cậu đến ca ca, tỷ tỷ vì Bát gia đã làm hết khả năng của nàng, ngay cả việc ta gả cho Thập A Ca, có một nửa nguyên nhân là vì huynh ấy, nhưng Bát gia thì sao? Căn bản tâm của huynh ấy không đặt trên người tỷ tỷ. Tỷ tỷ của ngươi đã làm cái gì? Ngay cả cười cũng như có như không,còn Bát gia ngoài mặt mặc dù lãnh đạm nhưng vẫn âm thầm bảo vệ phía sau. Ngày đó đại ca tặng tỷ tỷ một cái bình phong lưu ly, tranh vẽ trên đó rất đặc biệt, không phải là sơn thủy hoa điểu thông thường, mà hoạ cảnh trí thảo nguyên. Lúc tỷ tỷ của ngươi nhìn thấy, đã nhìn ngắm vài lần. Kết quả không bao lâu sau, một cái bình phong vẽ phong cảnh sa mạc Tây Bắc được đưa tới trong phòng tỷ tỷ ngươi. Khiến cho tỷ tỷ lập tức đập vỡ bình phong mà đại ca đưa đến."
Ta thở dài một hơi, không nói được lời nào.
Hai người tựa vào thân cây, trầm mặc một lúc, ta nói: "Ta có thể hiểu được tâm tình của Bát phúc tấn, nhưng nàng cũng không thể vì vậy mà giận chó đánh mèo liên lụy đến tỷ tỷ của ta."
Nàng hừ lạnh nói: "Giận chó đánh mèo? Ngươi thật sự chưa từng thấy cái gì gọi là giận chó đánh mèo đâu. Lấy mưu kế thủ đoạn của tỷ tỷ, cộng thêm gia thế của chúng ta, nếu nàng cố ý muốn đối phó với tỷ tỷ của ngươi, nàng ta còn có thể ở trong phật đường niệm kinh sao? Có điều là "ném chuột sợ vỡ bình" nên không thể ra tay thôi!"
Ta vừa xót vừa tức, nói: "Tỷ tỷ của ta là con chuột, vậy Bát gia cũng là con chuột, tỷ tỷ của ngươi cũng không thoát được!"
Nàng trừng mắt nhìn ta, ta cũng nhìn lại nàng, hai người nhìn nhau một hồi, đều "phù" cười một tiếng. Nàng quay đầu nói: "Cho dù là tượng đất cũng có ba phần tức giận, huống chi tỷ tỷ là người tâm cao khí ngạo như vậy? Tỷ tỷ đã cố gắng kiềm chế bản thân lắm rồi!"
Ta khẽ thở dài: "Ngươi nói ta đều hiểu, nhưng đó là tỷ tỷ của ta, thấy nàng chịu uất ức, mặc kệ chuyện lớn hay nhỏ, ta đều cảm thấy khó chịu."
Nàng nói: "Ta hiểu, có điều ức chế cũng đã nói ra, chúng ta sau này hẳn là sẽ không cần gây sự với nhau nữa chứ? Ngươi không cần vừa thấy ta liền né, hắn cũng không vì vậy mà thấy khó xử."
Ta buồn cười nhìn nàng, hỏi: "Hắn? Hắn là ai vậy?"
Nàng cười giận, liếc mắt nhìn nói: "kẹo hồ lô, ngươi là đang giả ngốc đấy à?
Ta "ha ha" cười rộ lên. Thế sự thay đổi, ai có thể nghĩ đến ta cùng nàng cũng có ngày cùng cười với nhau thoải mái như vậy?
Trong tiếng cười của hai người có thể nghe thấy tiếng đàn chim đang bay lượn trên cây, chít chít chiêm chiếp hòa cùng tiếng cười của chúng ta. Nàng đứng thẳng người, hướng ra ngoài bước đi: " Phải trở về rồi." . Ta bước sát theo đằng sau.
Nàng quay đầu lại, một mặt vòng cổ thụ mà đi, một mặt hướng ta cười nói: "Kỳ thật, ta không nghĩ tới ngươi sẽ…".Lời còn chưa dứt, có tiếng trẻ con truyền đến: "Ở nơi nào!"
Ta đang muốn hướng theo tiếng nói nhìn xem là ai, thì một bóng đen lao thẳng tới trước mắt, thắt lưng căng thẳng, rất nhanh đã bị ôm né qua một bên, đầu óc vẫn còn đang tê dại, chợt nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của Thập phúc tấn. Nhanh chóng lấy lại bình tĩnh mới phát giác bản thân đã bị Tứ A Ca ôm chặt trong lòng, hai người mặt đối mặt.
Ta ngẩn ngơ nhìn hắn, vẻ mặt hắn cũng là giật mình sững sờ. Ngưng mắt nhìn nhau một hồi, rồi cũng đều chợt tỉnh ra, ta vội vàng thoát ra khỏi lòng hắn, hắn cũng nhanh chóng buông tay.
Tinh thần vẫn còn hoảng hốt, vô thức đánh giá bốn phía. Trên thân cây ghim một mũi tên Bạch Vũ , đuôi tên còn đang rung rung. Thập phúc tấn được Thập a ca ôm nằm úp sấp trên mặt đất, Thập a ca mang vẻ hoảng sợ đỡ phúc tấn đứng lên.
Hoằng Thời đứng ngơ ngác ở đằng xa, tay cầm cung tên, mặt tái nhợt đi. Dưới chân hắn có hai thái giám đang run run quỳ ở đó .
Sau khi Thập phúc tấn đứng lên, một mặt vỗ y phục, một mặt tức giận hỏi: "Chuyện gì xảy ra vậy?"
Thập a ca ba phần hoảng ba phần sợ, mang theo oán khí trừng mắt nhìn Hoằng Thời, cố nén tức giận nói: "Nếu như không phải ta trùng hợp đến tìm người thì không biết ngươi đã gây ra hoạ gì nữa?"
Thái giám quỳ tiến lên, một mặt liên tục dập đầu, một mặt trả lời: "Nô tài đáng chết! Chủ tử vì bắn chim nên đuổi đến nơi này, nô tài vốn phải cẩn thận hơn, nhưng không lưu ý tới có người ở phía sau thân cây,càng không ngờ đến phúc tấn đột ngột đi ra, không kịp nhắc nhở chủ tử, làm phúc tấn kinh hãi. Nô tài đáng chết!"
Tứ a ca nhìn Hoằng Thời lạnh giọng trách mắng: "Còn muốn đứng ngây ra đó bao lâu nữa?"
Hoằng Thời giật mình, bước lên quỳ rạp trước mặt thập phúc tấn, dập đầu tạ lỗi. Tứ a ca nhìn Hoằng Thời quỳ trên mặt đất, nghiêm giọng nói: "Làm việc cũng không chịu xem xét trước sau rõ ràng, chỉ biết một mựctham công cầu trước.
Thập phúc tấn hướng Tứ a ca thỉnh an rồi nói: "Hoằng Thời cũng không phải cố ý, cũng không làm bị thương ai, trẻ con ham chơi cũng không có gì đáng trách."
Tứ A Ca nói: "Phúc tấn mặc dù không so đo, nhưng phạt thì vẫn phải có ". Dừng một chút, quát lên: "Còn không dập đầu tạ ơn!".Hoằng Thời gấp rút hướng Thập phúc tấn dập đầu rồiđứng dậy, vụt chạy biến đi.
Tứ a ca lại nói với thái giám đang quỳ trên đất: "Trở về tìm quản gia lĩnh phạt.".Thái giám vội dập đầu, đứng lên khom người lui bước rời đi.
Ta đứng yên ở đó, nhìn vào một màn trước mắt nhưng tâm tư đều đã đặt ở nơi khác. Chợt thấy một bàn tay xuất hiện quơ quơ trước mặt mới hồi phục lại tinh thần . Thập a ca lo lắng hỏi: "Bị dọa sao?"
Ta vội cười nói: "Không sao đâu, chỉ là bị giật mình một chút mà thôi."
Thập phúc tấn cười nói: "Làm sao mà mỗi lần cùng ngươi ở chung một chỗ đều có chuyện xảy ra vậy? Còn tưởng rằng lần này sẽ khác chứ!"
Thập a ca kinh ngạc nhìn về phía Thập phúc tấn, Thập phúc tấn trợn mắt liếc hắn nói: "Có gì mà ngạc nhiên? Ta không thể cùng Nhược Hi nói đùa sao?"
Sắc mặt Thập a ca ngượng ngùng, lại có vài phần vui sướng, ngây ngốc nhìn Thập phúc tấn. Thập phúc tấn bị hắn nhìn chằm chằm đến đỏ mặt, đứng lên, xoay mặt đi. Ta "phù" một tiếng bật cười, sắc mặt Thập a ca càng thấy ngượng ngùng, gãi gãi đầu nói: "Ta đi trước!". Nói xong hướng Tứ a ca vội vã hành lễ, bước nhanh đi. Ta hướng Thập phúc tấn khom mình hành lễ cười nói: "Phúc tấn còn không đuổi theo à? Khẳng định là đứng chờ ở phía trước đó!". Thập phúc tấn cáu giận liếc ta, hướng Tứ a ca hành lễ cáo lui, chậm rãi bước đi, nhưng càng chạy bước chân càng nhanh, dần dần biến mất trong tầm mắt.
Tứ a ca cất bước đi, ta gọi lại nói: "Ta có lời hỏi chàng.". Hắn ngừng cước bộ, vẫn không xoay người lại, ta đi vòng đến phía trước, nhìn hắn hỏi: "Tại sao?"
Hắn trầm mặc một lúc lâu, thoáng cười khổ nói: "Tại sao ư? Chính ta cũng không biết tại sao? Đến lúc tỉnh táo lại thì ta đã làm như vậy rồi."
Ta nhìn mũi tên Bạch Vũ ở trên thân cây, trong lòng chợt thấy ấm áp, vừa vui lại vừa đau xót , cảm giác được thì ra bản thân vẫn có hạnh phúc. Trong tích tắc đó hắn đã lựa chọn lấy thân che cho ta. Chỉ là trong nháy mắt, nhưng cũng đã đủ rồi!
Hắn lạnh lùng nói: "Nàng không cần suy nghĩ nhiều, nếu cho ta thời gian suy nghĩ, khẳng định ta sẽ không mạo hiểm làm như vậy."
Ta thu hồi ánh mắt, cười cười nói: "Ta chỉ biết là chàng đã làm rồi!". Ánh mắt hắn nặng nề nhìn ta một hồi, rồi từ bên cạnh ta bước nhanh bỏ đi.
Ta xoay người cười nhìn bóng lưng của hắn, đợi cho thân ảnh biến mất không thấy mới đi tới bên đại thụ, nhẹ nhàng mơn trớn mũi tên: "Cám ơn mày, nhờ mày đã giúp ta rốt cuộc hiểu và tin được một số việc."
Thử nhổ tên ra nhưng vì nó đã ghim sâu vào thân cây nên không hề nhúc nhích. Định đi tìm cái đục nhỏ nhưng lại sợ ngộ nhỡ sau khi bỏ đi nó sẽ bị người khác nhổ mất, đành một mặt cố gắng rút tên ra một mặt nhìn quanh. Loay hoãy mãi đến khi thấy một thái giám từ xa xa đi đến bèn vội vàng gọi lớn. Hắn giúp đỡ một hồi cũng vẫn không nhổ ra được, đành vội vã đi tìm cái đục. Hai người xoay xở hồi lâu cuối cùng cũng lấy được mũi tên ra.
Ta vui sướng nói: "Thật sự cảm ơn ngươi.". Có ý muốn cám tạ hắn bằng chút bạc, nhưng trên người lại không có đồng nào, đành phải hỏi: "Ngươi ở cung nào?". Hắn cười trả lời rõ ràng, ta sau khi ghi nhớ, cầm mũi tên xoay người đi.
--------------------------------
1 Khách Nhĩ Khách (Khalkha) Mông Cổ hoặc mạc bắc Mông Cổ, nằm ở phía bắc sa mạc Go bi, thuộc về Ngoại mông cổ hay nước Mông Cổ hiện nay, có 3 bộ lạc lớn là Thổ Tạ Đồ Hãn, Xa Thần Hãn và Trát Tát Khắc Đồ Hãn.
2 明断是非,定取舍;慧力不灭,知虚� � �
phán đoán sáng suốt thị phi, tự biết lấy hay bỏ;.
3 戎行亲莅制机宜
沐浴风霜总不辞
随侍晨昏依帐殿
焦劳情事尔应知
Hành quân xử lý tuỳ cơ ;
Tắm nắng dầm sương chẳng nề hà
Sớm tối theo hầu bên trướng
Lao khổ ai nấyđều hay
4 Lan Lăng Vương tên là Cao Trường Cung (高長恭), lại có tên là Cao Hiếu Quán (高孝瓘), là cháu của Cao Hoan (高歡) – một vị đại thừa tướng phong lưu anh hùng khởi nghiệp từ bàn tay trắng, một vị đại thần của Đông Nguỵ. Sau khi ông mất, trưởng tử của ông là Cao Trừng (高澄) tiếp tục lên làm quyền thần thời Đông Nguỵ. Cao Trừng rất sáng suốt trên mảng chính trị, nhưng vào năm 29 tuổi thì lại chết trong tay của bọn nô lệ, để lại sáu đứa con nheo nhóc; trong đó, người con thứ tư đã trở thành Lan Lăng vương được truyền danh ngàn đời nay. (Cao Trừng định cướp ngôi Đông Ngụy thì bị hành thích chết.. Năm sau, Em Trừng là Cao Dương cướp ngôi Đông Ngụy, thành lập ra nhà Bắc Tề).
Cao Trường Cung rất kiêu dũng thiện chiến. Tương truyền rằng, vì chàng có vẻ ngoài rất dịu dàng đẹp đẽ, không đủ làm cho kẻ địch khiếp sợ, nên mỗi lần ra trận đều phải đeo chiếc mặt nạ dữ tợn vào. Đời sau có một câu chuyện nổi tiếng kể lại rằng: một lần đi cứu viện Lạc Dương – Lạc Dương là thành phố quan trọng của thời Bắc Tề, lúc đó, Lạc Dương vấp phải sự vây hãm của 10 vạn quân Bắc Chu, Bắc Tề Vương lập tức cử các tướng quân và binh sĩ đến giải cứu, Lan Lăng Vương đích thân đưa 500 kỵ binh tinh nhuệ xông vào phá vỡ vòng vây, áp sát đến tận thành Lạc Dương( Kim Dung thành nằm ở góc Tây Bắc của thành Lạc Dương) hợp với lực lượng canh giữ nội thành, hai lực lượng đồng tâm hiệp lực mở trận tấn công dữ dội vào quân địch, nhờ đó đã bẻ gẫy quân đội của nước Chu, khiến Lạc Dương thoát khỏi vùng vây của địch.