Cố Kế Đông vẫn đứng trước mặt, mỉm cười như trước, “Còn nhớ trước đây tôi nói có một lần tôi nằm mơ thấy người con gái đầu tiên tôi thích không?”
Trong mắt Dương Cẩm Ngưng hoàn toàn mơ hồ.
Nhưng Cố Kế Đông chỉ lắc đầu, sau đó chậm rãi bỏ đi, cô sẽ không nhớ kỹ bất cứ cái gì về anh cả. Giống như có một lần, sau khi nghe cô nói co othisch xem một chương trình mai mối nào đó, anh liền đi xem. Trong chương trình, một khách mời nam đã làm rất nhiều chuyện vì người con gái mà anh ta thích. Người ta bình luận rằng, anh ta đang làm một cú chốt cuối cùng, dù thành công hay thất bại cũng là để chấm dứt thứ tình cảm đơn phương này.
Cố Kế Đông cười cười, anh cũng đã sớm vì bản thân mà từ bỏ.
Dương Cẩm Ngưng nói với Dương Nhất Sâm muốn về trước, Dương Nhất Sâm muốn đưa cô về cũng bị từ chối, thần sắc của cô nhìn qua rất bình thường, vì vậy Dương Nhất Sâm cũng yên tâm.
Dương Cẩm Ngưng ra ngoài đại sảnh, bãi đỗ ngay gần đấy. Nơi này là nơi chuyên tổ chức các buổi tiệc cho kẻ có tiền, hiển nhiên bên cạnh sẽ có một bãi đỗ xe dự trữ. Cô lễ phép nói cảm ơn, sau đó đi về phía bãi đỗ xe. Chỉ là có chút thử vận may mà thôi, cũng không có nghiêm túc. Cô chuyên chú nhìn những chiếc xe kia, thử so sánh với chiếc xe trong trí nhớ một chút, sau đó đi qua xem biển số xe, tìm một lúc cũng không thấy chiếc xe cô muốn tìm, không khỏi có chút thất vọng.
Khi cô chuẩn bị từ bỏ thì đã có người đi về phía cô.
Cô xoay người, liếc mắt thấy một người đàn ông, cô dừng bước, đứng im.
Cô không thích suy nghĩ tới lúc hai người gặp nhau sẽ nói những chuyện gì, càng không bao giờ tự tưởng tượng ra tình huống này để tập luyện, bởi vì cô biết bọn họ sẽ gặp lại, cô có niềm tin này.
Chẳng hạn như bây giờ.
Cô nheo mắt nhìn người đàn ông đã từng rất thân mật đang đi về phía mình.
Cố Thừa Đông không dừng bước, cũng không biết anh thấy cô từ lúc nào, nhưng thân hình anh vẫn không có cái gì bất ổn, một chút cũng không có.
“Đã lâu không gặp.” Cô làm như là ngẫu nhiên gặp lại, biểu tình cũng vừa đúng, chỉ là xem anh như bạn học cũ vậy, chỉ là rất tình cờ mà gặp lại tôi.
Cố Thừa Đông quan sát cô một lúc, mới từ từ mở miệng, “Cô chặn xe của tôi.”
Dương Cẩm Ngưng bị dọa phát hoảng, lúc này mới nhìn về chiếc xe phía sau mình, mắt nhìn biển số xe, hình như chính là chiếc xe cô thấy lần trước, vừa rồi cô vừa đang định nhìn, nghe thấy tiếng bước chân nên quay đầu lại.
Cô bực mình: “Xe cũng được lắm.”
Cố Thừa Đông liếc nhìn cô một cái, không hề để ý tới cô, cũng không có bất kì hứng thú nào muốn nói chuyện với cô.
Thấy anh chuẩn bị lên xe, Dương Cẩm Ngưng liều mạng tìm ra đề tài nào đó để nói, khiến anh không thể lái xe đi.
Khi cô còn chưa kịp nghĩ ra phải nói cái gì thì nghe một giọng nói vang lên, “Sao anh đi nhanh thế.” Mộ Song Lăng vừa tự tìm chìa khóa trong túi mình, hình như không có mang theo chìa khóa, vậy không xong rồi, “Ai, anh phải đưa em về nhà…” Ngẩng đầu nhìn, trong nháy mắt liền nuốt luôn câu “Em không có lái xe” xuống.
Mộ Song Lăng nhìn chăm chú Dương Cẩm Ngưng, sau đó mới nhìn sang Cố Thừa Đông.
“Còn không lên xe?” Cố Thừa Đông kéo cửa xe, Mộ Song Lăng không hiểu tình hình hiện tại, cũng chỉ có thể lên xe.
Dương Cẩm Ngưng đứng tại chỗ, thật con mẹ nó muốn dùng chân đạp anh một cước, cô dám làm thế thật đấy! Trong lòng cô đã chửi mắng mười tám đời tổ tông nhà anh. Nhưng cô lại nghĩ, nếu như Cố Thừa Đông biết thì nhất định anh sẽ nói: Vậy cô mắng chửi đi, dù sao thì tôi cũng không biết tổ tông nhà tôi là ai.
Nghĩ vậy, lòng cô lại chua xót.
Cô đưa tay chặn cửa xe, cười tủm tỉm nhìn Mộ Song Lăng đang ngồi vị trí phó lái, mở miệng, “Anh chàng đẹp trai này tôi cũng quen biết, không ngại cho tôi đi chung xe chứ?”