Lát sau, cô gái đó ngơ ngác nói: “Nhưng mà, chị không đau sao? Không mệt sao? Không khó chịu sao?”
Doãn Hạ Mạt đứng dậy trên bậc thang, thời gian nghỉ giải lao có lẽ cũng đã sắp hết, cô đi về phía cửa cầu thang. “Đã quen rồi, quên những điều đó đi.”
Trong khoảng không, Doãn Hạ Mạt để lại một câu nói lạnh lùng lãnh đạm như mặt trời ngày đông, sau đó bóng dáng cô mất dần sau cánh cửa cầu thang.
“Đúng là đồ ngu ngốc! Quá kiên cường sẽ làm cho người ta có cảm giác mình là kẻ máu lạnh mà thôi.” Cô gái xinh xắn duyên dáng thờ thẫn nhìn theo bóng dáng Doãn Hạ Mạt đang khuất dần, sau đó lại mỉm cười, “Nhưng mà, chị ấy cũng là người đáng yêu đấy chứ!”.
***
Thời gian nghỉ giải lao đã hết.
Tất cả nhân viên đoàn làm phim đều đã trở lại trường quay, chị Tinh khó khăn lắm mới trang điểm lại được gương mặt cho Doãn Hạ Mạt. Má bên trái cô chồng chất những dấu tay đỏ thảm hại, rất khó che được bằng phấn. Phấn quết qua chỗ vết thương, Doãn Hạ Mạt đau hít hơi khe khẽ, lập tức chị Tinh căng người dừng lại.
“Đau không?” Chị Tinh quan tâm hỏi.
“Không sao.”
Doãn Hạ Mạt khẽ nói. Thấy nhân viên phụ trách ánh sáng và người quay phim đều chuẩn bị xong, An Bân Ni cũng đã trở về vị trí, Doãn Hạ Mạt cảm ơn chị Tinh rồi đi thẳng vào giữa trường quay.
Ánh sáng đèn cường độ mạnh rọi vào người hai cô gái.
An Bân Ni liếc Doãn Hạ Mạt, ánh mắt quét một lượt lên gương mặt sưng đỏ, lạnh lùng nói: “Mặt làm sao mà sưng vù như thế kia? Cô có tinh thần tôn trọng nghề nghiệp không đấy, cái mặt như vậy làm sao có thể lên ống kính quay được chứ, khán giả sẽ cho là gặp ma mất thôi”.
Doãn Hạ Mạt nhìn lại An Bân Ni, lãnh đạm nói:
“Nếu tiền bối An Bân Ni có tinh thần tôn trọng nghề nghiệp, sẽ không diễn sai mười mấy lần, mặt của tôi sẽ không đến nỗi phải sưng như vậy.”
An Bân Ni cứng đơ người, thấy mọi người xung quanh khẽ trộm cười, An Bân Ni âm thầm nghiến răng, đáy mắt vụt qua tia sáng lạnh.
“Mọi người chuẩn bị!”
Đạo diễn Từ quát lớn, đang tính vung cánh tay lên đột ngột ngưng lại, ông la to về phía giữa trường quay: “An Bân Ni, điều chỉnh lại trạng thái tốt chưa đấy?”
An Bân Ni lạnh lùng nhìn Doãn Hạ Mạt một cái rồi quay đầu lại, xấu hổ ngượng ngùng nói với đạo diễn: “Xin lỗi, đạo diễn, tâm trạng của tôi hôm nay không tốt, vẫn chưa tìm được cảm giác”.
“Vậy sao?” Đạo diễn Từ nhăn mặt hỏi.
“Thật là xin lỗi”, An Bân Ni thể hiện nét mặt cực kỳ áy náy, “tôi cũng không biết mình ra làm sao nữa, chỉ e rằng cảnh này quay một lần chưa chắc đã được”.
“Thế cũng được.”
Ánh mắt đạo diễn Từ rời An Bân Ni.
An Bân Ni trong bụng cười thầm, đắc ý dán mắt lên gương mặt sưng tấy của Doãn Hạ Mạt, lần này nhất định phải tát cho nó mấy ngày không diễn nổi mới được!
“Doãn Hạ Mạt, cô diễn vai Thái Na một lần đi để An Bân Ni tìm được cảm giác.”
Giọng đạo diễn Từ rất bình thản.
Tiếng nói vừa phát ra!
Tất cả mọi người có mặt trong trường quay đều ngẩn người ngơ ngác!
Đây là.
Có ý gì?!
“Đạo diễn, đây là có ý gì?!” Giọng An Bân Ni hơi run, cô ta hoảng hốt nói: “Chẳng lẽ... chẳng lẽ ông muốn Doãn Hạ Mạt đánh tôi sao?”.
“Chỉ là đóng phim thôi mà.” Đạo diễn Từ không để ý đến An Bân Ni. “Doãn Hạ Mạt, lời thoại của An Bân Ni cô đã thuộc hết rồi đúng không?”
Doãn Hạ Mạt kinh ngạc ngớ người.
“Vâng.”
Cảnh này đã quay đi quay lại mười mấy lần, lời thoại của An Bân Ni cô đã thuộc lòng từ lâu. Cô nhìn đạo diễn Từ, trên gương mặt ông hàm chứa một thâm ý khó mà xoá nổi. Mọi người xung quanh đưa mắt nhìn nhau rồi trộm cười liên tục. Chị Tinh hướng về phía Hạ Mạt khẽ đưa tay lên ý ra hiệu hãy cố lên. Trong bóng mát đằng xa kia.
Không nhìn rõ được ánh mắt của Âu Thần, bóng dáng trầm ngâm dường như mất đi sự độc lập.
“Đạo diễn! Không thể được! Cô ta làm sao có thể được đánh tôi?!” Giọng An Bân Ni the thé.
“An Bân Ni, đây là đóng phim!” Đạo diễn Từ nhăn mày có vẻ không vui.
Sắc mặt An Bân Ni từ xanh chuyển qua trắng.
“Tất cả mọi người chuẩn bị!”
Cánh tay đạo diễn Từ hạ xuống.
“Diễn!”
Cả trường quay im lặng.
Giữa trường quay.
An Bân Ni sắc mặt trắng bệch ép mình phải giữ được bình tĩnh.
Ống kính chầm chậm đưa lại gần Doãn Hạ Mạt.
Cảnh quay đặc tả.
Đôi mắt Doãn Hạ Mạt mang sự hoang mang và mềm yếu, không dám tin là như thế, dường như tất cả sự tín nhiệm đều đã bị triệt tiêu rồi, cô van nài lần cuối cùng, hy vọng là mình đã nghe lầm, sự thật không phải như vậy, là do cô đã nghe lầm.
“Cô... cô nói gì...?” Hạ Mạt cố gắng thử cười, nước mắt trong đáy mắt, nụ cười trên khuôn mặt yếu ớt, dường như những điều mà cô nghe được chỉ là những lời nói của người bạn thân đang chọc ghẹo cô. “Đó không phải là sự thật... đúng không?”
An Bân Ni ngạc nhiên. Tâm trí An Bân Ni vốn chỉ nghĩ đến việc Doãn Hạ Mạt sẽ cho cô một cái tát, vậy mà, khi An Bân Ni nhìn Doãn Hạ Mạt, đôi mắt ấy giống như nước biển sâu thẳm khiến An Bân Ni không tự chủ được bị dẫn dụ ngập sâu vào bầu không khí của cảnh diễn trong kịch bản.
“Là thật đó.” An Bân Ni hạ giọng.
Ánh sáng trong đôi mắt Doãn Hạ Mạt tan vỡ, sự đau khổ và sự phẫn nộ vì đã từng xem đối phương là bạn tốt để rồi cuối cùng bị phản bội đã khiến cô trong khoảnh khắc mất đi sự kìm chế! Trong phẫn nộ như muốn đạp đổ phá huỷ đó, bờ môi run rẩy cô đưa bàn tay lên!
Ánh đèn gay gắt!
Bàn tay đưa lên cao!
Ngón tay căng chặt đầy hận thù! Nín thở...
Tất cả mọi người trong trường quay đều nín thở nhìn theo phía bàn tay căng chặt chứa đầy hận thù nặng nề hướng về gò má của An Bân Ni!
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống, như ánh sao, từ gò má Doãn Hạ Mạt lăn xuống không một âm thanh. Cô khẽ thở dài, cô muốn cố gắng có một nụ cười trên gương mặt, nhưng nước mắt cứ lăn dài.
“Tôi vẫn luôn... coi cô là người bạn... cô biết không... tất cả mọi người đều có thể hãm hại tôi... nhưng cô thì không thể... cô là người bạn tốt nhất của tôi...”