Doãn Hạ Mạt siết chặt đầu ngón tay, trong lòng cô giằng xé, nhưng rốt cuộc cũng vẫn là sự yếu đuối, đôi mắt màu hổ phách nhìn Âu Thần.
“Không phải vậy, không phải như anh nghĩ.”
“Vậy thì là thế nào?”
Là khi cười mà như không, anh luồn những ngón tay thon dài vào mái tóc dài và dày của cô, nhẹ nhàng nhưng cố tình quay đầu cô về phía mình, buộc trong mắt cô chỉ còn một mình anh.
“Định trốn hắn ta bao lâu nữa? Lẽ nào em lại muốn nối lại tình xưa?” Cô càng muốn bảo vệ Âu Thần bao nhiêu, thì lòng Lạc Hi càng trào dâng một nỗi căm hận sâu sắc bấy nhiêu. Nỗi đau bị ruồng bỏ năm năm về trước như cơn ác mộng lại ập vào anh. Giọng như muốn thôi miên anh nói: “Mạt Mạt, em nói với hắn ta, từ trước tới nay em chưa từng yêu hắn, vì anh, em và hắn năm năm về trước đã chia tay nhau rồi.”
Doãn Hạ Mạt nhắm chặt mắt lại thở thật đều, cố gắng thoát khỏi tâm trạng đang rối như tơ vò. Lạc Hi không chịu buông tha cô, anh ngoắc chặt ngón tay vào tóc cô, cô đau đến nỗi mở to đôi mắt. Ánh mắt cô đụng phải ánh mắt cáu giận của Lạc Hi, ánh mắt đó đang truy bức cô, không cho cô bất cứ cơ hội nào để thở.
Cô đứng im.
Lạc Hi lại càng ôm chặt cô hơn.
Anh nói trọng nghẹn ngào, đau khổ:
“Đã quên rồi sao, em đã nói là em yêu anh… Đã từng một lần vứt bỏ anh, vẫn còn muốn vứt bỏ thêm lần thứ hai nữa sao… Bảo hắn rời xa em đi…”
Cô cho là Lạc Hi đang đóng kịch.
Là anh đang dùng cái thủ đoạn sở trường nhất của mình để chiến thắng trong trận chiến gọi là “báo thù” này. Nhưng, có lẽ kỹ năng diễn xuất của Lạc Hi quá điêu luyện, thêm một chút khàn khàn trong cái giọng nói rất đỗi nhẹ nhàng ấy khiến cô lúc này đây không thể đẩy anh ra được.
Trước mắt Âu Thần là một màn đen, tựa như giữa đêm khuya trong mùa đông buốt giá. Không có ánh trăng, không gian vắng lặng như đã chết. Hai người họ ôm chặt lấy nhau thành một ngay trước mặt anh, khiến người ta như đang quay cuồng trong màn đêm huyền ảo, anh không cần phải xem nữa, sự thật đã bày ra trước mắt quá rõ ràng.
Sau sự đau khổ đến tột cùng, là sự tê liệt đến băng giá, sau sự tê liệt đến băng giá là sự căm tức từ trong tim trào ra.
Thì ra đó là những thứ không thể lãng quên được trong cuộc đời cho dù đã lãng quên thì cũng vẫn phải dốc sức đi tìm. Và rõ ràng đó chỉ là một quá khứ bị phản bội. Mà người đã phản bội anh lại đang sống rất hạnh phúc trước mặt cười nhạo báng ký ức của anh.
“Các người sẽ phải trả giá vì điều này”.
Điểm sáng cuối cùng đã vụt tắt trong mắt Âu Thần, giọng nói của anh lạnh lùng như sắt đá. Câu nói ấy hình như không chỉ là lời tuyên án dành cho Doãn Hạ Mạt và Lạc Hi, nó cũng là lời tuyên án dành cho chính anh.
Doãn Hạ Mạt đứng đờ người.
Cô đã nghe được sự hận thù khắc cốt ghi tâm trong câu nói của Âu Thần, không phải như vây, cô chỉ muốn tránh xa cuộc sống của anh, cô đâu muốn làm anh bị tổn thương, để rồi thay bằng tình yêu, sẽ là nỗi căm hận đeo đẳng. Cô ngẩn ngơ đẩy Lạc Hi ra, đang tính nói gì đó, Lạc Hi đã vội thô bạo ôm chặt cô lần nữa, ép đầu cô sát vào lồng ngực anh khiến cô không thể nhìn thấy Âu Thần được nữa.
Âu Thần bỏ đi.
Những bước chân lạnh lùng khiến trái tim cô đau từng mũi, từng mũi kim châm.
Cánh cửa đóng “rầm” lại.
Tiếng cửa đóng làm cô giật thót mình, bất giác tóm chặt tay áo Lạc Hi. Bàn tay thon dài của Lạc Hi nhẹ nhàng vỗ về cô. Cô dần dần bình tĩnh trở lại, từ từ buông tay áo Lạc Hi ra.
Lạc Hi nói nhỏ: “Mạt Mạt sau này em chỉ là của mình anh thôi… được không?” Anh nhẹ nhàng hôn lên mái tóc cô. Nửa câu trước giống như mệnh lệnh hoặc là lời tuyên thệ, nửa sau lại giống như lời thỉnh cầu thì đúng hơn. Có lẽ ngay chính bản thân anh cũng chưa nhận ra sự van xin trong lời nói của mình.
Doãn Hạ Mạt có chút hoảng hốt.
Sau đó, rất nhẹ, khó có thể nhận ra đó là cái gật đầu. Mà giữa phút giây gật đầu ấy, dường như trong cô, có một cái gì đó đang chết đi.