Nàng đứng dậy đi nhanh ra đứng án nơi cửa, vén rèm nhìn xem, trái tim đương thảng thốt bỗng dịu hẳn lại. Người bên ngoài là Bảo Trụ, hầu cận của Bát a ca. Trông thấy nàng, hắn vội cúi mình thỉnh an:
- Bát gia sai tôi đến đưa thuốc cho cô nương.
Nhược Hi chìa tay nhận lấy. Bảo Trụ dặn:
- Xức mỗi ngày hai bận vào sáng và tối, trước tiên dùng nước ấm rửa sạch rồi hãy bôi, mấy hôm sau sẽ tan máu tụ.
Lòng xốn xang khó tả, Nhược Hi chỉ gật đầu. Thấy Bảo Trụ sắp quay người đi, nàng liền gọi giật lại, dặn chờ một lát, đoạn trở vào lán. Thập tứ đã ngồi dậy, Nhược Hi ghé tai gã hỏi thầm:
- Người này đáng tin không?
Thập tứ gật đầu:
- Đáng tin, nếu không Bát ca lại nhờ hắn đưa thuốc sang cho cô ư? Tuy chẳng phải sự gì quan trọng, nhưng xưa rày Bát ca rất cẩn thận trong những việc liên quan đến cô – Gã nháy mắt với nàng.
Giờ này mà vẫn còn tâm trí chòng ghẹo người ta! Nhược Hi lườm gã rồi đi ra, nhưng Thập tứ níu nàng lại, ra hiệu bảo cúi đầu xuống. Nhược Hi liền ghé lại gần, Thập tứ thì thào:
- Tuy bảo là đáng tin, nhưng ta kháng chỉ mà đến, càng ít người biết càng tốt. Bằng không ta chẳng vào làm phiền cô đâu.
Nhược Hi gật đầu, cảm giác dễ chịu. Cãi cọ thì cãi cọ, sau rốt gã vẫn tin tưởng nơi nàng. Nhược Hi trở ra, Bảo Trụ cúi đầu chờ nghe. Nhược Hi tần ngần hỏi:
- Thường buổi tối Bát gia làm gì?
Bảo Trụ cười đáp:
- Cũng không nhất định, khi xem sách, khi chơi cờ một mình.
Nhược Hi nói gọn:
- Cậu về đi!
Bảo Trụ rất thắc mắc, không hiểu Nhược Hi buông một câu lửng lơ như thế là thế nào, tại sao không hỏi tiếp, nhưng hắn vẫn im lặng tuân theo.
Nhược Hi quay vào bảo Thập tứ:
- Một lúc nữa mới tối, hay anh ngủ tiếp nhé.
Thập tứ lắc đầu:
- Không ngủ nữa – Gã ngó bánh trái trên bàn, vớ một miếng ăn – Cô bôi thuốc đi.
Nhược Hi đứng lên, ra rửa tay xoa thuốc. Nàng vừa làm vừa dặn tiểu thái giám sắp cho hai suất cơm canh. Trước đây nàng cũng từng dùng bữa riêng với các nữ quan khác, huống hồ ở vị trí bây giờ, nàng nói bọn họ đâu dám căn vặn, bởi vậy các thái giám chỉ mỉm cười vâng theo.
Hai người ăn xong, trời đã tối. Nhược Hi dặn dò Thập tứ về chỗ gặp mặt, rồi đi ra trước, thấy vắng vẻ mới làm hiệu cho gã rời lán. Ra khỏi lán, gã cất bước, không ung dung cũng không hấp tấp.
Nhược Hi đợi thêm một lúc mới đi sang lán Bát a ca. Tới nơi, chỉ có Lý Phúc đang trực bên ngoài, bốn bề thanh vắng, Nhược Hi thong thả tiến lại gần. Lý Phúc cúi mình thỉnh an, đoạn vén rèm giúp nàng. Nhược Hi gật đầu đi thẳng vào trong.
Bát a ca đang ngồi viết chữ bên bàn. Thấy Nhược Hi vào tới, chàng gật đầu cười, ra dấu bảo ngồi và tiếp tục viết. Một lát sau viết xong, chàng gác bút. Nhược Hi vội nhỏm dậy. Bát a ca đứng lên, đến gần thì nhìn tay nàng, mỉm cười:
- Mai có đi làm được không?
Nhược Hi hạ giọng, không trả lời vào câu hỏi:
- Ở đây nói chuyện tiện chứ?
Bát a ca thôi cười:
- Biết tối em sang nên đã cho người gác bên ngoài.
Nhược Hi gật đầu, nhưng vẫn ghé sát lại, thì thào:
- Thập tứ a ca đến.
Bát a ca nghe vậy, mặt xạm hẳn đi, cũng hạ giọng hỏi:
- Chú ấy có bảo đến vì việc gì không?
Nhược Hi lắc đầu, khẽ báo cho chàng biết địa điểm gặp mặt. Sau một thoáng cân nhắc, Bát a ca nói:
- Em cứ về trước. Ta tự đi gặp Thập tứ đệ.
Nhược Hi gật đầu bước ra, tới cửa ngoái lại nhắc:
- Nhớ hết sức cẩn thận!
- Không sao đâu – Bát a ca mỉm cười – Yên lòng mà về.
Nhược Hi quay ra, nghe tiếng chàng nhẹ nhàng vọng theo:
- Nhưng được em lo lắng, ta rất vui.
Nhược Hi chững lại, đoạn cắm cúi đi nhanh.
Về đến lán mà lòng vẫn chưa thôi thấp thỏm, Nhược Hi cứ bước quanh bước quẩn. Đương khi bồn chồn, chợt nghe bên ngoài có tiếng nói lễ phép:
- Cách cách, đây là lán của Nhược Hi cô nương.
Nhược Hi vén rèm trông ra thì thấy Mẫn Mẫn cách cách. Tên hầu nhỏ dẫn đường vội cúi chào Nhược Hi. Nàng cho hắn bình thân, hắn lại hành lễ với Mẫn Mẫn rồi cáo lui.
Mẫn Mẫn nhìn Nhược Hi, cười nói:
- Tôi sang thăm xem chị đã ổn chưa?
Nhược Hi cũng cười:
- Làm phiền cách cách lo lắng, chỉ kinh hoàng lúc ấy thôi, sau thì không sao.
Mẫn Mẫn cúi mặt, bần thần nhìn xuống đất, lưỡng lự một hồi mới hỏi:
- Có ra ngoài đi dạo một chút được không?
Nghĩ ở lại lán thì cũng chỉ khổ sở tìm cách giết thời gian, mà Mẫn Mẫn rõ ràng đang muốn dốc bầu tâm sự, chi bằng ra ngoài với cô, nàng bèn gật đầu đồng ý.
Hai người chậm rãi bước. Mẫn Mẫn quay sang nhìn Nhược Hi:
- Ban nãy hỏi thăm mới biết, thì ra chị là người rất được Hoàng thượng trọng dụng.
Nhược Hi bật cười:
- Trọng dụng gì đâu? Chẳng qua dốc lòng phụng sự chủ nhân mà thôi.
Đã mấy lần, Mẫn Mẫn đăm đăm nhìn Nhược Hi, cứ định nói lại ngoảnh mặt đi. Nhược Hi lặng lẽ bước, đợi cô lên tiếng. Ra khỏi khu trại, người trên đường thưa vắng hẳn, Mẫn Mẫn tiếp tục trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng mới hỏi:
- Vì sao lần này Thập tam a ca không đến?
Quả nhiên là vì Thập tam! Nhược Hi đáp:
- Đến hay không không do quyết định của Thập tam a ca, mà phải xem ý tứ Hoàng thượng thế nào.
Mẫn Mẫn im lặng bước tiếp một lúc, lại hỏi:
- Phúc tấn của Thập tam a ca có đẹp không?
Nhược Hi thầm thở dài, chỉ bằng một bài hát, Thập tam đã khiến bông hoa diễm lệ nhất thảo nguyên này phải sinh mối tương tư. Nàng ngắm Mẫn Mẫn:
- Tôi thấy không đẹp bằng cách cách.
Chuyện tình cảm của a ca 13 là điểm duy nhất mà Cung tỏa tâm ngọc phản ánh đúng tinh thần trong Bộ bộ kinh tâm. Cả phim chàng chỉ mặc một bộ quần áo, nhưng lại là đệ nhất tình thánh trong các a ca, hạ gục nhanh, tiêu diệt gọn, không si tình vớ vẩn.
Mẫn Mẫn mừng rỡ:
- Thật ư?
Nhược Hi nghiêm túc gật đầu. Bọn họ chẳng qua chỉ là thứ hoa vải trong Tử Cấm thành, bó chặt mình bằng lụa là gấm vóc, nhất cử nhất động đều đóng khuôn phép tắc. Còn Mẫn Mẫn là đóa hoa tươi nở rộ giữa đất trời đồng cỏ, thỏa sức múa với gió, tự nhiên tỏa sắc hương.
Mẫn Mẫn hồi hộp hỏi:
- Chẳng lẽ chị không cảm thấy tôi rất thô lỗ, rất ngờ nghệch về mặt lễ tiết ư? Trông chị là biết mà. Các chị nói năng từ tốn ôn tồn, cử chỉ lại nhã nhặn thanh tao.
Nhược Hi ngẩn ra, mình từ “cô nàng ngổ ngáo” biến thành “yểu điệu thục nữ” hồi nào ấy nhỉ? Cái câu “gần mực thì đen gần đèn thì rạng” là đúng ư? Sống bốn năm trong cung, mình cũng trở nên cao quý rồi chăng?
Nghĩ mãi, Nhược Hi không nhịn được, cười phá lên, tiếng cười lảnh lót lan đi xa trên đồng cỏ, nàng nói:
- Tôi có nhã nhặn thanh tao hay không, bản thân tôi còn không chắc chắn. Nhưng tôi dám khẳng định với cách cách, cô là một mỹ nhân.
Mẫn Mẫn nghe vậy, không nén được cũng cười vang cùng Nhược Hi:
- Mấy nàng tôi từng gặp đều cười kiểu dịu dàng đoan trang, không cười to như chị đâu.
Hai người vừa đi vừa cười. Lâu lắm rồi Nhược Hi chưa nghe thấy cô gái nào cười thành tiếng cả. Bản thân nàng cũng đã lâu chưa được cười thoải mái thế này. Nữ nhi trong Tử Cấm thành, đến nói năng cũng phải khẽ khàng nữa là. Nhược Hi bỗng thấy mến Mẫn Mẫn hơn. Thêm vào đó, việc cô nảy sinh tình cảm với Thập tam chứng tỏ cô rất có mắt nhìn người, Nhược Hi càng ngẫm càng thấy quý. Ngần ngừ một lát, cho rằng với tính cách hào sảng này, chắc Mẫn Mẫn không để bụng, Nhược Hi bèn hỏi thẳng:
- Cô ưng Thập tam a ca phải không?
Nét cười ngưng lại trên mặt, Mẫn Mẫn sững sờ mất một lúc lâu:
- Lộ liễu thế sao?
Nhược Hi cười đáp:
- Lộ lắm!
Mẫn Mẫn yên lặng, bỗng lại nhoẻn cười rạng rỡ, khiến tinh tú trên thảo nguyên như mờ hẳn đi. Cô đăm đăm dõi mắt ra xa:
- Đúng! Trong lòng tôi có Thập tam a ca.
Cô ngoảnh nhìn Nhược Hi, nàng đáp lại bằng một nụ cười khích lệ và tán thưởng. Mẫn Mẫn quay mặt đi, chăm chú nhìn nơi xa xôi trong bóng đêm bao la, khuôn mặt vương nét cười ưu tư ngọt ngào. Cô chậm rãi nói:
- Tôi chưa bao giờ nghe giọng hát nào đẹp đẽ đến thế. Chàng đứng đó, nhìn tôi và hát. Trái tim tôi đập nhanh khôn tả. Tôi cũng chưa bao giờ gặp ai có nụ cười giống thế, nửa cười, nửa không cười, tưởng chừng chẳng hề bận tâm đến điều gì mà lại tỏa nhiệt sang người ta như một ngọn lửa.
Tâm trí như vẫn chìm đắm trong buổi tối ấy, buổi tối mà cô để lạc mất trái tim, Mẫn Mẫn nín lặng hồi lâu mới ngoảnh lại nhìn Nhược Hi, nồng nhiệt khẳng định:
- Tôi chưa bao giờ gặp chàng trai nào giống Thập tam a ca.
Là do ái tình! Nàng biết, nàng hiểu. Nhưng một lần nữa, nàng vẫn bị ái tình làm cho cảm động. Bất kể tương lai ra sao đang chờ phía trước thì bây giờ Mẫn Mẫn cũng đang yêu, vì người mình yêu mà ai sầu, mà vui vẻ. Nhược Hi chỉ biết mỉm cười nhìn cô, cùng cô chia sẻ cảm giác ấy, cảm giác thiết tha và day dứt mà người nào từng yêu mới thấm thía được. Trước nụ cười của Nhược Hi, Mẫn Mẫn áng chừng thẹn thùng, bèn ngoảnh mặt đi.
Nhược Hi chân thành nói:
- Thập tam a ca là một người đáng để yêu.
Mẫn Mẫn ngoái lại nhìn, nét cười rạng rỡ như triêu dương, khuôn mặt hài lòng và tự hào. Cười một lúc, sắc mặt dần đổi sang ảm đạm. Thấy vẻ tươi tắn tan biến đi, Nhược Hi chột dạ. Mẫn Mẫn nói:
- Nhưng a ma không bằng lòng gả tôi cho chàng.
- Tại sao? – Nhược Hi hỏi.
Mẫn Mẫn nhíu mày:
- Chị đừng cho ai khác biết nhé.
Nhược Hi gật đầu, Mẫn Mẫn kể:
- A ma nói, đàn bà trong Tử Cấm thành chẳng mấy người hạnh phúc. Ông bảo tôi là hoa trên đồng cỏ, chỉ ở đồng cỏ mới tươi thắm được thôi.
Nhược Hi đâm buồn, cha cô ta thực bụng thương con, lời nói quả chẳng sai. Trên thảo nguyên, Mẫn Mẫn mãi là công chúa, nhưng vào Tử Cấm thành thì chẳng qua chỉ là một trong các phúc tấn của Thập tam mà thôi. Vả lại, đến giờ Nhược Hi cũng chưa rõ ý Thập tam ra sao, ai dám bảo đảm gã sẽ nâng niu Mẫn Mẫn? Lại nghĩ tới số phận bị giam cầm mai sau của gã, Nhược Hi càng ngao ngán.
Thấy nàng ỉu xìu, Mẫn Mẫn mỉm cười chua chát:
- Trước đây tôi không tin lời a ma đâu, nhưng bây giờ xem chừng ông nói đúng.
Nhược Hi chìa tay nắm tay Mẫn Mẫn, nhận ra tay cả hai đều lạnh ngắt, không ai ủ ấm được cho ai. Hai người dắt tay nhau lặng lẽ bước đi. Mẫn Mẫn hỏi:
- Chị ưng ai chưa?
Nhược Hi nhói lòng, không biết nên đáp thế nào. Còn đang do dự, chợt nghe có tiếng huyên náo, vô vàn ánh đuốc đang di chuyển trong màn đêm chùng nặng, Nhược Hi đâm hoảng. Kia chẳng phải là nơi họ gặp nhau hay sao? Nàng chạy bổ về phía đám đông. Mẫn Mẫn không hiểu chuyện gì xảy ra, cũng cập rập chạy theo, vừa chạy vừa hỏi:
- Sao thế?
Tim Nhược Hi như bị bóp chặt, chẳng còn lòng dạ nào trả lời nữa, nàng cứ dốc hết sức mà chạy.
Gần tới nơi, tiếng ồn ào dồn dập hết chỗ nọ tới chỗ kia, không nghe nổi người ta nói những gì. Nhược Hi túm luôn một người hỏi:
- Chuyện gì thế?
Nhận ra Nhược Hi và Mẫn Mẫn, tên nọ hấp tấp hành lễ. Nhược Hi giục:
- Miễn đi, nói mau!
Hắn trả lời:
- Thái tử gia bảo có trộm, lệnh cho lùng sục.
Nhược Hi thót tim, vội hỏi:
- Trộm à? Trông như thế nào?
- Trời tối quá, chẳng rõ mặt mũi, hình như bận đồ Mông Cổ. Thái tử ra lệnh bắn tên, chưa biết có trúng không – Hắn trỏ tay ra phía trước – Nghe bảo chạy về hướng kia.