Chả trách Thập tứ đệ đến đây uống trà, quả nhiên là trà ngon. Hoàng a ma hậu đãi cô thật nhỉ, đến trà ban thưởng cũng thuộc loại hảo hạng thế này.
Gã lại săm soi ấm chén:
- Cô cầu kỳ ghê, tìm mua cả bộ đồ trà mà người Mân Việt hay dùng. Cũng phải, uống Đại hồng bào, đúng là nên thưởng thức bằng ấm nhỏ chén nhỏ theo lối “trà kỳ công”, mới thật sự cảm nhận được hương vị của vua trong các loại trà nơi vách núi – Uống hết một chén nhỏ, Thập tam đặt chén xuống, cười cười nhại giọng – Mã Nhi Thái Nhược Hi, rốt cục cô muốn gì đây?
Lúc trước Thập tứ hỏi với giọng đanh thép, nay Thập tam lại hỏi bằng giọng ẽo ợt, nghe rất hài hước, Nhược Hi đang chua xót mà cũng không nhịn được, bật cười bảo:
- Muốn quà sinh nhật! – Nàng chìa tay về phía gã, lại ngó cái hộp gỗ trên bàn – Anh uống trà của tôi rồi, thế quà đâu?
Thập tam đập tay nàng:
- Làm gì có!
Nhược Hi thu tay về, lườm gã:
- Không có? Thế mà dám đến đòi trà uống?
Thập tam nhe răng cười, không đôi co. Nhược Hi yên lặng một lát, rồi đột ngột nói:
- Cảm ơn anh!
Thập tam ngẩn người:
- Việc cô phải cảm ơn ta thì nhiều lắm, chỉ không biết hôm nay cảm ơn về vụ nào?
Nhược Hi bĩu môi:
- Vì anh nói giúp tôi trước mặt Đức phi nương nương.
Thập tam nhìn sang Tứ a ca:
- Thế thì cô phải cảm tạ anh Tư, người đi nhờ nương nương không phải ta đâu.
Nhược Hi đứng dậy, nhún mình trước Tứ a ca:
- Đội ơn vương gia!
Tứ a ca lãnh đạm cho nàng bình thân. Thập tam thì cứ ngẩn người ra, không nghĩ Nhược Hi lại trịnh trọng đến thế. Nhược Hi yên vị rồi, tiếp tục hướng về phía gã:
- Vương gia nể anh nên mới nói giúp tôi, bởi thế tôi cứ phải cảm ơn anh.
- Không nói giúp cô thì không xong. Đến cái câu “thà làm ngọc nát còn hơn ngói lành” mà cô cũng tuôn ra được, ta nỡ nào trơ mắt đứng nhìn.
Nhược Hi lục lại ký ức mới nhớ, phải rồi, dạo đợi tuyển vào cung, Thập tam đến thăm, từng hỏi nàng nghĩ thế nào nếu được Hoàng thượng chọn. Nàng quả thực có nói “thà làm ngọc nát còn hơn ngói lành”. Hồi tưởng mà ấm lòng, nàng mỉm cười với Thập tam, gã cũng cười đáp lại. Không ai bảo ai, cả hai cùng nâng chén lên cụng, rồi làm một hơi cạn sạch. Nhược Hi thầm cảm khái, chẳng tư tình gì mà đối xử với nhau tử tế đến thế. Năm ấy Thập tam vừa qua tuổi thiếu niên, vai vế chưa có, vẫn không tiếc sức vì nàng đi cầu xin người duy nhất mà gã tin cậy. Được một tri kỷ thế này, kể cũng là quá đủ!
Tứ a ca quan sát hai người nhìn nhau cười lại cùng nhau cạn chén, khóe miệng khẽ nhích lên, chàng liếc Thập tam, rồi lại liếc Nhược Hi.
Nhược Hi định rót lượt nước mới, bèn nghiêng mình sang lấy bình thủy thì trông thấy Ngọc Đàn đi vào. Tới tận cổng, cô mới nhận ra người ngồi trong sân là ai, mặt lộ vẻ hoảng hốt, bèn đứng khựng lại. Nhược Hi đặt bình thủy trở lại bếp lò, đứng lên nhìn ra. Ngọc Đàn lật đật tiến tới, cúi mình thỉnh an hai a ca. Tứ a ca lạnh nhạt bảo:
- Miễn lễ!
Nhất thời ai nấy đều yên lặng. Thấy Ngọc Đàn căng thẳng, Nhược Hi cười bảo:
- Chị vào nhà nghỉ trước đi!
Nghe vậy, Ngọc Đàn vội vã bái chào lần nữa, rồi đi vào trong. Tứ a ca và Thập tam đứng dậy, Thập tam cười nói:
- Trà đã uống rồi! Bọn ta đi đây – Nói đoạn cầm cái hộp gỗ trên bàn đưa cho Nhược Hi.
Nhược Hi chìa tay đón, mỉm cười nói cảm ơn. Thập tam đánh mắt về phía Tứ a ca:
- Đây là món đồ anh Tư nhờ Lý Vệ mang về nhân chuyến công cán tây bắc đấy. Trông thấy nó, ta bảo chẳng còn món nào thích hợp hơn, nên không dám tặng vật gì khác nữa, coi như quà ta trong này luôn.
Nhược Hi đưa mắt nhìn Tứ a ca, định nói cảm ơn, nhưng hé miệng mà mãi không nên lời, nàng cúi đầu xuống.
Tứ a ca nhìn nàng lần nữa, rồi trở gót đi. Thập tam cười khẽ, cũng xoay mình rảo bước theo chàng. Nhược Hi ở lại, cứ cầm cái hộp đứng mãi trong sân. Hộp bằng gỗ đào thông thường, trông giản dị, không chạm trổ cũng không trang trí. Nàng ngắm nghía một lát rồi đưa tay mở ra, bên trong là ba lọ thủy tinh, mỗi lọ một màu, ở thời hiện đại không phải thứ hiếm có khó tìm, nhưng vào thời xa xưa này mà thổi được tinh xảo đến thế thì kể cũng đặc biệt.
Bỗng thấy thích thú, Nhược Hi bèn trở lại bàn ngồi, trước tiên tuốt nút bần trên chiếc lọ nhỏ màu trắng sữa, ghé vào mũi ngửi, thì ra là nhựa cây Ỷ lí mộc. Nhược Hi không nén được kinh ngạc, vội vàng mở lọ thử hai, màu đỏ thắm, quả nhiên là nước ép Hải nãi cổ lệ. Nàng vội đặt xuống, mở lọ nhỏ cuối cùng, có màu đen thẫm, kì thực trong lòng đã đoán được đây là nước ép Áo tư man, nhưng vẫn không kìm được phải hít hà một chút, thật là thơm!
Lâu lắm rồi mới được nhìn lại những thứ này, lòng Nhược Hi vừa hân hoan vừa ngậm ngùi. Đã bao nhiêu năm nàng không trông thấy chúng? Mười ba năm. Mười ba năm rồi. Đây là những ký ức ấu thời của nàng. Ở Duy Ngô Nhĩ, khi chào đời, các cô gái sẽ được mẹ vẽ lông mày bằng nước ép Áo tư man để có được hàng mày đen nhánh, cong như vành trăng non. Hải nãi cổ lệ thì là thứ mà các cô bé con thích nhất, bọc nó vào đầu móng tay, mấy ngày sau gỡ ra là có bộ móng đỏ đẹp. Ỷ lí mộc thì gần như là phụ kiện bất ly thân khi các cô tết bím. Lúc Nhược Hi còn nhỏ, gôm tóc còn rất hiếm, toàn phải dùng nhựa cây Ỷ lí mộc để giữ cho bím tóc của các cô gọn gàng xinh xẻo dù có nhảy nhót tung tăng tíu tít thế nào.
Nhược Hi nhìn đám lọ nhỏ trên bàn, lòng dạt dào xúc cảm. Đương khi chìm đắm trong vui mừng sầu khổ, sực nhớ ra đây là quà của Tứ a ca, nàng lại thấy bồi hồi, có ngờ đâu chàng ý nhị đến thế. Chỉ vì nghĩ Mã Nhi Thái Nhược Hi lớn lên ở biên giới tây bắc nên chàng đem tặng những thứ này, mà không biết rằng còn rất hợp ý Trương Tiểu Văn. Quà không phải đắt giá, nhưng thu xếp đưa từ ngàn dặm xa xôi về, tâm tư hao tổn đâu có ít.