màu trắng, để hở đôi vai nhỏ nhắn xinh đẹp, một chiếc váy có nếp mầu hồng trắng. Trên cổ quấn một chiếc khăn lụa ba màu trắng đỏ vàng. Mái tóc dài tết thành một bím tóc lúc la lúc lắc.
Tôi thần người ra ngắm em, trong lòng chợt thấy cảm kích vô cùng.
Cảm giác ấy tựa như đứng trong ngôi chùa dưới chân núi tuyết, cảm kích với trời xanh bao la vậy. Cảm giác này luôn ngủ say ở tận nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn con người, không dễ gì thức tỉnh. Có người thậm chí cả đời cũng không thể biết được cảm giác đó thế nào, cũng may là tôi không nằm trong số đó.
Đột nhiên cảm thấy mình và “mình” đã hòa hảo trở lại.
Bất chợt hiểu ra ý nghĩa của Lông Mi đối với cuộc đời mình.
- Cám ơn em.
Tôi nắm chặt bàn tay bé nhỏ của em, mỉm cười nói.
Lông Mi quay đầu lại ngạc nhiên nhìn tôi, chớp chớp mắt, rồi cũng mỉm cười.
Trao cho nhau một nụ hôn ngây ngất.
Rất muốn “rèn sắt lúc nóng”, nói một câu “kết hôn đi!” nhưng lại cảm thấy làm thế chắc khác gì mấy phim truyền hình sến trên tivi, nên lại ngượng miệng.
Tôi lấy ra một chiếc nhẫn ngọc. Chính là chiếc nhặt được ở Đôn Hoàng dạo trước. Tôi đã mang tới tiệm đồ ngọc cọ rửa sạch sẽ, sáng bóng như mới. Tôi đưa tay em lên, chầm chậm đeo vào, rồi kể lại lai lịch của chiếc nhẫn. Lông Mi có vẻ rất thích, đưa tay lên ngắm nghía một lúc lâu, nét mặt kích động phảng phất như đang đứng trên con đường Tơ Lụa thần bí xa xôi kia vậy. Em nghĩ gì đó, rồi tháo miếng ngọc trên cổ xuống, cẩn thận đeo lên cổ tôi.
- Mẹ tặng cho em, nói là bà ngoại tặng cho mẹ, rồi mẹ tặng lại cho em, bảo em tiếp tục truyền cho đời sau. Anh có làm được không?
Lông Mi nhìn tôi say đắm.
Tôi gật đầu thật mạnh.
- Lấy anh nhé.
Tôi nhìn làn khói mờ ở phía xa xa, cố ý dùng một giọng rất bình thản nói.
- Có gì hay chứ?
Lông Mi chắp tay lại dưới cằm, ngẩng đầu lên nhìn trời, bờ vai đong đưa.
- Cùng ngắm mặt trời mọc.
- Thế cũng gọi là hay à?
- Cùng đến ngôi nhà gỗ nhỏ trên núi tuyết, ngày ngày ở trong đó ôm nhau nói chuyện.
- Thế mà cũng nói à?
- Ngày ngày anh nấu cơm cho em, sau đó rửa bát, trước khi ngủ thì rửa chân cho em, một lòng một dạ hầu hạ tới nơi tới chốn.
- Thế mà cũng được à?
- Làm một cái túi to, giống như của kangaroo ấy, nhét em vào bên trong, đi đâu cũng mang theo. Anh đi đâu thì em đến đó, từ sáng đến tối, từ ngày đến đêm, không bao giờ xa nhau.
- Thế còn được.
- Thế lấy anh nhé!
- Miễn cưỡng thôi.
Tôi quyết định mua luôn căn nhà cũ kỹ mà Lông Mi đang thuê trọ.
Tôi thích cái mùi đất nồng nồng giản dị của nơi này, thích cây ngô đồng, thích giàn nho, thích sự tĩnh lặng của đêm, càng lúc càng cảm thấy chán ghét những tòa nhà cao ngất ngưởng chật ních ở trung tâm thành phố, chán ghét những người hàng xóm luôn tỏ vẻ thân thiết nhưng thực ra lại lạnh lùng hờ hững vô cùng. Tất nhiên nguyên nhân chủ yếu là vì kỷ niệm. Tôi và em dọn đồ đến sống chung, nơi này thật sự đã trở thành một cái “nhà”.
- Tại sao trước đây không cho anh dọn đồ đến?
- Giờ là nhà, còn hồi trước chỉ là cái phòng thôi. Nhà là để cho tình yêu, còn phòng thì chẳng liên quan gì hết.
Dường như từ trước đến giờ, Lông Mi luôn có thể giải đáp mọi nghi vấn của tôi một cách hoàn toàn triệt để.
Dọn đồ xong, hai chúng tôi vừa vừa dọn dẹp phòng ốc vừa cười đùa vui vẻ.
- Nương tử có yêu cầu gì đối với tiểu sinh không ạ?
Tôi vừa xếp sách lên giá vừa đùa đùa hỏi.
- Không được vứt giấy rác bừa bãi.
Lông Mi đứng trên ghế bành, cẩn thận chỉnh lại bức tranh trên tường.
- Được.
- Không được chưa cởi giầy đã vào nhà.
- Tuân lệnh.
- Không được làm phiền, không được sờ mó lúc người ta đang ngủ.
- Yes, Sir!
- Không được nghĩ đến người đàn bà khác.
- Tất nhiên!
- Khi về nhà, trên người không được có mùi người đàn bà nào khác.
- Ừ.
Lông Mi nói đến đây, chợt sực nhớ ra chuyện gì đó. Em bước tới, nhìn thẳng vào mắt tôi, cố kìm nén những kỷ niệm đau thương trong quá khứ, nắm chặt lấy hai vai tôi, nghiêm giọng nói:
- Trước đây ở nhờ nhà anh, ngày nào cũng phải ngửi lấy mùi của những người đàn bà khác tỏa ra từ người anh, sao anh không bao giờ che giấu? Chuyện gì em cũng có thể tha thứ được, chấp nhận được, chỉ riêng chuyện trên người anh có mùi người đàn bà khác là em không thể chấp nhận. Hãy hứa với em đi, không được để em ngửi thấy thứ mùi đáng ghét đó nữa, đừng để em nhớ lại những ngày tháng nhục nhã đau khổ ấy nữa, được không?
- Anh hứa.
Tôi áy náy vô cùng, chỉ biết gật đầu một cách kiên quyết.
Vì em, chuyện gì tôi cũng có thể làm được, huống hồ chỉ là một lời hứa nhỏ bé.
Không khỏi nhớ đến anh chàng Thomas trong Đời Nhẹ Khôn Kham. Anh ta cũng thường ra ngoài ăn chơi phóng đãng, khi về nhà trên người đầy mùi của những người đàn bà khác, làm cho vợ anh ta vô cùng oán hận. Xem ra đàn bà đều hết sức coi trọng chuyện này. Chợt có cảm giác tôi và Thomas giống nhau ở rất nhiều điểm, đặc biệt là trước đây khi tôi còn thích cuộc sống độc thân kiểu du mục, vưa tự do vừa thoải mái. Giờ thì những ngày tháng đó đã kết thúc, tương lai là một gánh trĩu nặng đang đè lên vai.
Trách nhiệm là một dạng lời hứa.
Đàn ông là phải có trách nhiệm, nếu không thì chỉ xứng đáng làm một thằng bé trai.
Bản thân trong quá khứ, là một loại động vật lưỡng thê ở giữa đàn ông và thằng bé : lấy sự trưởng thành của đàn ông để đi quyến rũ đàn bà, sau đó lại mượn sự ấu trĩ của thằng bé để phủi sạch toàn bộ trách nhiệm.
Xem ra đã đến lúc tôi phải trở thành đàn ông một cách triệt để rồi.
Một đêm.
Để mình trần, ôm Lông Mi nằm thoải mái trên giường, nghe mấy bài hát cũ của Leonard Cohen.
- Có phải nên có một cảnh cầu hôn lãng mạn không?
Tôi hỏi.
- Nói ra em thử nghe xem nào.
Lông Mi hôn nhẹ lên cổ tôi một cái, đáp.
- Ví dụ như anh hở mông chạy vòng quanh sân, hét lớn: Lấy … anh … đi …!
- Không, phải hét một trăm lần.
- Thế thì cảnh sát sẽ đến đấy.
- Thế còn hơn là làm em thất vọng, bỏ nhà ra đi.
- Chẳng may cảnh sát đến thật thì làm sao?
- Mời anh ta vào nhà chúc mừng anh cầu hôn thành công.
- Chúc mừng thế nào?
- Ba người chơi oản tù tì, hai người thắng làm tình với nhau, người thua ngồi bên cạnh xem.
- Nghe cũng hay đấy, thế nếu anh với tay cảnh sát kia thắng thì sao?
- Hai người làm đi, em ngồi xem.
Một hôm ngoài trời rất lạnh, chúng tôi rúc trong nhà, ngắm nhìn cảnh vật qua cửa sổ.
Tự dưng Lông Mi bò dậy, hà một hơi vào cửa kính, rồi vẽ lên đó một hình người nhỏ.
Tôi cũng bò dậy, ôm lấy em từ phía sau, hay tay âu yếm vuốt ve bộ ngực đầy đặn, nhìn một lúc, rồi vẽ lên chỗ hông của hình người một thứ.
Lông Mi quay lại tát yêu tôi một cái, nghĩ ngợi giây lát, rồi sửa thứ kia thành một cái quần đùi.
Tôi lại vẽ lên hình người hai cái ngực to.
Em sửa thành nịt ngực.
Tôi liền vẽ thêm một người nữa, áp sát sau lưng hình người nhỏ em vẽ.
Lông Mi nắm tay tôi lau sạch cửa sổ, rồi lại hà một hơi khác, viết lên đó một chữ: “Trư”.
Tôi liền thêm vào hai chữ, thành: “Trư Bát Giới”.
Em cười cười, thêm hai chữ nữa: “Trư Bát Giới Quản Ngai”.
Tôi lại sửa thành: “Trư Bát Giới Quản Ngai yêu Lông Mi.”
Em bật cười, véo nhẹ tai tôi một cái.
Một lần tôi và Lông Mi làm tình theo kiểu từ phía sau.
Tứ chi chồng lên nhau, dính chặt vào nhau. Tôi cẩn thận chống khuỷu tay xuống giường, tránh không đè nặng lên cơ thể nhỏ nhắn của em. Gót chân Lông Mi cứ không ngừng cọ cọ vào chân tôi, cảm giác ngưa ngứa nhưng rất dễ chịu.
- Em biết gì không? Thế này người ta gọi là bơi ếch đấy!
Tôi cố ý nói đùa.
Lông Mi muốn đánh tôi, nhưng khổ nỗi cả tay chân đều bị đè chặt, không cử động nổi.
- Làm chuyện ấy với em có cảm giác gì không?
- Giống như với một con hươu cao cổ xinh đẹp ấy.
- Hươu cao cổ?
- Ừ, hươu cao cổ chỉ ăn lá cây, không ăn thịt, tính tình ôn hòa, hơi thở thơm mát.
- Nịnh vớ nịnh vẩn, cụ thể một đi!
- Có vẻ giống như cho tay vào một chiếc găng ấm áp giữa mùa đông lạnh giá.
- Trực tiếp quá, nghĩ ra thứ gì hình tượng hơn được không?
- Sau khi bơi nước lạnh, chui cả người vào trong đống bùn sền sệt, ấm ấm.
- Chẳng lãng mạn gì hết, còn nữa không?
Đêm nào của chúng tôi cũng như vậy, nằm xuống làm tình, để mình trần ôm nhau thật chặt, âu yếm vuốt ve, nói chuyện câu được câu mất, rồi ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Hạnh phúc của thế giới hai người, đại để là như vậy đấy.
Gần đến Lễ Tình Nhân, tôi và em đang nắm tay nhau đi trên phố thì thấy một tờ áp phích to, quảng cáo cho một cuộc thi bơi nước lạnh. Người thắng sẽ được một cặp vé du lịch theo chương trình “Lễ Tình Nhân lãng mạn ở Hải Nam”. Lông Mi liền đùa đùa nói, nếu mà tôi tham gia, lại còn thắng để được đi Hải Nam đón một Lễ Tình Nhân ấm áp thì thật là thích.
Mấy hôm sau, tôi lái xe đưa Lông Mi đến nơi tổ chức cuộc thi.
- Lạnh thế này mà cũng đi xem à?
Lúc hai người ngồi trên khán đài, em rúc vào lòng tôi, làu bàu trách cứ.
Tôi kiếm một lý do đứng dậy.
Nửa tiếng sau, tôi mặc quần bơi, toàn thân run rẩy, đứng chen chúc trong đám người dự thi, ra sức nhảy lên vẫy tay với Lông Mi trên khán đài. Chẳng ngờ em lại không có ở đó, chắc tại lạnh quá nên đã chạy vào trong xe ngồi rồi? Tôi cụt hết cả hứng, không có em, cuộc thi này đâu còn ý nghĩa gì nữa, đang định bỏ quộc thì chợt thấy một bà lão đến cổ vũ cho một ông lão tham gia thi bơi, hai người còn ôm nhau thật chặt, hôn nhau trước mặt mọi người nữa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt thấy cảm động vô cùng. Tại sao mình không thử liều một phen? Biết đâu có thể thắng được? Huống hồ, làm chuyện gì đó vì em, quan trọng là làm, chứ đâu phải là quan trọng là để cho em biết?
Cuối cùng tất nhiên là tôi không chiến thắng cuộc thi.
Nhưng tôi đã chiến thắng “chính mình”.
Ít nhất là đã cố gắng một lần vì người con gái mình yêu.
Tôi liều cái mạng già, kiên trì bơi đến cuối cùng, thành tích xếp thứ hai từ dưới lên, người xếp thứ nhất, là ông già lúc nãy.
- Đi gì mà lâu thế?
Lông Mi hỏi.
Tôi run lên bần bật vì rét, dở khóc dở cười, không biết nói thế nào.
Nửa đêm thì tôi bắt đầu lên cơn sốt, cả người nóng bừng bừng như lửa, ngoài thì nóng, trong thì rét.
Lông Mi sợ hết hồn, vội vàng đưa tôi tới bệnh viện cấp cứu. Tôi mơ mơ hồ hồ, hai mắt nhòe đi, chỉ biết bên cạnh có mấy người, nhưng không biết là ai, đành đưa tay ra sờ soạng lung tung.
- Sờ cái gì đấy, đồ dê già!
Là giọng của Trà Sữa, nó còn đập vào tay tôi một cái.
Tôi cười cười, rồi lại đưa tay ra lần nữa, cuối cùng cũng chạm vào được gương mặt quen thuộc của Lông Mi. Ướt đẫm nước mắt.
- Không sao mà, chỉ sốt một chút thôi!
Tôi gượng cười an ủi.
- Sốt cái khỉ ấy? Bao nhiêu bệnh cũ của anh giờ phát ra hết rồi, còn mỗi bệnh AIDS thôi đấy!
Trà Sữa xót xa mắng một câu.
Tôi phải nằm viện mất mấy ngày.
Trà Sữa có việc phải đi trước. Còn Lông Mi thì luôn ở bên giường bệnh. Cả người tôi đau nhức kinh khủng, căn bản không thể xuống khỏi giường, vậy mà còn suốt ngày đòi uống nước, suốt ngày muốn đi ti