“Nếu anh không có ý định giảng hòa, thì cũng đừng để cho cô ấy hy vọng cái gì nữa. Phụ nữ đôi khi chỉ cần được đối xử tốt là sẽ cho rằng đối phương quan tâm để ý mình.” Mộ Song Lăng dựa lưng ra sau, “Anh hiểu ý tôi chứ?”
Cố Thừa Đông chỉ im lặng. Nét mặt anh cho thấy rõ anh đã từng do dự, có lẽ là anh chưa từng làm chuyện mà anh muốn làm. Trong số những việc anh đã làm, có một vài việc là anh cảm thấy mình phải làm, cũng có một vài việc là anh coi đó là chuyện nên làm, nhưng hầu như chưa có chuyện gì anh làm vì thích.
Mộ Song Lăng vẫn quan sát Cố Thừa Đông, dường như muốn nhìn rõ tâm gan anh: “Nếu còn do dự, vì sao…”
Cố Thừa Đông bật cười: “Không muốn phải sống mãi như thế.”
“Cái gì?”
“Dày vò nhau một hai lần là đủ rồi, không muốn cứ tiếp tục như vậy.” Thực ra, anh có thể hiểu ám hiệu của Cố Kế Đông, hiểu quyết định của Dương Cẩm Ngưng khi đó, vì thế anh chỉ phẫn nộ, chứ không hề thù hận họ. Không thể chấp nhận cũng chỉ là vì sự thiếu tin tưởng của đối phương đã ăn sâu vào xương tủy, anh không muốn cuộc sống của mình cứ mãi phải chịu đựng ánh mắt nghi ngờ của người khác.
Đối với hôn nhân, anh yêu cầu cũng không quá cao, chí ý anh không muốn hai người cứ dày vò nhau mãi, thật sự rất mệt mỏi.
Cuộc đời ngắn ngủi, đã phạm sai lầm một lần, không muốn có lần thứ hai.
Mộ Song Lăng bực mình, chửi thầm trong bụng.
Mấy ngày sau, Dương Cẩm Ngưng tự mình đi loanh quanh thăm quan Yên Xuyên, rồi tiện xe Cố Thừa Đông quay về Mạc Xuyên.
Sau khi về Mạc Xuyên, hai người cũng ít gặp nhau, nhưng tin tức về Cố Thừa Đông thì không phải không có. Trên mấy diễn đàn tin giải trí là hình ảnh Cố Thừa Đông và Mộ Song Lăng cùng nhau đi vào một bệnh viện, có lẽ là đi thăm Khưu Thịnh Danh.
Trong lòng Dương Cẩm Ngưng thầm nghĩ, tấm ảnh này còn có sức mạnh hơn cả ảnh hai người đi vào khách sạn cùng nhau.
Dương Cẩm Ngưng ảo não, nuôi con lớn xong bảo cho nó đi mà nó lại thích thú đến thế, không thèm giả vờ nhớ mẹ một chút.
Dương Cẩm Ngưng lấy di động ra đưa cho Nghệ Tuyền, bảo cô bé tự nói chuyện với Cố Thừa Đông, làm như mọi chuyện không liên quan tới mình.
“Ba con nói gì?” Dương Cẩm Ngưng hỏi sau khi Nghệ Tuyền tắt máy.
“Ba nói ngày mai tới đón con.” Vẻ mặt cô cùng tự hào.
Dương Cẩm Ngưng còn muốn nói gì thì đã bị con gái chặn họng: “Ba không nói muốn mẹ đi cùng, mẹ không được đi theo!”
Dứt lời, cô bé lập tức bị mẹ “ngược đãi”.
Nghệ Tuyền lại vác ghế ra ban công, nhìn thấy ba, lập tức cúi xuống đeo ba lô lên lưng, tay còn xách một cái túi, chuẩn bị đi ra cửa. Dương Cẩm Ngưng ngồi trên sô pha, nhìn con gái bỏ đi không thèm quay đầu lại nhìn mình một cái, trong lòng chợt buồn, cảm giác cứ như là con gái sắp đi lấy chồng, sắp được hưởng hạnh phúc nên quên mất mình.
Dương Cẩm Ngưng đứng dậy đi ra cửa. Nghệ Tuyền đang đi giày, cô liền đưa tay ra véo má con gái, cuối cùng cũng nguôi giận, yên tâm quay vào nhà ngồi.
Nghệ Tuyền nhìn mẹ một cái, rồi xoa xoa hai má, sau đó đi thẳng ra khỏi nhà.
Cố Thừa Đông có lẽ bị nụ cười của cô bé lây nhiễm, đưa tay lên vỗ vào mặt cô bé: “Sắp được nghỉ rồi, con có nhớ hứa sẽ được 100 điểm thi không?”
Cô bé tỏ ra rất tự tin: “Đương nhiên con sẽ được 100 điểm.”
Cố Thừa Đông lái xe đi: “Lúc ra khỏi nhà có chào mẹ không?”
“Không ạ.”
Cố Thừa Đông liếc cô bé: “Vì sao?”
“Con quên mất.”
“…” “Ba là ba con, ba và mẹ sinh con ra, thế tại sao con lại chui ra từ bụng mẹ? Sao không phải chui ra từ bụng ba?” Tiểu quỷ bắt đầu phát huy tính cách không hiểu liền hỏi đến cùng.
Cố Thừa Đông nhíu mày: “Ba cũng rất muốn hỏi sao con lại ở trong bụng mẹ chui ra.”
Chưa tới nhà mà Nghệ Tuyền đã ngủ mất, lúc xe vừa dừng thì cô bé tự tỉnh lại, hào hứng đi theo Cố Thừa Đông lên gác. Lúc đứng trong thang máy, thấy ba ấn nút, cô bé cũng đòi ấn. Cố Thừa Đông không cho cô bé ấn, cô bé lập tức nhìn chằm chằm anh không nói chuyện.
Nghệ Tuyền không hề lạ nhà, ngày đầu tiên vô cùng vui vẻ, được Cố Thừa Đông đưa ra ngoài mua rất nhiều đồ ăn. Cô bé dường như muốn ăn hết những gì mà thường ngày không được ăn, mua cho cô bé thì cô bé lập tức cười, không mua thì mặt sẽ ỉu xìu.
Nghệ Tuyền chỉ ở lại mấy ngày nên Cố Thừa Đông cũng không thuê bảo mẫu, đành phải đi đâu cũng đưa cô bé theo. Ở công ty có việc, anh không dám để bé ở nhà một mình, đành dặn dò bé kĩ, đến nơi không được đụng chạm chảy nhảy lung tung.
Kết quả…
Tiểu quỷ lôi giấy tờ trên bàn làm việc ngồi xuống đất hí hoáy vẽ, lúc sau lại vê viên bản thiết kế thành nắm, rồi lại lấy túi giấy đựng tài liệu kê xuống mông để ngồi.
Cố Thừa Đông bị con gái chọc tức. Lúc thấy sắc mặt anh sa sầm lại, cô bé còn nhìn anh bằng ánh mắt vô tội. Cuối cùng anh đành phải vạch ra một giới hạn: “Không được đi qua chỗ này, con chỉ có thể ngồi ở đó chơi.”
Tạm thời thỏa hiệp, tiểu quỷ gật đầu.
Giải quyết công việc xong, Cố Thừa Đông day trán. Trong phạm vi chơi đùa của Nghệ Tuyền, ghế dài, ghế tựa đều xiên xẹo lệch lẹo, trên mặt đấy rơi đầy giấy, còn cô bé đang ngồi tô tô vẽ vẽ… lực phá hoại đúng là không hề tầm thường.
Thấy con gái như vậy, Cố Thừa Đông bất giác mỉm cười.
Mộ Song Lăng vừa vào liền trông thấy cảnh tượng trong này làm cho hoảng sợ. Cô nhìn Nghệ Tuyền, lại nhìn Cố Thừa Đông: “Anh làm bố thật là thất bại!”
Cố Thừa Đông cũng thấy đúng: “Lúc người khác mất mặt, lẽ ra cô nên làm bộ như không thấy mới phải!”
Mộ Song Lăng bật cười, đặt tập văn bản lên bàn cho Cố Thừa Đông ký.
Cô liếc nhìn Nghệ Tuyền, không kìm được đi đến bên cạnh cô bé: “Con tên gì?”
Tiểu quỷ nhìn Mộ Song Lăng, không nói gì.
Ồ, lãnh đạm quá nhỉ? Mộ Song Lăng sửng sốt: “Lúc người lớn hỏi, con không trả lời là không lễ phép đâu nhé, trẻ con không lễ phép thì cô giáo sẽ không yêu, sẽ không phát phiếu hoa đỏ cho con!”
“Con thích phiếu hoa hồng!”
“…” Mộ Song Lăng hít sâu, “Sao vừa nãy không trả lời cô?”