Tả Tần Phương thi thoảng chạy tới xem hai cha con họ, thấy họ vui vẻ cười cười nói nói thì trong lòng bà cũng vô cùng vui vẻ.
Hai vợ chồng Dương Lập Hải giữ Dương Cẩm Ngưng lại ăn cơm nhưng cô nhất quyết từ chối, hỏi thăm vài câu về Dương Nhất Sâm rồi cô liền ra về.
“Nha đầu kia thật là, đến rồi đi như gió.” Tả Tần Phương không khỏi lắc đầu.
Dương Lập Hải cười đến thần bí: “Tôi thấy tiểu nha đầu kia đã nghĩ thông suốt rồi.”
“Ngày nào ông cũng cằn nhằn lại chẳng.”
“Chính bà lúc nào ánh mắt cũng tỏ ra bất an thì có.”
“Ông nói lại lần nữa thử xem?”
“. . .”
Quay về nhà, Dương Cẩm Ngưng nói cho dì Trương nghỉ một ngày, cô muốn đích thân làm cơm. Dì Trương bị cô dọa cho hoảng hốt, cứ đứng quan sát cô làm mới yên tâm. Cô không có cách nào, thôi đành coi như mình bị cầm tù vậy!
Đương nhiên cô biết nấu cơm, bằng không làm sao có thể sống sót được. Cho tới giờ cô vẫn nhớ như in lần đầu tiên nấu cơm, làm món khoai tây xào, cô thái miếng lớn miếng nhỏ không đều nhau, lúc xào còn không cho dầu, chảo khoai cháy đen, nhưng sau đó cô vẫn ăn.
Dì Trương thấy cô hoàn thành xong xuôi rồi mới yên tâm về.
Dương Cẩm Ngưng vừa làm cơm vừa nghĩ tới lúc Cố Thừa Đông trở về không biết sẽ có bao nhiêu kinh hỷ.
Thực ra lúc này cô bỗng cảm thấy có gì đó rất vui vẻ. Tự mình làm cơm cho ông xã hóa ra lại thõa mãn như vậy, không hề có cảm giác là một thiếu phụ chờ chồng nữa.
Có điều, Cố Thừa Đông về tới nhà, nhìn thấy bàn ăn lại kinh ngạc hỏi: “Sinh nhật em à?”
Không chỉ đầy đủ cơm nước mà còn có rượu.
Dương Cẩm Ngưng đã lấy bình rượu mà Dương Lập Hải tặng cho vợ chồng bọn họ ra để uống chúc mừng cho một cuộc sống mới.
Sau đó, cô đích thân ủ một vò rượu, dự định để tới lúc đám cưới vàng của bọn họ thì sẽ mở ra uống.
Cô giúp Cố Thừa Đông cởi áo khoác, rồi kéo anh ngồi vào ghế: “Thế nào?” Cô chỉ vào bàn ăn: “Là bà xã anh tự tay làm hết đấy.”
Cố Thừa Đông nhìn lướt qua: “Ồ… có cần anh biểu hiện thụ sủng nhược kinh không?”
“Đương nhiên.”
“Được rồi, không tồi không tồi.” Cố Thừa Đông cầm lấy đôi đũa, mùi vị ngon hơn anh tưởng tượng rất nhiều.
Dương Cẩm Ngưng cũng đã nhiều năm không xuống bếp cho nên không quá tự tin: “Đó là…”
Cô cũng ăn vài miếng, trước đây người cùng cô ăn là mẹ, hiện tại đã thay đổi thành một người khác.
Cố Thừa Đông nghi hoặc: “Cũng đâu phải sinh nhật em chứ?”
“Không phải. Không phải thì không thể uống rượu được à?”
“Được rồi.” Anh nâng ly rượu lên cụng ly với cô.
Dương Cẩm Ngưng uống rất nhiều. Cô không say, nhưng mặt lại ửng đỏ: “Cố Thừa Đông, ly rượu này, là vì cuộc sống vui vẻ của chúng ta.”
Cố Thừa Đông một tay đặt trên bàn, nghe cô nói như vậy, trong lòng giống như có thứ gì vừa buông xuống, anh cầm ly rượu lên uống cạn: “Ừm, sống vui vẻ.” Không bao giờ quay đầu nhìn lại ngày xưa nữa, vui vẻ sống tiếp.
Cho dù bọn họ gặp nhau như thế nào, chỉ cần bọn họ chung sống hòa hợp, như vậy cũng gọi là có duyên có phận rồi.
Sắc mặt cô lúc này như đóa hoa đào, ánh mắt mông lung mơ màng, cô chống cằm nhìn anh.
Anh cũng nhìn cô, trong lòng khẽ rung động.
Có lẽ cứ sống như vậy, thuận theo tự nhiên, chí ít cũng có thể khiến cho khoảng trống trong tim từ lâu kia, từ từ được lấp đầy.
Chúng ta không biết tương lai sẽ xảy ra những gì, chỉ có thể nắm chắc hiện tại.