p cục giấy nổi gân xanh. Nhược Hi thầm thở dài, xem ra Thập bát a ca mệnh yểu rồi, mới tám tuổi đầu!
Lý Đức Toàn quỳ dưới đất, không dám hé nửa lời, cung nữ thái giám xung quanh cũng đứng lặng. Khang Hy ngồi mãi một tư thế ấy trên ghế, chẳng mảy may nhúc nhích. Nhược Hi thầm nghĩ, trước đây lóa mắt vì uy nghiêm thiên tử, không nhận ra Khang Hy đã quá ngũ tuần. Người đàn ông trầm mặc trên ghế rồng đêm nay khiến người ta thực sự cảm nhận được độ tuổi năm mươi lăm của ông.
Ngồi một lúc, Khang Hy khẽ bảo Lý Đức Toàn:
- Cho về hết đi!
Các cung nữ thái giám đều vội vàng lui ra, chỉ còn Lý Đức Toàn ở lại thị hầu. Các a ca nghe phong thanh cũng đã đến chầu sẵn bên ngoài, ai nấy cùng một vẻ mặt lo lắng bồn chồn xen lẫn buồn đau. Trông thấy mấy người trong trướng đi ra, họ đổ dồn mắt lại. Nhược Hi ngoái ra sau dặn Ngọc Đàn và các cung nữ:
- Tuy Vạn tuế gia cho về, nhưng vẫn cần người trực đêm ở đây xem có sai bảo gì không. Tối nay tôi và Ngọc Đàn sẽ đợi ngoài trướng, những người khác cứ về nghỉ, sớm mai cùng đến nghe việc.
Các cung nữ vâng dạ rồi lặng lẽ rời đi.
Phía Vương Hỉ cũng chỉ có hắn và một thái giám nữa trực ngoài trướng đợi cắt đặt, bọn còn lại ai về chỗ nấy cả. Vương Hỉ nhìn Nhược Hi, rồi tới bên nàng khẽ hỏi:
- Nói sao với các a ca này đây?
Nhược Hi ngập ngừng một lát rồi đáp:
- Chắc bây giờ không thể vào trong xin ý kiến được đâu. Chi bằng bảo bọn họ về trước, có việc gì sẽ sai người đến báo.
Vương Hỉ ngẫm nghĩ, đoạn gật đầu tiến ra, khom mình thưa:
- Thái tử gia, Bối lặc gia, các vị a ca! Hoàng thượng đã đi nằm. Mong các vị về cho! Nếu có việc gì, tiểu nhân xin sang thông báo.
Các a ca nhìn nhau, nhất thời cũng không biết quyết định thế nào. Tứ a ca và Thập tam a ca nhìn về phía Nhược Hi, vẻ dò hỏi. Nhược Hi né ánh mắt Tứ a ca, chỉ gật đầu khẽ với Thập tam. Thập tam bèn nói với thái tử:
- Chúng ta cứ về nghỉ đã. Ngày mai Hoàng a ma lên đường còn cần người hộ giá nữa.
Tứ a ca gật đầu, định bước đi thì Thái tử gia nhìn trừng trừng vào Vương Hỉ, căn vặn:
- Lý Đức Toàn đâu? Bảo Lý Đức Toàn ra đây nói cho rõ.
Nhược Hi cả kinh. Thái tử đúng là càng lúc càng xốc nổi! Lý Đức Toàn theo hầu bên mình Khang Hy bấy nay, được Khang Hy rất tin cẩn, đối nhân xử thế lại công bằng nhân hậu, người trong ngoài cung bất kể bụng nghĩ ra sao, nhưng ngoài mặt đều răm rắp gọi “Lý công công”, “Lý an đạt”. Hôm nay thái tử lại dám lôi thẳng tên tục của hắn ra gọi trước mặt bao người thế này.
- Sư phụ tôi đang hầu hạ Hoàng thượng, e rằng không rảnh rỗi mà ra được.
Thái tử hừ một tiếng:
- Chẳng phải vừa nói Hoàng a ma đã đi nằm rồi sao? Chủ nhân đã nghỉ thì hắn ra nói một hai câu có vấn đề gì?
Vương Hỉ đứng ngây đuỗn, không biết nên đối đáp thế nào, bèn ngoái đầu nhìn Nhược Hi. Nhược Hi rút lại sau, cau mày với hắn, ra ý mình cũng không có cách nào. Nàng không muốn dây dướng gì với thái tử hết.
Vương Hỉ đành ngoảnh mặt lại, định khuyên nhủ vài câu, nhưng chưa kịp mở miệng thì thái tử đã sấn sổ tiến tới, hùng hổ bảo:
- Ta phải xem xem rốt cuộc đám nô tài các ngươi đang giở trò ma gì?
Thị vệ hai bên liền ùa vào chặn y ở cửa, thái tử quát:
- Tránh! Một lũ mắt chó, không nhận ra ta là ai sao?
Thị vệ cương quyết không nhường đường, các a ca đều biến sắc, vội tiến tới khuyên giải thái tử, nhưng không được sốt sắng cho lắm.
Đương lúc nhộn nhạo thì Lý Đức Toàn kéo cửa ra. Khang Hy xuất hiện, vẻ người tiều tụy nhìn các a ca vừa im bặt quỳ thụp xuống đất, mệt mỏi bảo:
- Gọi hết văn võ bá quan đi theo lại đây!
Vương Hỉ đáp vâng, rồi tất tả chạy đi.
Khang Hy nhìn chằm chằm thái tử, vẻ mặt im lìm như chết, khiến thái tử kinh hoàng tột độ, cúi gằm đầu, ép mình dưới đất không nhúc nhích. Một lát sau, các quan văn võ có mặt trong chuyến đi đến đủ, cũng quỳ la liệt.
Khang Hy chậm rãi đưa mắt một vòng, rồi ánh nhìn dừng lại ở thái tử. Ông quan sát y hồi lâu, vừa đau đớn, vừa phẫn nộ, vừa buồn rầu, cuối cùng trầm giọng buông từng tiếng:
- Dận Nhưng giẫm đạp giáo huấn, khinh thường quy củ, trẫm bao dung hơn hai mươi năm, y không những không hối cải, lại mỗi ngày một nhơn nhơn, thực khó kế thừa đại nghiệp tổ tông – Chưa nói hết, nước mắt đã ròng ròng.
Đại thần bên dưới chỉ biết khấu đầu, lao nhao tấu lên:
- Hoàng thượng, xin cân nhắc!
Khang Hy bắt đầu chậm rãi vạch tội Dận Nhưng:
- Năm hai mươi chín, trẫm thân chinh đi dẹp Cát Nhĩ Đan, trên đường về mắc bệnh, vô cùng thương nhớ Hoàng thái tử Dận Nhưng, bèn đặc chỉ triệu y tới hành cung. Trong lúc hầu hạ ở hành cung, y không hề tỏ vẻ âu lo, trẫm đã nhận ra Hoàng thái tử không biết trung với vua, hiếu với cha, thực là bất nghì. Nay lại trơ lì trước cái chết của Thập bát hoàng tử Dận Giới, không màng tình cảm anh em, thực là bất nghĩa. Bình thời đối với muôn dân trăm họ, hễ có chỗ nào không vừa lòng, Dận Nhưng lại tùy ý đánh đập. Thuộc hạ y thì càn rỡ, ỷ thế chủ tham ô của cải, cậy quyền trên bắt nạt người ngoài, chẳng ai thấy mà không căm phẫn.
…
Khang Hy vừa rơi lệ, vừa đau xót liệt kê, cuối cùng uất nghẹn trào tim, lại thêm mấy ngày buồn bã, ông ngất lịm đi. Khung cảnh tức thì hỗn loạn, kẻ gọi thái y, người kêu hoàng thượng. Về sau, Khang Hy dần dần hồi tỉnh, nhưng không còn sức lực để nói gì nữa, chỉ bảo giam Dận Nhưng lại, giao cho Đại a ca cắt người canh gác, rồi phất tay, cho tất cả lui về.
Nhược Hi đứng lặng bên ngoài, lòng đầy ưu tư. Kết cục này, nàng đã biết trước, hồi xưa đọc sách thì chỉ coi như một câu chuyện cho qua thì giờ. Thậm chí, lúc ấy nàng còn cảm thấy Khang Hy xử lý không mấy sáng suốt những việc liên quan đến thái tử, biết rõ Dận Nhưng khó kham nổi việc lớn mà vẫn không dứt khoát, ngần ngừ hết lần này tới lần khác. Nếu ông quyết định sớm hơn thì cũng chẳng đến nỗi xảy ra thảm cảnh Cửu long đoạt đích.
Bây giờ được tận mắt chứng kiến, không hiểu vì theo hầu Khang Hy đã lâu nên sinh dạ quý mến, hay vì cảm nhận được tấm lòng yêu thương và cả những đau xót, bất lực, ai oán của một người cha đối với con mà nàng xúc động sâu sắc trước giọt lệ của ông. Ở cương vị hoàng đế, có thể Khang Hy giải quyết chưa thấu tình đạt lý, nhưng với vai trò người cha, thì thật không còn gì để chê trách.