t điểm tâm cho cô, mà cô và mọi người cũng làm việc rất vui vẻ; Nhưng là, xảy ra một chuyện rất quỷ dị, chẳng biết tại sao, nhân duyên với người khác phái không tệ lắm của cô cứ vô duyên vô cớ, không giải thích được biến mất trong lúc vô hình.
Càng khoa trương hơn là, có lúc cô chủ động chào hỏi với các đồng nghiệp nam khá thân thiết thì bọn họ không phải làm như không thấy cô thì chính là giữ khoảng cách với cô, ngay cả Bác sĩ Chân từng hẹn cô ra ngoài đi xem phim cũng giữ khoảng cách với cô. Chuyện này làm cô thật khổ sở, bởi vì tình trạng này giống với khi cô học Đại học, nhưng cô không hiểu cô đã làm sai chuyện gì.
Vì vậy, buổi trưa Diêu Thì Đông \'\'buộc\'\' phải ăn cơm với Đường Ẩn Khiêm, bởi vì tất cả mọi người bây giờ đều lo sợ tránh cô không kịp, cô nhìn chằm chằm thức ăn trước mắt ngẩn người, tâm tình rơi xuống đáy cốc.
Anh liếc mắt một cái liền nhìn ra cô buồn buồn không vui, nhưng anh vẫn kiên nhẫn đợi cô nói ra nguyên nhân, anh biết, với tính cách của cô thì không dấu được quá lâu. Qủa nhiên, cơm còn chưa ăn được một miếng, cô liền kéo tay áo của anh hỏi \'\'Học trưởng, em rất là chậm chạp sao?\'\'
\'\'Đúng vậy\'\'. Đường Ẩn Khiêm phóng khoáng mà trả lời rất chắc chắn. A------- thật ra thì như vậy còn khá khiêm tốn, cô không chỉ chậm chạp mà phải gọi là ngốc nghếch.
\'\'Vậy…………..Vậy có phải là thỉnh thoảng em đã làm sai chuyện gì rồi không?\'\'. Cô đau lòng hỏi. Qủa nhiên là cô không nên kỳ vọng sẽ lấy được một chút an ủi từ anh.
\'\'Chính xác\'\'. Anh lại khẳng định gật đầu một cái, cô thật quá khiêm tốn, không phải thỉnh thoảng mà là thường xuyên làm sai.
Diêu Thì Đông khổ sở muốn khóc.
\'\'Vậy thì sao?\'\'. Anh hỏi cô, không hiểu chuyện này thì có gì mà khổ sở.
\'\'Em cảm thấy hình như mọi người chán ghét em rồi\'\'. Cô thật là khổ sở, mặc dù cô không hy vọng mọi người đều thích cô, nhưng trước kia rõ ràng là cô theo chân bọn họ làm việc chung cũng không đến nỗi nào.
\'\'Mọi người mà em nói là những ai?\'\'
\'\'Bác sĩ Phạm, Bác sĩ Lâm, từ bác sĩ cho đến y tá……….\'\'
Đều là các nhân viên nam của phòng cấp cứu, anh nghe cô nói mà không có kinh ngạc chút nào.
\'\'Chuyện này rất bình thường\'\'. Anh lành lạnh nói. Nói nhảm, bởi vì những người đó đã được anh \'\'Chăm sóc\'\' qua, công khai hoặc ám hiệu với bọn họ. Nếu như bọn họ không muốn làm việc trong bệnh viện thì có thể trực tiếp nói với anh, nhưng không nên đến trêu chọc vợ tương lai của anh.
\'\'Tại sao?\'\'. Cô cắn chặt môi dưới, gương mặt đau thương hỏi.
\'\'Thì Đông. Em suy nghĩ nhiều quá. Cái đầu là của người khác, người khác muốn đối xử với em như thế nào, em không thể nào khống chế được\'\'. Anh nhàn nhạt nói với cô, căn bản là không muốn cho cô biết chuyện đó là do anh làm khiến cho nhân duyên của cô kém đi.
\'\'Nhưng em không biết em sai ở đâu, không có ai nói cho em biết………..\'\'. Cô cảm thấy cô cần phải hiểu rõ vấn đề, chuyện này cũng không phải là lần đầu tiên xảy ra. Chẳng lẽ cả đời này cô chỉ có thể sống chung với cái tên đàn ông ác độc kia sao?
\'\'Đừng lo lắng. Chuyện đó không quan trọng. Tối nay chúng ta đi hẹn hò, em không vui sao?\'\'. Anh nhắc nhở cô, anh không thích cô khi đi với anh mà trong lòng lại nghĩ đến người đàn ông khác.
\'\'Học trưởng……Anh……Anh thật sự muốn đi hẹn hò?\'\'. Cô vẫn có chút lâng lâng không thể tin được, còn tưởng rằng anh chỉ tùy tiện nói, làm cho cô vừa mong đợi lại vừa sợ bị tổn thương.
\'\'Tất nhiên\'\'. Đường Ẩn Khiêm thân mật đưa tay ôm gương mặt của cô.
Cô thụ sủng nhược kinh 0 nhìn anh, xem ra tâm tình của anh hôm nay rất tốt. Có liên quan đến việc hẹn hò với cô sao?
\'\'Sau khi tan ca chúng ta sẽ đi ăn cơm trước, sau đó đi xem phim, rồi đi dạo ở công viên\'\'. Anh sắp xếp rất khá.
Diêu Thì Đông thẹn thùng gật đầu, tất cả tâm tư đều đặt ở cuộc hẹn sắp đến, quên mất vấn đề mà cô đang lo lắng.
Cuối cùng đã đến lúc tan ca, hai người ăn bữa tối lãng mạn ở một nhà hàng cao cấp, bên cạnh còn có Viôlông làm nhạc nền. Trên đường đi, thậm chí anh còn nắm tay cô. Tất cả mọi chuyện đều giống như trong mơ vậy.
Chỉ là khi đến rạp chiếu phim, Diêu Thì Đông không có hỏi anh rõ ràng sẽ xem bộ phim nào. Cho nên, trong lúc lòng cô tràn đầy vui sướng chìm đắm trong mộng đẹp nhìn thấy trên màn hình hiện lên mấy chữ to âm trầm khủng bố [Mãnh quỷ đuổi theo đuổi theo đuổi theo] thì lòng cô vỡ vụn.
Cô mở to mắt nhìn chằm chằm màn hình, sau đó chuyển sang nhìn nụ cười giống như gió xuân khiến người khác ghen tỵ của Đường Ẩn Khiêm, cô mơ hồ nhìn thấy một ác ma đằng sau nụ cười đó.
\'\'Thì Đông, em nhất định rất nhớ những kỷ niệm thời Đại học, cuối cùng thì hôm nay có thể ôn lại rồi, em nhất định cũng rất vui vẻ\'\'. Bàn tay anh nắm chặt tay mềm mại của cô, cười rất \'\'Chân thành\'\', rất \'\'Thâm tình\'\'
Khuôn mặt cô tái nhợt, không cách nào chạy trốn, khi trên màn hình xuất hiện hình ảnh khủng khiếp thì cô chỉ có thể nhào vào trong ngực anh thét chói tai liên tiếp. Anh ôm cô ngồi lên đùi mình, hưởng thụ ôn hương noãn ngọc tốt đẹp trong ngực.
Xem phim xong, anh làm theo như kế hoạch mang cô đi dạo ở công viên. Đây vốn là chuyện lãng mạn, nhưng bởi vì nửa tiếng trước Diêu Thì Đông bị kích thích bởi phim kinh dị cho nên cô chỉ cảm thấy từng luồng gió lạnh lẽo thổi qua, Ma quỷ đang chuyển động, vì vậy cô liều mạng ôm hông của anh, mắt cũng không dám nhìn loạn. Đi dạo một vòng quanh công viên mà thần kinh cô căng thẳng giống như đi chiến đấu, đừng nói đến cái gì mà lãng mạn, ngược lại mồ hôi lạnh chảy không ít.
Đường Ẩn Khiêm dương dương tự đắc choàng tay lên vai cô, rất hài lòng với biểu hiện lệ thuộc vào anh của cô.
Haiz! Cô vẫn chưa học được, anh là người thù rất dai nha!
***********
Cốc…….Cốc! Hai tiếng gõ cửa có vẻ không được tự nhiên mà cắt đứt, giống như đang gõ một mạch đột nhiên tay bị rút gân.
\'\'Mời vào!\'\'. Đường Ẩn Khiêm không ngẩng đầu lên cũng biết là người nào, gõ cửa mà cũng có cá tính như vậy cũng chỉ có cô gái ngốc đó mà thôi.
Ngoài cửa, bởi vì nghe giọng anh mà khẽ run một chút, hít sâu một hơi thật dài mới có dũng khí mở cửa.
\'\'Học trưởng! Chào buổi sáng………\'\'. Cô len lén quan sát vẻ mặt của anh, đây là tài liệu mà cô phải chuẩn bị mỗi buổi sáng.
\'\'Chào buổi sáng! Thì Đông!\'\'. Anh tiếp tục vùi đầu vào hồ sơ, mắt anh cũng không thèm liếc nhìn cô một cái.
Diêu Thì Đông lấy hơi, ổn định tinh thần, xem ra tâm tình của anh hôm nay không tệ lắm, thật tốt quá!
Cô mở lịch làm việc ra, bắt đầu làm báo cáo \'\'Mười giờ sáng hôm nay có buổi họp, hai giờ chiều phải đến phòng thí nghiệm, ba giờ đến năm giờ có một khóa học các bệnh lý……Buổi tối có buổi mừng đại thọ 88 tuổi của cha Viện trưởng…….xin hỏi………Anh có đi không?\'\'
Đường Ẩn Khiêm nhanh chóng ghi nhớ hành trình một ngày ở trong đầu, sắp xếp lại thời gian một cách hợp lí.
Rất ít người biết, anh yêu cầu thêm người trợ lý này là giả. Cô mơ mơ màng màng, vứt đồ bừa bãi không nói, đợi cô cà lăm báo cáo lịch làm việc một ngày của anh xong thôi cũng đủ để cho anh uống một ly cà phê, giải quyết xong bữa sáng.
Thậtđáng buồn! Đã làm trợ lý được mấy tháng rồi mà cô vẫn vụng về như lúc ban đầu. Nên nói là cô cố chấp hay chậm chạp nữa? Lâu như vậy mà cũng không tiến bộ chút nào?
\'\'Em đi cùng với anh\'\'. Anh ngẩng đầu nhìn cô.
\'\'Nhưng mà lúc đó đã hết…….giờ làm việc rồi\'\'. Diêu Thì Đông bị anh trừng mắt nhìn nên càng nói càng chột dạ.
\'\'Vậy coi như làm thêm giờ, anh sẽ cho em thêm tiền làm thêm giờ\'\'. Anh nói xong lại cúi đầu, tiếp tục chiến đấu với đống hồ sơ.
\'\'Nhưng…………\'\'. Hôm nay cô hẹn đi dạo phố với chị gái sau khi hết giờ làm, rất lâu rồi cô không đi dạo phố với chị rồi……
Lông mày anh nâng lên. Cô còn có lý do gì?
Nhìn thấy biến hóa trên mặt anh, cô không dám nói tiếp. Nhưng mà qua một lúc lâu cũng không có truyền đến tiếng đóng cửa, anh tò mò ngẩng đầu, bình thường lúc này không phải là cô nên nước mắt nước mũi chạy đi tố cáo sao?
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Diêu Thì Đông rũ xuống, khổ sở……Phải nói là cứng đờ đứng trước bàn làm việc của anh sám hối--------Dĩ nhiên, anh không cho rằng cô thật sự đang sám hối.
\'\'Thì Đông! Em còn có chuyện gì sao?\'\'. Anh để bút xuống, khoanh tay trước ngực, vừa lòng nhìn vẻ mặt không biết làm sao của cô.
\'\'Chuyện là……….\'\'. Cô cúi đầu, ánh mắt hết nhìn phải lại nhìn trái nhưng mà không dám nhìn anh \'\'Chuyện là……….\'\'
\'\'Rốt cuộc là chuyện gì? Thì Đông!\'\'. Anh tức giận nói, ý bảo cô mở miệng.
\'\'Em……Em muốn thương lượng với anh một chuyện, có được không?\'\'. Cô nuốt ngụm nước miếng, lấy dũng khí nói.
\'\'Nói nghe một chút\'\'. Đường Ẩn Khiêm xoa bóp trán, thả lỏng tinh thần.
Cô rốt cuộc chuyển động, sợ hãi mà đi đến trước mặt anh, đem một tờ giấy nhanh chóng đặt trên bàn anh, sau đó lại trở về vị trí cũ để đảm bảo an toàn.
Đường Ẩn Khiêm tức giận nhìn hành động của cô, cầm lấy tờ giấy lên xem, lông mày nhíu lại.
\'\'Xin nghỉ? Tại sao?\'\'. Xin anh nghỉ tám ngày! Cô nàng này lá gan thật lớn. Có lẽ anh gần đây lay hoay không có thời gian \'\'Chăm sóc\'\' cô nên cô mới to gan như vậy?
\'\'Phải……..Là nghỉ đông đó!\'\'. Cô hèn nhát cường điệu.
\'\'Lý do?\'\'. Anh liếc mắt yêu cầu một lí do, trong đó cũng chỉ viết hai chữ \'\'Chuyện riêng\'\'. Cô càng ngày càng to gan!
\'\'Em………..Em có chuyện riêng!\'\'. Cô ấp úng nói.
\'\'Không nói rõ ràng thì em không được nghỉ\'\'. Tay anh duỗi thẳng, làm bộ muốn trả lại đơn, khuôn mặt không cho phép thương lượng.
\'\'Được rồi! Em nói…………..\'\'. Nhưng cô còn chưa nói hết thì đã bị anh cắt đứt lời nói.
\'\'Tốt nhất là em nói thật\'\'. Cô còn chưa nói mà anh đã biết cô định nói dối.
Nếu anh đã nói như vậy, cô cũng không thể làm gì khác hơn mà thành thật trả lời, bằng không bị anh phát hiện cô nói dối thì lúc đó người chịu khổ là cô.
Người ta muốn đi Hy Lạp mà……..\'\'. Diêu Thì Đông nhìn anh, trong mắt có một tia lo lắng.
Thì ra là như vậy. Cô gái không có lương tâm, anh khổ cực làm việc như vậy lại chỉ muốn một mình đi chơi sao? Hừ! Không có cửa đâu.
\'\'Không cho phép!\'\'. Anh cúi đầu tiếp tục làm việc, trực tiếp xử tử hình với cô.
\'\'Tại sao?\'\'. Diêu Thì Đông không phục chu cái miệng nhỏ nhắn, gấp đến độ dậm chân.
\'\'Bây giờ là lúc nào? Em lại dám bỏ lại cấp trên, một mình chạy đi nghỉ lễ trong thời gian dài như vậy?\'\'. Anh cao giọng nói.
\'\'Nhưng………..Anh nói em chỉ cần làm việc trong một năm thì cho em tám ngày nghỉ……..\'\'. Cô ném cho anh một ánh mắt mà bất luận là ai nhìn thấy cũng sẽ đau lòng, nhưng mà hình như không có tác dụng gì với anh.
Có sao? Đường Ẩn Khiêm không nhớ ra, anh khi nào rộng lượng như vậy?
\'\'Anh gạt em đấy!\'\'. Anh phất tay một cái, không trách nhiệm nói.
Thấy thái độ không chịu trách nhiệm của anh, Diêu Thì Đông uất ức, đôi mắt nhanh chóng tụ nước, cái miệng nhỏ nhắn run rẩy muốn tranh thủ một chút xíu Không gian Sinh Tồn. Nhưng mà, cô vẫn sợ đắc tội với người đàn ông thù dai trước mặt, chỉ có thể run run………Than vãn số phận \'\'Xấu số\'\' của mình.
Không nên thành thật như vậy, anh chưa bao giờ đối xử tốt với cô thì làm sao có thể để cho cô đi du lịch?