ng cuối cùng đều bị những lời này của cô triệt để chặn lại.
Cô trước giờ chưa từng đổ lỗi cho bọn họ, ngược lại, cô còn vô cùng cảm kích hai người họ đã cho cô một mái nhà ấm áp, hơn nữa còn thật tâm đối xử tốt với cô, làm cô cảm nhận được sự yêu thương ấm lòng, thậm chí còn cảm động vô cùng.
Mà những chuyện liên quan đến cuộc đời cô, chỉ có thể nói tất cả những chuyện đó đều do cô chọn lựa, không hề liên quan đến họ. Huống hồ, cho dù là do người khác ảnh hưởng đến, cô cũng cam tâm tình nguyện như bây giờ, hối tiếc cũng không có tác dụng gì. Nếu như cô không thể đến được với người cô yêu, thay vì cứ đổ lỗi cho ai đã ngăn cản tình yêu của mình, chi bằng tự trách bản thân tại sao lại không đủ kiên định, tại sao không đủ yêu thương mà dễ dàng buông tay. Đối với quá khứ đầy ham muốn đó, toàn là tự hại mình hại người mà thôi.
Dương Lập Hải gật đầu, sau khi hiểu rõ suy nghĩ của cô, ông cũng cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm đi nhiều, “Giữa vợ chồng với nhau cũng khó tránh khỏi phát sinh chút mâu thuẫn, nhưng cũng đừng nên đi tính toán nặng nhẹ làm gì, vừa khiến mình không vui vẻ, vừa khiến đối phương cảm thấy mệt mỏi.”
Dương Cẩm Ngưng gật đầu, “Con biết.” Thế nhưng, khi có chuyện, lí trí cũng tự dưng biến đi đâu mất.
Bọn họ lại nói chuyện một lúc nữa, sau đó mới cùng nhau vào phòng bệnh.
Tâm trạng Dương Nhất Sâm tốt lên nhiều, ít nhất cũng không giống với bộ dạng của người bệnh sau khi biết rõ tình trạng bệnh của mình mà suy nghĩ lung tung. Dương Cẩm Ngưng cảm thấy không hiểu rõ anh, anh thật sự không lo lắng hay là chỉ giả vờ như thế để bọn họ yên tâm?
Vợ chồng Dương Lập Hải và cả Dương Nhất Sâm cũng nhất quyết khuyên Dương Cẩm Ngưng mau trở về nhà, mặc dù miệng nói là muốn cô trở về nghỉ ngơi, nhưng cô biết bọn họ chỉ là muốn cô không làm mình làm mẩy với Cố Thừa Đông nữa mà thôi. Cái tư tưởng khuyên hòa giải, không khuyên phân chia này cũng không biết ở đâu ra nữa.
Dương Cẩm Ngưng rời khỏi bệnh viện, cầm điện thoại ra xem, không hề có một cuộc gọi đến nào. Duy chỉ có một tin nhắn từ tổng đài 10086 gửi đến, thông báo có thể tích điểm đổi phí điện thoại. Có lẽ là do tâm tình không tốt, cô đem toàn bộ số điểm tích lũy được đổi thành cước phí điện thoại, sau khi hoàn thành xong, cảm thấy tâm tình mình thực sự khá hơn một chút.
Cầm điện thoại trong tay, cô nghĩ mình có nên gọi một cú điện thoại cho Cố Thừa Đông hay không, mọi người đều hy vọng cô làm như vậy, dường như cô mà không làm vừa lòng người khác, thì phải xin lỗi với người ta vậy.
Nhưng cô gọi điện thoại cho anh để làm gì?
Anh cũng đâu có đi công tác, người vợ như cô mấy ngày đều không có nhà, vậy mà anh ngay cả một cú điện thoại cũng gọi tới. Huống hồ sau khi cô đã gặp phải một chuyện lớn như thế, mà anh cũng không có lấy một lời an ủi.
Lấy chồng để làm gì? Không phải là vì tìm một điểm tựa ấm áp hay sao? Nghĩ như thế, chuyện gọi điện thoại cho anh cũng triệt để loại bỏ khỏi suy nghĩ của cô.
Lúc trở về biệt thự Dạ Hoa, dì Hoàng oán trách cô đủ điều, rằng mỗi ngày đều làm cơm, kết quả là cả hai người đều không về nhà. Việc này khiến cô có chút áy náy, trước đây nếu có chuyện không về nhà, cô đều gọi điện thoại thông báo cho dì Hoàng biết, lần này lại quên mất rồi.
Mà việc khiến cô cảm thấy ngạc nhiên chính là Cố Thừa Đông mấy ngày nay cũng không có trở về nhà.
Chuyện này quả thật vẫn khiến cô bất an, liền gọi điện thoại cho anh, kết quả là không ai nghe máy cả. Sự lo lắng của cô trong phút chốc biến thành dư thừa, cô cũng không muốn bận tâm đến anh nữa, dù gì thì anh như vậy cũng đâu có lo lắng cho cô.
Sau khi ăn cơm tối, cô đang định đi nghỉ một lát thì Cố Thừa Đông trở về.
Có nên coi đây là điều khích lệ cho cô không, vợ chồng bọn họ tâm ý tương thông vậy cơ mà, hôm nay cô về nhà, anh cũng về.
Tâm trạng Cố Thừa Đông không được tốt như cô, nhưng việc này cũng không có gợi lên cho cô chút “bản năng làm mẹ” nào cả. Cô chỉ nhìn anh bước vào phòng tắm.
Đợi đến lúc anh bước ra, biểu tình của cô cũng không có gì thay đổi, “Em điện thoại cho anh, vì sao anh lại không nhận?”
Cố Thừa Đông đứng ở đó, nhìn cô trong chốc lát, “Điện thoại không mang theo bên người.”
Cô không biết anh nói thật hay nói dối, nhưng trong lòng cô rất khó chịu. Nếu trong lúc cô gặp nguy hiểm muốn gọi cho anh, có phải anh cũng sẽ không nhận giống như vậy không? Cô biết mình suy nghĩ như vậy là có phần chủ quan và võ đoán, nhưng vẫn không thể nhịn được mà nghĩ như vậy.
Cố Thừa Đông vẫn đứng nguyên chỗ cũ, “Anh có lời muốn nói với em.” Biểu tình của anh rất trịnh trọng.
“Chuyện tốt hay là chuyện xấu?”
“Có lẽ không phải là chuyện tốt.”
“Vậy thì đừng nói nữa, để tránh em nghe lại ngủ không được, em đã mấy ngày chưa chợp mắt được lần nào rồi, để cho em được ngủ yên giấc một lần đi.” Nói xong cô liền nằm xuống, đắp chắn kín người mình, không hề mảy may quan tâm đến anh.