lại đi dạo một chút nữa, anh cứ đi lo việc của anh trước đi, tôi có thể tự lo được, bái bai."
Quay đầu, Ân Đệ đã hơi méo miệng. Phong độ, phong độ a, người ta là có việc gấp nha, thỉnh thoảng bị chim bồ câu thả cũng là rất bình thường đó . . . . . .
Hai cánh tay vây quanh, cô đi chưa được hai bước mới phát hiện chân rất mỏi, sao vừa rồi lại không cảm thấy mệt mỏi đây? Cô thật sự còn muốn tiếp tục đi dạo sao?
Ân Đệ cúi đầu càng đi càng chậm, tiếng rao hàng tiếng mời gọi của các quầy hàng, nhưng không cách nào hấp dẫn bước chân của cô dừng lại, cô bắt đầu không biết mình nên đi dạo hướng nào cho phải. . . . . .
"Ân Ân."
Phía sau lưng truyền tới tiếng gọi, khiến cho cô nhanh chóng quay đầu.
Cô nhìn thấy Mạnh Đình đang chạy qua bên này.
Mạnh Đình ở trước mặt cô đứng lại, thở dốc một hơi nói: "Quá muộn rồi, anh không yên tâm để em một mình."
"Có cái gì mà không yên tâm chứ? Tôi đã quen về muộn rồi mà."
"Không yên tâm chính là không yên tâm." Khuôn mặt của anh hiện nên sắc mặt bất an, hỏi: "Có muốn cùng anh đến một chỗ khác không?"
Ân Đệ chầm rì rì trả lời: "Anh . . . . . Sẽ không lại có việc gấp đấy chứ? ít nhất bị anh bỏ ở nơi này, tôi cũng không cần lo lạc đường."
Tròng mắt của anh thoáng qua một tia áy náy."Chỉ sợ đến lúc đó là em bỏ lại anh chạy mất."
Ân Đệ còn chưa phản ứng kịp, anh đã dắt tay của cô, "Đi thôi. Anh dẫn em đi gặp Bà ấy."
"Bà ấy! ?"
Anh không hề trả lời lại nữa, chỉ tăng nhanh bước chân, đi về phía phía đậu xe của mình.
Lên xe, anh lại càng thêm vội vàng khở động xe.
Ân Đệ buồn bực cực kỳ, cũng có chút mơ hồ lo lắng.
Xe hướng ngoại ô thành phố chạy nhanh đi, ước chừng nửa giờ sau, dừng lại trước sân của một tòa nhà, tòa nhà này có vẻ rất bí ẩn, trước sau đều tường rào bao quanh, hai bên có bóng cây lay động, trong đêm tối toát lên một vẻ thê lương quỷ mị.
Bệnh viên thần kinh Phúc Âm ? Tấm biển lớn phía trên cổng sát khiến cho cô ngây ngẩn cả người.
“Bà ấy” trong miệng của anh, ở chỗ này sao?
Anh đối với nơi này có vẻ vô cùng quen thuộc, nếu không ở trong đêm khuya như vậy, anh vì sao có thể đi lại mà không gặp trở ngại?
Ân Đệ trong lòng không ngừng phỏng đoán, cũng có cơ hội để hỏi cái gì, anh đi rất nhanh rất vội vàng, cô chỉ có thể seo sát bước chân anh hướng về phía trước.
Đi qua sân trước, bọn họ bước lên một hành lang, sau khi đi được một lúc, đến một cánh cổng sát khác thì dừng lại.
Mạnh Đình nói cho cô biết, đây là dãy phòng bệnh khác trong bệnh viện; mà sau cánh cổng sát này, là những người bị mắc bệnh nặng bắt buộc phải cách ly.
"Nếu như em không muốn đi vào, cứ ở chỗ này chờ là được rồi." Anh muốn buông tay ra.
Ân Đệ càng nắm chặt tay của anh hơn, lắc đầu một cái, "Tôi đi với anh."
Mạnh Đình cái gì cũng không nói, mang theo ánh mắt ấm áp nhìn cô.
Mở cánh cổng sát ra, một cô y tá lập tức tiến lên đón.
Mạnh Đình trực tiếp hỏi: "Tại sao mẹ tôi lại phải chuyển trở lại nơi này?"
Cô y tá báo cáo nói: "Lúc trước Bác sĩ khám cho bà đã thấy có biến chuyển tốt, mới để cho bà ấy chuyển tới phòng bệnh bình thường, nhưng mới vừa rồi bà ấy thiếu chút nữa lại đả thương người, hơn nữa còn có khuynh hướng tự sát!"
"Tự sát?"
"Đúng vậy, cho nên bác sĩ Lâm trực đêm nay đặc biệt muốn tôi liên lạc với anh, để anh hiểu rõ tình trạng của mẹ anh lúc này."
Mạnh Đình tỉnh táo gật đầu, bày tỏ hiểu, "Để tôi nhìn bà ấy trước đã."
Mạnh Đình đến gần hàng rào chán bằng song sắt nhỏ, nắm lấy song sắt nhìn sang.
Ân Đệ cũng ghé đầu theo liền nhìn thấy một bóng lưng, hình như nghe bên trong còn truyền đến một hồi tiếng cười
"Hi. . . . . . A. . . . . ."
Mạnh Đình quay đầu hỏi cô y tá: "Có thể vào không?"
"Việc này. . . . . ." Y tá có vẻ làm khó, "Bác sĩ giao phó bất luận là ai cũng không thể đến gần bà ấy ——"
"Tôi là con trai của bà ấy." Mạnh Đình thô giọng gầm nhỏ, tiết lộ tâm tình đang cố gắng đè nén.
Cuối cùng, cô y tá vẫn giúp anh mở cửa ra.
"Mẹ. . . . . ." Mạnh Đình vào cửa, thận trọng đến gần mẹ mình, dường như rất sợ dọa đến bà.
Nhưng, anh vẫn nhìn thấy vẻ mặt kinh sợ trên mặt của mẹ mình.
"Anh! Anh, anh. . . . . ." Mẹ của Mạnh Đình hai mắt trợn lồi lên, "Mạnh Thiên Kình, anh. . . . . . Không nên tới!"
"Mẹ, con không phải cha, con là. . . . . . Con của mẹ, là Mạnh Đình của mẹ đây." Mạnh Đình khàn khàn nói.
"Mạnh Đình? Mạnh Đình?" Mẹ của Mạnh Đình ôm lấy đầu, rất là nghiêm túc suy nghĩ.
Ân Đệ ở một bên, cũng cảm thấy khổ sở không thốt nên lời.
Không ngờ, Mạnh mẫu* (mẹ của Mạnh Đình) một giây sau liền thay đồi, xông tới chỗ cô——
"Cô! Cái con hồ ly tinh này! Là cô! Là cô đoạt chồng của tôi, đoạt con của tôi. . . . . . Trả lại cho tôi, bọn họ đều là của tôi!" Mạnh mẫu hướng đến cô của cô không ngừng bóp mạnh
Mạnh Đình kịp thời nhào tới trước ôm lấy mẹ của mình, thoáng chốc, ba người ở một chỗ.
"Đồ đàn bà xấu xa! Tôi cắn chết cô!" Mẹ của Mạnh Đình chợt há to mồm, hướng tới cô cắn xuống.
"A!" Ân Đệ bị giữ chặt không thể nhúc nhích, nên chỉ biết nhắm mắt thét chói tai. Cái gì? Không đau?
Cô mở mắt vừa nhìn, thấy cổ tay của Mạnh Đình đang bảo vệ mình, mà hàm răng của mẹ anh đang hung hăng cắn ở phía trên.
Lúc này nhân viên hộ lý kịp thời xông vào, hóa giải một cuộc rối loạn.
"A, a. . . . . . Không được bắt ta, không được. . . . . ."
Hai người trơ mắt nhìn Mạnh mẫu bị người ta ba chân bốn cẳng bắt được, sau đó lại như đứa bé gào khóc lên, thanh âm kia làm người ta nghe không đành lòng.
Mặc dù Mạnh mẫu cuối cùng cũng trấn tĩnh lại, nhưng Ân Đệ trong lòng vẫn còn đang kích động.
Cô nhìn cánh tay Mạnh Đình đang chảy máu, còn có dấu răng do chính mẹ ruột của anh tạo ra, không nhịn được hốc mắt ửng hồng, nhưng lại không dám để cho anh nhìn thấy, vội vàng lau nước mắt đi về phía anh, nhưng vừa mở miệng lại thành nghẹn ngào, "Tay. . . . . . Đau không?"
"Không sao đâu ." Thanh âm của anh ép tới thật thấp thật thấp."Đáng lẽ anh không nên dẫn em tới đây nơi này ."
". . . . . ." Cô muốn nói cái gì, nhưng nhất thời không biết nên mở miệng như thế nào.
"Đi thôi." Mạnh Đình đã mở ra bước chân.
Bất luận là do cô quá kinh sợ hay là có vẻ mặt tràn đày thương hại, cũng làm cho anh không cách nào thích ứng được.
Ân Đệ ngây ngốc nhìn bóng lưng của hanh, rõ ràng thẳng vững vàng như cũ, nhưng cô chợt cảm giác nhìn anh rất mỏng manh cô độc, giống như ngay sau đó sẽ bị hành lang kia nuốt mất. . . . . .
Cô chạy chậm bước đuổi theo, chủ động cầm tay của anh, thở gấp tức giận nói: "Anh đi nhanh như vậy, lại muốn thả chim bồ câu tôi à? Cẩn thận tôi hận chết anh."
Mạnh Đình quay lại nhìn cô, cô hiểu chuyện cùng săn sóc như vậy khiến đáy mắt lạnh như băng của anh dần dần biến mất.
Anh vỗ nhẹ bàn tay nhỏ bé đang nắm chặt lấy tay của mình, "Đây không phải là địa phương tốt để nói chuyện yêu đương đâu."
Ân Đệ mặt bỗng chốc đỏ lên. Người nào đang nói chuyện nói yêu hả?