g bộ dạng “mèo nhỏ bắt chuột con” của Nhược Hi, Khang Hy không nhịn được cười. Các đại thần ngồi dưới cũng cười hùa theo. Nhược Hi hành lễ xong rồi lui ra, nhớ lại lúc nàng đối đáp với Khang Hy và thái tử, Bát a ca cứ tủm tỉm nhìn nàng. Nàng không dám nhìn lại, đành giả lơ không biết.
Lần này Nhược Hi vẫn ở cùng lán với Ngọc Đàn. Từ bữa nghe cô thổ lộ tâm tư dưới trăng, nàng đối xử với cô càng thêm đặc biệt, thật lòng thương yêu cô như em gái, cô cũng đáp lại rất ân cần, tình cảm hai bên vô cùng thân thiết.
Thấy Nhược Hi được chỉ dụ mà vẫn không đi lấy ngựa tập, Ngọc Đàn thắc mắc hỏi:
- Chẳng phải chị rất thích cưỡi ngựa ư? Sao không học nữa?
Nhược Hi ngán ngẩm, nếu bảo binh sĩ hướng dẫn, thể nào hắn ta cũng lại nựng nịu nàng như Nê Man, mục tiêu không phải dạy nàng cưỡi ngựa, mà là nhất quyết tránh cho nàng mọi sự cố ngoài ý muốn. Như thế thà không học còn hơn, trừ phi có người không câu nệ thân phận nàng, cứ thẳng thắn dạy dỗ như Tứ a ca. Đang lan man hồi tưởng dáng vẻ chuyên chú nghiêm túc của chàng khi dạy nàng cưỡi ngựa, Nhược Hi thốt giật mình, sao đầu óc nàng lại nhớ mồn một nhất cử nhất động, không để sót lời nói việc làm nào của chàng đến thế. Nàng cố nghĩ tới điều khác, gượng cười đáp:
- Hai hôm nay hơi mệt, nghỉ cho khỏe rồi học.
Chuyến này ít a ca tham dự, có hai người đi thì lại không hợp nhau, các đại thần tùy tùng cũng hục hà hục hặc, phái trung gian thì càng không muốn đứng ra làm bia, đành cứ ngập ngừng ở giữa, cẩn thận hành sự, chỉ sợ dù chọc giận bên nào thì cuối cùng đều khó lòng gánh vác nổi hậu quả. Thêm vào đó, người Mông Cổ đến bệ kiến, hễ gặp thái tử là đều tỏ vẻ không vui. Trước mặt Khang Hy, bọn họ vẫn ra chiều hòa bình thân thiện, nhưng không khí hết sức gượng gạo. Khang Hy nhận ra từ đầu song vờ như không biết. Nhược Hi đánh giá, không tồi, tai bưng mắt lấp đúng là cách xử sự thích hợp.
Một buổi chiều, Nhược Hi đang thư thả đi dạo thì trông thấy Mẫn Mẫn cách cách, vẫn xinh đẹp như ngày nào. Nàng vội đứng dẹp sang lề đường để cô đi qua, nhưng đến trước mặt Nhược Hi, Mẫn Mẫn lại dừng bước, nhìn nàng bảo:
- Lần trước tôi có trông thấy chị!
Trước đây không để ý, bây giờ mới nhận ra Mẫn Mẫn phát âm tiếng Hán không chuẩn, Nhược Hi chăm chú lắng nghe rồi cố ý đáp thật chậm:
- Vâng, lần trước nô tỳ cũng tùy giá đến đây.
Nghe nàng rời rạc từng chữ, Mẫn Mẫn bật cười:
- Tuy tôi nói không sõi, nhưng nghe rất thạo. Chị cứ nói như thường thôi.
Nhược Hi gật đầu. Mẫn Mẫn trông ra chỗ khác, ngẫm nghĩ một chốc rồi hỏi:
- Nếu chị rảnh, thì đi với tôi một lát nhé?
Nhược Hi tự nhủ, có rảnh thật, trò chuyện với nàng quận chúa phóng khoáng này cũng vui, mà trông cô như bận lòng chuyện gì, cứ định nói lại thôi, nếu liên quan đến Thập tam thì càng không thể không thăm dò, nàng bèn cùng cô đi dạo. Nàng hỏi:
- Sao cách cách không cưỡi ngựa?
Mẫn Mẫn đáp:
- Cả ngày tôi cưỡi lúc nào chả được, đâu có giống các anh chị sống trong Tử Cấm thành, cứ nhăm nhăm tìm cơ hội ra cưỡi.
Nhược Hi chỉ mủm mỉm, không nói năng gì. Mẫn Mẫn lại hỏi:
- Chị cưỡi ngựa giỏi không?
Nhược Hi phì cười:
- Cô hỏi thế không chuẩn đâu, lẽ ra nên hỏi: Chị biết cưỡi ngựa không?
Mẫn Mẫn sửng sốt nhìn nàng:
- Nghe nói chỉ con gái Hán mới không biết cưỡi ngựa, sao chị lại là người Hán à?
- Tôi là người Mãn – Nhược Hi đáp – Thế mà chẳng biết cưỡi, nhưng rất muốn học.
Ngược Hi nghe vậy, nổi hứng bảo:
- Thế để tôi dạy. Tôi chưa dạy ai cưỡi ngựa bao giờ, song tôi đảm bảo sẽ dạy chị tử tế.
Nhược Hi nghe vậy mừng quýnh, nghĩ thế là tốt quá rồi, bèn vui vẻ nhận lời.
Mẫn Mẫn đúng là một người nôn nóng, nói dạy là dạy ngay. Cô lôi Nhược Hi đến chỗ tàu ngựa, đi mãi vẫn chưa tới, giữa đường gặp mấy gã đang ruổi ngựa chậm rãi, có người Mông, cũng có người Mãn. Trông thấy Mẫn Mẫn và Nhược Hi, họ đều xuống ngựa, người Mông thì thỉnh an Mẫn Mẫn, người Mãn thì thỉnh an Mẫn Mẫn xong lại thỉnh an Nhược Hi.
Mẫn Mẫn cười bảo:
- Đỡ công chúng ta bao nhiêu – Nói đoạn, cô dắt luôn hai con ngựa, mấy người Mông Cổ đều bằng lòng. Hai gã lên cưỡi chung một con rồi thong thả rời đi. Mẫn Mẫn quay mặt sang nhìn Nhược Hi – Chị không phải là cung nữ bình thường hả?
Nhược Hi đáp:
- Chẳng qua hầu cận Hoàng thượng nên người ta cũng nể mặt đôi chút.
Mẫn Mẫn hỏi:
- Chị xinh thế này, sao chỉ làm cung nữ thôi? Mấy phi tử của a ma tôi còn thua xa chị.
Nhược Hi nghĩ bụng, cô quận chúa này nói năng thẳng thắn quá. Có điều trong cung toàn gặp những người khép nép e dè, hôm nay gặp được một người thế này kể cũng thích thú, bởi vậy nàng không đáp, nhưng nhoẻn cười.
Mẫn Mẫn chỉ dạy rất nhiệt tình, đáng tiếc con ngựa quá cao lớn, Nhược Hi lần đầu cưỡi nó, lòng không khỏi sợ hãi, tim đập chân run. Mẫn Mẫn kè theo bên cạnh, luôn miệng hướng dẫn, bảo Nhược Hi cứ bạo dạn mà cưỡi, đừng sợ. Cô còn nói cưỡi ngựa thì phải ngã chứ, hồi nhỏ cô cũng từng ngã rồi. Nhược Hi cảm thấy Mẫn Mẫn nói rất hợp lý, bèn ậm ừ hưởng ứng, tuy vậy vẫn không thể toàn tâm toàn ý tuân theo, cứ níu chặt lấy dây cương, giữ cho con ngựa đi bước nhỏ thôi.
Chợt Mẫn Mẫn cười vang: “Ngồi vững nhé!” Dứt lời, cô quất đét ngọn roi vào mông con ngựa của Nhược Hi. Nhược Hi chưa hiểu đầu cua tai nheo ra sao thì con ngựa đã lao vọt tới trước. Người bị giật nghiêng hẳn về sau, nàng há miệng định thét lên thì Mẫn Mẫn đã cười vang nhắc với theo:
- Đừng sợ! Cứ ngồi cho vững.
Nhược Hi cảm thấy con ngựa phi mỗi lúc một nhanh, dây cương cũng đã lỏng ra tự khi nào, nàng chỉ còn cách áp sát mình xuống lưng ngựa, hai tay bấu chặt lấy lớp lông bờm hai bên cổ nó. Con ngựa bị đau, lại không có dây cương kìm hãm, bèn nổi tính hung chạy lung tung, định hất người đang làm mình đau xuống đất.
Nhược Hi không còn cả sức mà kêu, bèn nhắm nghiền mắt, ra sức giữ không để mình bị ngã. Gió vù vù bên tai nàng, tiếng Mẫn Mẫn la thất thanh.
Ngựa vừa chạy điên cuồng vừa gồng mình lên để hất Nhược Hi. Nàng cảm thấy không trụ nổi nữa, lông bờm càng lúc càng trơn, tay cũng trượt dần ra, thầm nghĩ, lẽ nào ta xuyên thời gian về thời xa xưa, mục đích là để ngã ngựa mà chết? Đang lẩn thẩn tuyệt vọng thì nghe bên tai vang lên một giọng quen thuộc: