Dương Cẩm Ngưng cảm thấy ông ta đáng thương thì cũng không thể thay đổi được cuộc sống hiện tại của ông ta. Con người quả thực có thể thay đổi được cuộc sống của chính mình, chỉ cần ít nói nhảm đi một chút, ít lớn tiếng kêu gào đi một chút, ít gây phiền phức cho người khác một chút, ít than thân trách phận đi một chút…
Dương Cẩm Ngưng miên man suy nghĩ về giai đoạn thứ hai trong hồi ức tuổi thơ của mình. Ban ngày cô là cô công chúa nhỏ cao ngạo ở trường học, tan học, cô lại biến thành một đứa trẻ khổ cực đi nhặt giấy vụn. Còn ký ức về thời niên thiếu một nhà ba người trước kia, bị cô xóa bỏ theo bản năng.
Đứng quá lâu, Dương Cẩm Ngưng quyết định ngồi xuống nghỉ, cô lấy tay xoa hai chân đã mỏi nhừ. Bỗng nhiên, nhân vật chính trong đoạn hồi thức thứ ba của cô xuất hiện.
Dương Nhất Sâm từ trong xe bước xuống, đến trước mặt cô.
Cô ngẩng đầu, cười cười. Nghĩ một lúc lâu cuối cùng cũng bật ra được một câu: “Ở đây được đỗ xe à?”
“Không biết.”
“Ồ…”
“Chắc là không được.”
Cô vẫn cười.
Dương Nhất Sâm nhìn cô, vừa rồi lúc qua cột đèn gia thông, anh bất ngờ nhìn thấy cô đang đứng thất thần bên vệ đường, không biết cô đang mải mê suy nghĩ cái gì. Anh không tự chủ được mà lái xe đến chỗ cô.
“Làm sao vậy? Nhìn sắc mặt em hình như không tốt lắm.”
“Tốt chứ.” Thực sự tốt, quá khứ đau khổ của cô đều đã trôi qua rồi, hiện tại vĩnh viễn sẽ không như vậy nữa, đương nhiên cô phải sống rất tốt rồi…
Thấy giọng điệu của cô không giống nói dối, anh mới cảm thấy yên tâm: “Thừa Đông… rất được.”
Trên thương trường, Dương Nhất Sâm giống như một đứa học sinh tiểu học, có rất nhiều thứ không hiểu hết, không nhìn thấu. Nên khi anh thấy Cố Thừa Đông có thể làm tốt tất cả mọi chuyện, anh không khỏi bội phục.
“…” Kỳ thực cô không hiểu ý anh lăm, “Thịnh Niên có phải gặp chuyện gì rồi không?”
“Không có gì, đã giải quyết ổn thỏa cả rồi, đừng lo.”
“Vẫn còn giữ, chờ em và Thừa Đông về cùng uống.”
“Anh không được uống trộm đâu đấy.”
Khóe miệng Dương Nhất Sâm khẽ nhếch lên, chuyện này, một mình anh đâu thể làm được chứ. Chính là cô đã từng đứng sau giật dây anh lấy bình rượu mà bố rất thích đem ra uống trộm. Sau đó vì cô lên tiếng cầu xin bố, anh mới không bị bố nghiêm phạt.
Quá khứ thật đẹp, chỉ là hiện tại hai người…
Hai chữ “đã từng” này, không biết rốt cuộc là biểu đạt cho cái gì.
“Lên xe, anh đưa em về.”.
“Được.”
Hạnh phúc là cái gì?
Dọc theo thảm đỏ trên hôn lễ, cô dâu luôn được bố mình khoác tay đưa đến trao tận tay cho chú rể. Cô gái sẽ ra khỏi sự che chở của người đàn ông này, để tiếp tục được che chở, được yêu thương bởi một người đàn ông khác.
Vậy hạnh phúc của cô, có đúng là do người đàn ông này chuyển tới người đàn ông kia hay không?
Thực ra, giải thoát, không khó như bản thân người ta tưởng tượng.
Chẳng phải cô chính là từ một cô nhóc ngay cả năm đồng tiền kem cũng tiếc không dám mua trở thành một người mua bộ váy mấy vạn tệ mà không thèm chớp mắt lấy một cái ư?