“Đó là vì danh lợi có thể đoạt được nhanh nhất từ trong làng giải trí, do đó có tính cạnh tranh càng bội phần kịch liệt,” Cô thở dài, “Nghề nào cũng giống nhau cả thôi, vậy tại sao không sử dụng cách thức ít tốn thời gian nhất, sử dụng cách thức trực tiếp nhất để giành được những thứ mình cần có trong tay?”. “Chị, chị muốn gì?” Tiểu Trừng nhìn chị chăm chú. Hạ Mạt trầm ngâm do dự, cô cười, “Chị muốn dùng sức của chính mình để có chỗ đứng trong thế giới này, có được sự ảnh hưởng, có đủ tiền, có thể bảo vệ những người chị muốn che chở, có thể đối mặt với mọi hoạn nạn xảy đến bất kỳ lúc nào mà không bị gục ngã”. Bốn năm trước cô bị nhốt vào một nơi, không có cách nào thoát ra để chăm sóc Tiểu Trừng đang nằm trên giường bệnh, tài sản trong nhà bị cướp đi hết. Trong căn phòng tối tăm ẩm ướt, cô đã âm thầm thề với lòng mình, cô nhất định phải kiên cường, không được sống dựa vào bất kỳ ai, cô nhất định chỉ dựa vào chính bản thân mình mà thôi! “Kể cả là thường xuyên xảy ra những chuyện “do sơ ý một chút”?” Tiểu Trừng đau khổ trầm tư nhìn vết thương trên tay và bắp chân cô. “Sau này chị sẽ cẩn thận hơn.” “Cho dù em có phản đối, chị vẫn kiên quyết nhập vào làng giải trí sao?” Tiểu Trừng nín thở. Hạ Mạt yên lặng nhìn Tiểu Trừng. Đôi mắt to long lanh, dòng nước mắt từ từ chảy xuống. Cô cười, bàn tay băng bó đưa lên xoa đầu Tiểu Trừng, Hạ Mạt nói: “Ngốc ơi, em lại có thể phản đối lâu đến vậy sao?”. Tình yêu thương của Tiểu Trừng dành cho co đâu khác gì tình yêu cô dành cho đứa em trai này. Đôi mắt Tiểu Trừng lại u ám ảm đạm trở lại, chả lẽ quyết tâm của chị là không thể lay chuyển được sao? Hít sâu một hơi, cậu nở một nụ cười với chị, “Được, thế thì em ủng hộ chị”. Trái tim cô mềm dịu trở lại. Hạ Mạt ôm lấy cánh tay Tiểu Trừng, cô dựa đầu lên vai em trai, khẽ nói: “Cảm ơn em”. Tiểu Trừng lại bưng bát lên nếm thử, vẫn còn ấm, ăn tốt. “Chị ăn nữa không?” Hạ Mạt ngáp một cái, mệt mỏi rũ rượi, không còn mở mắt được nữa. Cô uể oải nói: “… Em còn chưa ăn… đun nóng lại… em ăn nhiều chút…”. Tiểu Trừng quay lại nhìn. Hạ Mạt đã thiếp luôn rồi, đầu vẫn dựa trên vai cậu. Nhìn chị ngủ, Tiểu Trừng ngẩn ngơ, một lúc sau, cậu cẩn thận đặt chị nằm lên sofa, lấy chăn đắp lên người chị đang nằm co quắp như đứa trẻ. Tiểu Trừng tắt đèn phòng khách, vén lại chăn rồi quỳ bên sofa nhìn Hạ Mạt ngủ rất lâu, rất lâu.
***
Công ty Biểu diễn Nghệ thuật Sun. Sau mấy ngày nghỉ tĩnh dưỡng, vết thương của Doãn Hạ Mạt cơ bản đã khép miệng, ở bàn tay đã lên da non hồng nhạt, chắc chắn là không để lại sẹo, da thịt cô rất lành, mấy năm trước vết thương cực kỳ nghiêm trọng đó đâu có để lại dấu vết gì, chỉ có điều sau này cần phải để ý hơn đừng để bị thương nữa. Cô hiểu rất rõ sắc đẹp của một người nghệ sĩ là một trong những thứ quý giá nhất. “Tóc của bạn ấy không nên buộc lại như vậy, cần phải xõa ra…” Hạ Mạt mỉm cười nghe Trân Ân đang nhiệt tình thảo luận với chuyên viên làm đầu về tóc của mình. Trân Ân từng làm thuê trong một tiệm uốn tóc và một ảnh viện áo cưới nổi tiếng nên có nhiều kinh nghiệm phối hợp các kiểu tóc với trang phục. Lúc này, Hạ Mạt còn nhớ rất rõ gương mặt Trân Ân tràn đầy sung sướng xen lẫn kích động trong quán bar tối hôm kia. … Quán bar nhạc ồn ào náo nhiệt, đèn sáng nhấp nháy. “Thật không?!” Trân Ân nhận điện thoại xong phi thẳng một mạch, chẳng để ý tới Phan Nam ngồi bên cạnh đang chào mình, cô nhảy ngay ngồi xuống cạnh Hạ Mạt, ánh mắt đầy phấn khích, sung sướng long lanh giọt nước mắt. “Công ty nói, cậu yêu cầu mình làm quản lý cho cậu có thật không? Có thật không? Mình đang mơ à?!” Hạ Mạt cười gật đầu: “Là thật”. Sau khi hợp đồng gương mặt đại diện mới quảng cáo của công ty Lỗi Âu được chính thức ký kết, Thái Ni chúc mừng Hạ Mạt trước, sau đó bàn đến chuyện tìm người quản lý cho cô. Anh ta nói, cô vừa mới bước chân vào làng giải trí mà đã có cơ hội lớn như vậy nên công ty đã chuẩn bị kỹ càng việc bồi dưỡng thêm cho cô. Lúc đầu công ty tính để Jam là quản lý nhưng anh ấy lại đang đi Pháp nghỉ dài ngày, chưa về ngay được, cho nên sẽ chọn một quản lý ưu tú nhất trong số những người còn lại phối hợp làm việc với cô. Doãn Hạ Mạt cảm ơn thành ý của công ty, xong cô đề nghị công ty tham khảo nên hay không để Trân Ân giữ chức vụ đó. Thái Ni ngạc nhiên nhìn cô thăm dò tính toán, hồi lâu Thái Ni bảo sẽ xem xét. Vậy mà Trân Ân đã biết được tin đó, chắc chắn Thái Ni đã thông qua. “Nhưng…” Trân Ân đột nhiên hoảng hốt. “Mình… mình chẳng biết gì cả… mình chỉ là trợ lý của Vi An, mà làm cũng đâu có lâu gì… nếu mình làm quản lý cho cậu… mình sợ ảnh hưởng đến tiền đồ của cậu…” “Cậu có muốn làm không?” Hạ Mạt nhìn Trân Ân chằm chằm. Mỗi người đều cần phải có cơ hội thực hiện mộng tưởng của mình, Hạ Mạt đã nắm trong tay cơ hội của cô ấy, Trân Ân cũng nên thuộc về cơ hội của chính cô. “Mình…” Trân Ân cắn môi, trở thành quản lý là ước mơ của cô, nhưng người chẳng có chút kinh nghiệm nào như cô có thể không những không có cách gì tốt giúp được Hạ Mạt mà có khi ngược lại còn phiền phức thêm cho cô ấy. Hạ Mạt có ý tốt giúp cô có được cơ hội, nhưng nếu vì cô Hạ Mạt bị lỡ thời cơ thì cô sẽ ân hận cả đời. “Chả có ai vừa mới sinh ra đã biết tất cả.” Doãn Hạ Mạt như nhìn thấu tâm can Trân Ân, cô mỉm cười nói với bạn: “Chỉ cần dụng tâm, là có thể làm được”. Phan Nam nhìn Hạ Mạt rồi lại ngó qua Trân Ân đang lo lắng: “Tạm thời có thể cậu chưa là một quản lý xuất sắc, nhưng cậu là người hy vọng Hạ Mạt thành công nhất, có thể cậu sẽ vì thành công của Hạ Mạt mà trở thành một quản lý tâm huyết nhất”. Ánh mắt Trân Ân bỗng chốc sáng rực lên. Cô vớ lon bia đang để trên bàn, ngửa cổ tu một hơi cạn rồi đặt mạnh lon xuống bàn đánh “bịch” một tiếng, Trân Ân tròn mắt nhìn Hạ Mạt, nghiêm túc nói: “Hạ Mạt, mình sẽ không để cậu phải thất vọng!” Trong quán bar. “Chúc mừng chúng ta…” Ba cốc bia của ba cô gái đập vào nhau trên cao phát tiếng kêu lanh lảnh, bọt bia nho nhỏ bắn tung tóe. Đĩa đơn đầu tiên của Phan Nam đã xuất hiện trên thị trường, quảng cáo của Doãn Hạ Mạt chuẩn bị thực hiện, Trân Ân trở thành người quản lý, giờ đây mong muốn của ba người họ đều là… “... Thành công!” … “Xinh quá!” Giọng Trân Ân đầy thích thú sau lưng, Hạ Mạt ngắm mình trong gương trang điểm, mái tóc dài cuốn loạn xõa ra yên lặng rũ trên vai, tất cả ở cô đều toát lên vẻ đẹp thanh xuân, rất tự nhiên. Hôm nay cô phải tới công ty Lỗi Âu gặp đạo diễn và diễn viên nam hợp tác làm phim quảng cáo, kiểu tóc này rất thích hợp. Hạ Mạt quay đầu lại cảm ơn chị Quyên chuyên viên làm tóc của công ty. “Cảm ơn chị Quyên.” Trân Ân cũng vội vàng cúi đầu cảm ơn chị Quyên. “Cảm ơn chị Quyên!” “Khỏi phải cảm ơn, các bạn khách khí quá.” Chị Quyên với gương mặt cười rạng rỡ vội vàng xua tay sau đó thu dọn đồ trang điểm. Lúc này, cửa phòng trang điểm mở ra, Đào Thục Nhi và trợ lý mới của cô là Tiểu Châu bước vào. Tiểu Châu tướng mạo rất bình thường, thậm chí còn hơi đần là đằng khác, cô được công ty mới nhận vào làm, chân tay còn rất lóng ngóng vụng về. Dung nhan Đào Thục Nhi có vẻ sa sút, xanh xao, đôi mắt quầng đen, chân bước rất nhẹ như đang phiêu theo gió. Trân Ân ngạc nhiên đứng nhìn. Đào Thục Nhi hụt mất hợp đồng quảng cáo làm gương mặt đại diện của Lỗi Âu lẽ nào suy sụp đến thế sao, trước đây dù thế nào, xuất hiện trong công ty, cô ấy luôn luôn thể hiện là con người hiền dịu dễ thương, quần áo trang điểm không tì vết. “Thục Nhi tiểu thư.” Hạ Mạt đứng dậy, đi ra nhường chỗ cô vừa ngồi trang điểm lại cho Đào Thục Nhi dù trong phòng có tới bốn chỗ trống khác nữa. Thấy Hạ Mạt đứng lên, các nghệ sĩ khác trong phòng trang điểm đưa mắt nhìn nhau, không biết có nên cùng đứng dậy với cô ấy không, hay là cứ tiếp tục ngồi. Đào Thục Nhi nhìn Hạ Mạt bằng ánh mắt kỳ dị. Không khí trong phòng trang điểm ngay tức thì trở nên căng thẳng, hồi đầu ai cũng đều hy vọng rất nhiều vào Đào Thục Nhi sẽ là gương mặt đại diện quảng cáo của Lỗi Âu kỳ này, không ngờ khi cô ấy đưa Doãn Hạ Mạt cùng đi họp mặt, bất ngờ bị Doãn Hạ Mạt thọc ngang cướp mất cơ hội. Doãn Hạ Mạt đã thế, trước kia Vi An cũng vậy, không hiểu là Đào Thục Nhi không có tay chọn trợ lý hay số phận của cô ta đã quy định những cơ may đại hồng đại phát chỉ có thể sượt qua vai mà thôi. “Không cần phải khách sáo, đừng có gọi tôi là Thục Nhi tiểu thư”, Đào Thục Nhi cười yếu ớt rồi đi tới chỗ ngồi trang điểm trong một góc khuất, tay đặt lên thành ghế có vẻ như đang hoa mắt muốn ngã, “tôi gánh không nổi”. “Thục Nhi tiểu thư xưa nay dìu dắt hậu bối, sao không gánh nổi được cơ chứ?” Cửa phòng trang điểm lại mở ra, một trợ lý đẩy cửa, một trợ lý khác xách thùng trang điểm, Vi An vừa bước vào vừa nhìn chiếc gương nhỏ bằng ngọc thạch trước mặt vừa tô son, dung nhan rực rỡ. Dạo này vụ xì căng đan với bầu Jam lắng xuống, Vi An đã bắt đầu tái xuất ở một số trường quay. Đào Thục Nhi tự dưng cứng đờ. Vi An đi thẳng tới chiếc ghế trang điểm Doãn Hạ Mạt vừa đứng lên nhường, ngạo nghễ ngồi phịch xuống, lạnh lùng cười liếc xéo Đào Thục Nhi. Trân Ân chau mày định bước tới. “Chúng mình đi đi.” Hạ Mạt hạ giọng nói, cô không muốn gây rắc rối cãi cọ vì những chuyện như thế này, hơn nữa cũng đã tới giờ phải tới công ty Lỗi Âu. Trân Ân nhìn ánh mắt ngăn cản của Hạ Mạt, vẫn không chịu thua, cô lừ lại Vi An một cái mới hả dạ, xong thu dọn phấn son trên bàn chuẩn bị đi. Vi An xoay thỏi son môi đóng nắp lại, chị Quyên bắt đầu làm tóc cho cô, Vi An mặt mày phởn phơ hỏi Hạ Mạt: “Hôm thử vai diễn ở công ty Lỗi Âu, cô bị bắt cóc đúng không?”. Vi An thản nhiên làm như không biết câu nói này gây nổ như thế nào trong phòng trang điểm. “Bắt cóc!!” Trân Ân kinh hãi, cô tròn mắt nhìn Hạ Mạt, không phải Hạ Mạt đã nói là bị kẹt đường sợ tới trễ nên đã chạy bộ do không chú ý mới bị ngã sao? Những nghệ sĩ khác trong phòng cũng đều bị chấn động thất kinh quay nhìn Hạ Mạt. Khóe mắt Hạ Mạt để ý đến chỗ Đào Thục Nhi đang ngồi, chỉ thấy Đào Thục Nhi như bị sét đánh trúng, ngón tay co rúm lại, run run bấu chặt lấy thành ghế. Hạ Mạt thở dài trong lòng. “Bị bắt cóc sao không đi báo cảnh sát?” Vi An nhìn Hạ Mạt lạnh tanh. “Sao lại nói tôi bị bắt cóc?” Hạ Mạt không thay đổi nét mặt, vẫn điềm tĩnh như không, chuyện bị bắt cóc cô đâu có nói cho ai hay, tuy là Âu Thần cũng đã rõ nhưng anh ấy tuyệt đối sẽ không nói ra. “Trên thế gian này làm gì có bức tường nào gió không thổi lọt qua.” Vi An cười khẩy, thần sắc không còn nhẫn nại nữa, “Rốt cuộc còn sợ cái khỉ gì nữa? Nhát gan thế, bị bắt cóc mà không dám báo cảnh sát, sau này sẽ càng bị người ta ức hiếp. Cô nghĩ cứ nhịn thì sẽ thái bình sao?”. “Hạ Mạt…” Trân Ân kêu khẽ, cô có cảm giác giọng lưỡi Vi An không phải đang đùa cợt, mà Hạ Mạt lại không ra mặt thể hiện những gì cô đang nghĩ. “Chị Thục Nhi! Chị sao vậy?” Trợ lý Tiểu Châu đột nhiên la lên thất thanh buộc mọi người đều phải quay qua nhìn. Trán Đào Thục Nhi đẫm mồ hôi, mặt mày xanh lét có vẻ như lịm đi. Nghe tiếng Tiểu Châu kêu, Đào Thục Nhi gắng gượng đưa tay xua rồi lật đật đứng lên, nhưng người lắc lư không vững lại ngồi phịch xuống. “Bệnh đú