Em luôn sống trong mơ mộng, còn anh không thể không thực tế
“Đàn ông thường nói: “Tôi hi vọng em được hạnh phúc.” Đàn ông thực sự coi phụ nữ như cọng cỏ bé nhỏ, anh hi vọng người ta hạnh phúc là có thể hạnh phúc hay sao, tự coi mình là Bồ Tát hay là Thượng Đế vậy?
Có loại dàn ông vô cùng đáng ghê tởm, tự mình chạy trốn trước, lại còn trách phụ nữ không đợi mình. Loại đàn ông này có thể cút được bao xa thì hãy cút đi luôn cho rảnh!”
Trước khi tan làm, Hiểu Khê sắp xếp tài liệu gọn gàng lại rồi cô cầm theo túi đựng mĩ phẩm vào phòng vệ sinh trang điểm, chải đầu, rửa mặt, bôi kem dưỡng ẩm, phấn nền, phấn mắt, phấn má, thoa son, đeo khuyên tai... Cô không bỏ qua bất cứ một chi tiết nào cả. Cô mặc chiếc váy hoa màu hồng mà mình thích nhất cùng một đôi giày cao gót da báo bảy phân, vừa lãng mạn lại vừa gợi cảm, đeo cặp kính râm D&G theo đúng phong cách của minh tinh Âu Mỹ.
Lúc đi ra khỏi tòa nhà văn phòng, thấy nhân viên bảo vệ ở thang máy cũng phải chăm chú ngắm nhìn mình, cô tràn trề tự tin đi đến nơi hẹn. Bảy giờ, địa điểm hẹn gặp là quảng trường Đông Phương. Nhưng không may, sắc trời bỗng dần tối sầm sì, mưa càng lúc càng nặng hạt.
“Hiểu Khê, em đến đâu rồi?”
“Em đang trên xe, khoảng mười lăm phút nữa là tới nơi.”
“Em có mang theo ô không? Đang mưa to lắm đấy!”
“Em không mang, không sao đâu, chút nữa gặp.”
Cuối cùng cũng đến nơi, Hiểu Khê đành phải làm theo những người đi đường lúc nãy, lấy túi xách che lên đầu. May mà chỉ cách có vài bước nên đầu tóc và váy áo chỉ bị ướt một chút. Ở trước cửa khu mua sắm vô cùng đông đúc, mọi người đứng đó chờ mưa ngớt hoặc đứng đợi taxi. Hiểu Khê đột nhiên có cảm giác đang bị chìm trong biển người rộng lớn. Nguyên Kiệt đang ở chỗ nào? Hiểu Khê căng thẳng nhìn ngó xung quanh để tìm kiếm bóng dáng của anh, hi vọng ngay vào lúc mình quay người lại có thể nhìn thấy người đàn ông này xuất hiện trước mặt mình. Đáng tiếc là cô không hề nhìn thấy, đành phải lấy giấy ăn ra thấm khô nước mưa đọng trên mặt rồi rút điện thoại ra chuẩn bị gọi cho anh. Bỗng nhiên cô thấy có người vỗ nhẹ lên vai mình.
Quay đầu lại nhìn, đúng là Nguyên Kiệt. Anh mặc một chiếc áo màu hồng nhạt, đeo chiếc ba lô to đùng trên vai, giống y như một du khách lần đầu đến Bắc Kinh du lịch.
Hiểu Khê nhìn anh, cười rồi nói: “Chúng ta đi ăn thôi!”
“Ừ, mình đi!”
Cô bước nhanh về phía nhà hàng, anh lặng lẽ đi theo phía sau, cả hai người đều không nói gì. Với những người xung quanh, họ chẳng khác nào hai người chưa từng quen biết.
“Chúng ta vào nhà hàng này đi, nghe nói họ đã niêm yết chứng khoán rồi đó.” Hiểu Khê nói rồi chỉ vào quán Nhất Trà Nhất Tọa.
“Được. Thực ra, họ mới kêu gọi được vốn thôi, chuẩn bị lên sàn.”
“Anh đúng là chuyên gia!” Hiểu Khê nhìn anh rồi nói, sau đó bước vào nhà hàng đó.
“Một suất hải sản, một bình trà hoa, cảm ơn!” Hiểu Khê ngẩng đầu nhìn nhân viên phục vụ gọi món, sau đó đưa ánh mắt về phía Nguyên Kiệt.
“Tôi cũng thế.” Nguyên Kiệt nói.
Sau khi nhân viên phục vụ đi, hai người vẫn im lặng, không nói gì. Nguyên Kiệt nhìn Hiểu Khê chăm chú, cứ nhìn như vậy suốt mười phút, cuối cùng Hiểu Khê không kiềm chế được liền nói: “Nhìn em mãi thế làm gì?”
“Đã rất lâu rồi anh không nhìn thấy em, nhìn bù một chút không được sao?”
Hiểu Khê cúi đầu, không biết phải trả lời anh ra sao, cái miệng khéo léo khi đàm phán làm ăn của cô không biết lúc này đã đi đâu mất.
“Gần đây em có bận không?”
“Vô cùng bận rộn, đang trong thời kỳ khủng hoảng tiền tệ mà, không chịu bận rộn hơn đôi chút thì đến thất nghiệp mất. Còn anh thì sao?” Hiểu Khê bình thản đáp.
“Vẫn như trước, ngày nào cũng tăng ca làm thêm giờ, nửa năm nay, anh chưa có một ngày nghỉ đúng nghĩa nào cả.”
Về điểm này, Hiểu Khê tin là thật. Trước kia, lúc tình cảm hai người còn đậm đà, nồng thắm, anh vẫn luôn phải viết báo cáo, đề án gì đó vào lúc đêm hôm khuya khoắt.
“Em đã có bạn trai mới chưa?”
“‘Không nói cho anh biết.” Hiểu Khê cười đáp. Đúng thế, anh có tư cách gì hỏi cô chứ, còn cô vì sao phải nói cho anh nghe nhỉ?
“Anh đã thay bao nhiêu bạn gái nữa rồi?” Hiểu Khê mỉm cười hỏi lại.
“Công việc bận rộn như vậy, nếu anh có thời gian thay dổi bạn gái nữa thì chắc chắn sẽ trở thành siêu nhân mất.” Nguyên. Kiệt uống một ngụm nước rồi nhìn Hiểu Khê nói.
Các món ăn đã được dọn lên.
“Hiểu Khê, em có thể đừng dùng những lời lẽ châm chọc đó nói chuyện với anh được không?”
“Em đâu có.” Hiểu Khê mỉm cười. Đúng là cô có ý châm chọc anh, nhưng như vậy thì đã sao chứ?
“Anh biết là anh có lỗi với em, có điều, anh vẫn luôn hi vọng em có thể sống hạnh phúc.” Khuôn mặt của Nguyên Kiệt tỏ ra rất chân thành.
“Anh hi vọng em sống hạnh phúc là em có thể thực sự hạnh phúc sao? Anh cho rằng mình là ai chứ? Là Bồ Tát? Hay là Thượng Đế?” Nếu như mấy năm về trước anh nói câu này, cô sẽ cảm thấy động lòng, nhưng bây giờ, những lời nói bâng quơ kiểu này chẳng thể nào chạm được đến dây thần kinh cảm động của cô nữa.
“Ngày nào anh cũng cầu nguyện cho em còn không được sao?”
“Em không cần, cảm ơn anh!” Hiểu Khê cầm đũa lên, bắt đầu dùng bữa. Trong đầu cô nghĩ: “Nếu em chỉ để tâm đến niềm hạnh phúc do anh mang tới thì sao?” May mà Hiểu Khê không nói câu này ra, cô nuốt gọn câu này cùng với thức ăn vào sâu trong lòng.
“Cuộc khủng hoảng tiền tệ có ảnh hưởng lớn đến công ty của anh không?” Hiểu Khê gạt bỏ thái độ châm chọc lúc trước đi, chân thành hỏi.
“Nếu nói không ảnh hưởng thì là giả dối, có điều, nguy cơ cũng chính là cơ hội chuyển biến.” Nguyên Kiệt nói đầy tự tin - Đây cũng chính là điểm thu hút Hiểu Khê nhất ở anh. Cô rất thích mẫu đàn ông mạnh mẽ, tràn ngập năng lượng kiểu này.
“Như vậy nghĩa là sao?”
“Em biết đấy, loạn thế xuất anh hùng mà. Tình hình này chính là thời cơ tốt nhất để thay đổi, nên mới gọi đó là thời cơ chuyển biến tốt.” Nguyên Kiệt vui vẻ giải thích. Quả nhiên, cứ nhắc đến công việc là anh lại vô cùng hứng chí.
“Em tin rằng anh nhất định sẽ thành công. Sau này, nếu em có ý định ra mở công ty riêng thì anh làm sư phụ chỉ dẫn cho em nhé. Anh thật giỏi.” Đây chính là những lời nói thật lòng của cô, cô tin chắc rằng anh sẽ thành công. Chỉ là sự thành công của anh chẳng liên quan gì tới cô hết. Nhưng nếu có được một người sư phụ giỏi giang như thế, Hiểu Khê nghĩ bản thân cô cũng sẽ thành công không kém gì sư phụ.
“Hiểu Khê, lập công ty riêng vất vả lắm, phải nói là vô cùng vất vả. Kì thực lúc này, anh rất muốn rút lui, nhưng anh lại chẳng thể nào rút lui được nữa. Phía sau còn rất nhiều cổ đông và nhân viên đang đợi chờ, mong mỏi anh.” vẻ mặt anh lộ rõ sự mệt mỏi, chán nản. Hiểu Khê hoàn toàn tin điều này, cô chỉ là một nhân viên bình thường thôi mà đã mệt đứt hơi rồi, làm Tổng Giám đốc của một công ty có tới mấy trăm nhân viên, sao lại không mệt dược chứ? Hơn nữa lúc này lại đang trong thời kỳ khủng hoảng tiền tệ, càng phải vắt óc suy nghĩ mọi đối sách, làm lãnh đạo thật không dễ dàng chút nào.
“Anh xem, còn chưa mời anh làm quân sư mà anh đã bắt đầu dọa em rồi.” Cô cười.
Bữa cơm đó đã gần ăn xong, bỗng di động của Nguyên Kiệt reo lên.
“Anh ra ngoài nghe điện thoại đã nhé.” Nói rồi anh bước ra khỏi nhà hàng.
Trong lúc đợi anh quay lại, Hiểu Khê đành phải lật xem mấy cuốn tạp chí trên bàn ăn. Khi Nguyên Kiệt nghe xong điện thoại, quay lại chỗ ngồi, Hiểu Khê liền cầm túi lên rồi nói: “Chúng ta đi thôi!”
Nguyên Kiệt vẫn đi theo phía sau Hiểu Khê. Lúc bước ra khỏi nơi đó, bỗng nhiên Hiểu Khê không biết bây giờ mình phải làm thế nào, cứ thế này mà chia tay tiễn biệt sao? Hay là...? Hiểu Khê ngẩng đầu lên nhìn bầu trời. Cơn mưa đã tạnh từ lâu, không khí tràn ngập cảm giác khoan khoái, tươi mới, trong lành.
“Chúng ta đi dạo một chút nhé!”
Cô gật gật đầu, cùng anh dạo bước dọc theo con đường Trường An.
“Woa...” Anh hít một hơi thở thật sâu rồi nói: “Đã lâu không được hít thở bầu không khí ở Bắc Kinh rồi. Ừm, cũng phải hơn nửa năm nay rồi đấy!”
“Không khí ở Bắc Kinh ô nhiễm lắm, có gì đáng để nhớ nhung chứ?”
“Vì có em nên mọi thứ với anh lúc này đều trở nên đặc biệt.”
Hai người đi song song với nhau, bước chân chậm rãi. Bỗng nhiên Nguyên Kiệt cúi thấp đầu, thì thầm bên tai Hiểu Khê: “Không phải em muốn trừng phạt anh sao? Bây giờ người đang đứng trước mặt em đây, để em tùy ý xử lí!”
Hiểu Khê vừa nghe xong câu nói đó, bỗng cảm thấy cảm xúc bị kìm nén bấy lâu bỗng như vỡ ào ra. Cô đưa tay đấm liên tiếp lên lồng ngực anh: “Anh đúng là đồ xấu xa, đồ đáng ghét, đồ tệ bạc!” Những cái đấm như trận mưa ban nãy không ngừng giáng xuống ngực anh.
“Ây da, đau quá, em đánh anh thật à?”
Hiểu Khê đương nhiên là phải đánh thật rồi, đây là cơ hội ngàn năm hiếm có, không đánh thì thật là quá lãng phí, chỉ đánh thế này thôi thì vẫn còn chưa đủ làm nguôi cơn giận trong cô.
“Có đánh anh cả ngàn lần cũng chưa đủ.” Hiểu Khê tiêp tục đánh lia lịa vào người đàn ông trước mặt.
“Vậy thế nào thì mới đủ được?” Nguyên Kiệt giữ chặt tay Hiểu Khê rồi kéo cô vào lòng mình. Hiểu Khê theo đà, tựa vào ngực anh, miệng vẫn cứ kêu: “Đồ xấu xa, đồ tệ bạc!” Sự lạnh nhạt và kiên cường mà Hiểu Khê cố gắng tạo ra hơn một tiếng đồng hồ trước đã hoàn toàn sụp đổ.
“Hay là em cưỡng bức anh đi vậy!” Nguyên Kiệt cười gian tà, thì thầm bên tai Hiểu Khê.
Cái tên đàn ông này! Hiểu Khê biết rõ lúc này trong lòng anh đang nghĩ gì. Nhưng tại sao trong lòng cô lại không thấy phẫn nộ chứ? Cô chợt nhận ra trái tim và bước chân của mình đều bất giác đi theo người đàn ông bên cạnh về khách sạn nơi anh ở. Trong các giả định trước đó, cô đã mường tượng đến cảnh này nên không hề cảm thấy bất ngờ gì nữa. Cô không muốn phải suy nghĩ quá nhiều nữa, ai bảo trong lòng cô vẫn có anh? Hiểu Khê muốn có được Nguyên Kiệt, Nguyên Kiệt cũng muốn có được Hiểu Khê, cho dù chỉ là trong chốc lát. Cũng giống như ban ngày và đêm tối, chỉ có thể gặp gỡ được vào thời khắc giao thoa mà thôi.
Ngồi trên taxi đến khách sạn anh ở, Hiểu Khê tựa đầu mình vào vai anh, chẳng khác nào một chú chim đang mệt mỏi dặm trường. Nếu thời gian có thể dừng lại vào giây phút này thì tốt biết bao. Hai người ôm chặt nhau bước vào khách sạn, đại sảnh sang trọng, sáng chói nhưng Hiểu Khê không hề thấy lóa mắt. Bước chân của cô bắt đầu chậm rãi hơn, đôi lúc còn ngập ngừng, Nguyên Kiệt quay đầy nhìn cô rồi dịu dàng nói: “Em sao thế?”
“À, không có gì hết.” Hiểu Khê lại tiến sát theo anh.
Nguyên Kiệt một tay ôm lấy Hiểu Khê, một tay lấy thẻ mở cửa phòng.
“Xin mời người đẹp!”
Hiểu Khê bước vào trong phòng, nhìn ngó xung quanh. Các phòng ở khách sạn thường tương tự như nhau, điều duy nhất khác biệt chính là phong cảnh phía ngoài cửa sổ. Hiểu Khê có một thói quen, cho dù là đi công tác hay đi du lịch, lúc vào phòng trong khách sạn, việc đầu tiên cô làm chính là bước đến bên cạnh cửa sổ nhìn ngắm phong cảnh bên ngoài. Thế giới ngoài đó luôn luôn đặc sắc, náo nhiệt, muốn màu muốn vẻ.
Nguyên Kiệt đặt chiếc ba lô nặng trĩu lên trên mặt bàn rồi nói: “Chạy ra nơi xa thế để làm gì? Sợ anh ăn thịt em không bằng?”