bên cô.
Hôn nhẹ lên giữa ấn đường.
Để những cơn ác mộng ấy biến mất hoàn toàn, anh hôn cô, anh những mong nụ hôn ấy có thể cho cô một giấc mơ đẹp. Hình như ông trời nghe được tiếng lòng anh, hai hàng lông mày của cô giãn dần ra, hơi thở dịu lại. Anh khẽ mỉm cười, thẳng người lên rồi đưa tay vuốt nhẹ lên má cô.
Tuy trên má sưng đỏ đầy những dấu ngón tay, nhưng trong mắt anh, không hiểu sao, cô vẫn rất đẹp, đẹp như nàng công chúa ngủ trong rừng trong câu chuyện cổ tích vậy. Hãy cứ để cô ngủ bình yên như thế, mãi mãi ở bên anh, để anh và cô có được một kết cục mỹ mãn hệt như trong chuyện cổ tích, mãi mãi không rời xa nhau.
Đêm tuyệt đẹp...
Đẹp như trong những câu chuyện cổ tích...
Tiếng nhạc chuông phát ra từ chiếc điện thoại di động phá tan cái yên tĩnh của màn đêm.
Trong phòng đọc sách, Âu Thần với chiếc di động đặt cạnh máy vi tính, màn hình tinh thể lỏng của máy tính phát ra thứ ánh sáng lập loè lạnh lẽo chiếu trên gương mặt anh tuấn, lạnh lùng của anh.
Âm thanh bên đầu kia điện thoại vang lên.
“Thiếu gia, việc cậu giao tôi đã làm xong cả rồi, ngày mai các phương tiện thông tin đại chúng đều sẽ đăng những tin tức có liên quan.”
Âu Thần khẽ gật đầu: “Vất vả cho cậu quá”.
Rồi sau đó, Âu Thần đưa mắt trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt u uất, màn đêm mỗi lúc một đen đặc vây quanh cái bóng cô độc của anh. Lúc đầu, anh chỉ là muốn trả thù lòng dạ phản bội của cô, nhưng tại sao, giờ phút này anh lại cảm thấy khó chịu đến thế?