nhớ lúc chàng nắm cằm nàng lạnh lùng bắt hồi đáp, nàng bỗng cắn phập vào vai chàng. Bát a ca “hự” khẽ một tiếng, ôm cứng nàng bất động. Nhược Hi từ từ nới lỏng miệng. Thấy chàng băn khoăn nhìn mình, nàng nhướng mày, nửa thích chí nửa đắc ý:
- Quân tử báo thù, mười năm không muộn!
Bát a ca hơi ngẩn người, rồi bật cười ôm nàng đẩy ngã ra đất, hai người lăn liền mấy vòng trên nền cỏ. Nhược Hi đương hoa cả mắt, môi chàng đã lại hạ xuống, lần này không tinh tế dịu dàng nữa, mà nóng bỏng dữ dội, mà mãnh liệt như thể nhớ nhung cả đời đều bùng nổ trong một nụ hôn. Chỉ tích tắc, chàng đã thiêu rụi lý trí của nàng, khiến nàng quên bản thân, quên tất thảy, chỉ biết mải mê đáp lại trận mưa hôn của chàng.
oOo
Tháng Chín, gió thu về, trời đất như mở ra bát ngát. Được cả Bát a ca và Mẫn Mẫn hướng dẫn, Nhược Hi cưỡi ngựa đã khá thạo, có thể một mình thúc ngựa phi nước đại giữa trời biếc cỏ xanh, hưởng thụ cảm giác bay bổng trong làn gió quyện ánh dương và hương cỏ.
Nhược Hi và Mẫn Mẫn cùng thích phi ngựa tốc độ cao, bên tai vù vù tiếng gió, trạng thái khoan khoái ngập tràn ấy không bút mực nào tả nổi, tưởng chừng cả đất trời này đều dành để ngao du, muốn đến đâu thì đến, chẳng gì ràng buộc được. Bát a ca không theo đuổi khoái cảm tốc độ, nên thường tụt lại đằng sau, mỉm cười nhìn họ phóng ngựa điên cuồng. Hai người thường thi thố, tuy Nhược Hi thua nhiều hơn thắng, nhưng nhờ thế cảm giác vượt qua Mẫn Mẫn dù chỉ một lần cũng trở nên tuyệt diệu.
Quanh hai nàng luôn đầy ắp tiếng cười, khi nổi hứng, Mẫn Mẫn cất tiếng hát ca dao Mông Cổ. Nhược Hi không hiểu nghĩa, nhưng biết cô đang hát ngợi ca trời biếc, đồng xanh, mây trắng, gió nhẹ, và hát lên cả niềm sung sướng hân hoan của mình. Bởi vì chính nàng cũng yêu trời đất này biết bao! Từ khi trở về quá khứ, nàng chưa bao giờ được cười nhiều, cười vô tư đến thế. Chỉ giữa thiên nhiên, chỉ nhong nhong trên mình ngựa, nàng mới tạm thời lãng quên tất cả, và mới thật là nàng, chứ không phải là Mã Nhi Thái Nhược Hi.
Khi có mặt Mẫn Mẫn, Nhược Hi luôn giữ gìn khoảng cách với Bát a ca. Dù thầm biết một ngày kia những lời nói dối cũng sẽ vỡ lở, song nàng chưa muốn đối diện vội lúc này. Bát a ca phản ứng bằng nụ cười nửa miệng và cái nhìn ranh mãnh, tuy không thúc ép, nhưng chẳng bao giờ chàng dời mắt khỏi nàng. Khi nàng cười vang, chàng nhìn âu yếm. Khi nàng mãn nguyện, chàng nhìn tán dương. Khi nàng khen Mẫn Mẫn hát hay, chàng lắc đầu vẻ không đồng tình. Nhiều lúc chỉ sợ Mẫn Mẫn phát hiện, Nhược Hi trừng mắt lườm chàng. Bát a ca tủm tỉm nhìn lảng đi nơi khác, nhưng khi Nhược Hi vô tình liếc lại, thì đã bắt gặp đôi mắt nheo nheo vì cười của chàng rồi.
oOo
Buổi tối, hết ca trực, Nhược Hi trở về lán, định tắm rửa để sang dùng cơm với Bát a ca thì gặp thái tử lững thững đi ngược lại, nàng vội đứng tránh sang lề đường thỉnh an. Cho nàng bình thân xong, thái tử ngắm nghía nàng một lượt, cười hỏi:
- Xem chừng mấy hôm nay cô có vẻ bận rộn nhỉ?
Nhược Hi cười không đáp. Y đã khơi mào, thể nào chẳng có đoạn sau. Quả nhiên, thái tử soi mói nhìn nàng, bảo:
- Ta nghe đồn dạo gần đây cô qua lại rất thân thiết với Bát đệ. Hai người thường cùng nhau ra ngoài cưỡi ngựa.
Nhược Hi cười thưa:
- Chẳng biết Thái tử gia nghe đồn ở kẻ ấm ớ nào, chứ tôi và Bát gia vốn vẫn giao thiệp với nhau, đâu phải bây giờ mới thân? Hơn nữa, tôi học cưỡi ngựa là do Hoàng thượng ân chuẩn, Bát a ca thấy tôi nóng lòng muốn học cho giỏi để khỏi phụ ơn trên, nên mới dạy tôi đó thôi. Nhất là còn bởi đám quân sĩ ngại thân phận của tôi, sợ nhỡ xảy ra tai nạn gì thì rủi, nên không dám thẳng thắn hướng dẫn, cứ khư khư hành xử theo lối “chẳng mong lập công, chỉ cầu đừng tội”.
Thái tử mỉm cười lắng nghe, không nói năng gì. Nhược Hi trả lời xong, cúi đầu đứng yên. Một lát sau, thái tử gật đầu rời đi. Nhược Hi nhún mình cung kính tiễn y, rồi hối hả đi nhanh về lán.