m đã không còn ở chuyện rốt cuộc Tử Huy đưa đã bỏ thứ gì vào trong rượu, ta nghệt mặt nhìn bóng lưng hắn một lúc, lời trong lòng lại thốt ra: “Sơ Không này, ngươi thích ta thật không?”
Lưng Sơ Không cứng lại, hắn im lặng hồi lâu, mới nói: “Nếu không… Ngươi cứ lăn luôn vài vòng dưới tuyết đi. Ta canh cho, không để người ngoài nhìn thấy đâu…”
Ta cụp mắt nhìn nắm tay hết buông ra lại siết chặt đã mấy lượt của mình, một ngọn lửa đang cháy âm ỉ trong lòng, ta kìm nén, cuối cùng bùng nổ sau câu dò xét đó của Sơ Không. Ta đứng dậy, im lặng đi tới trước mặt Sơ Không, Sơ Không ngửa đầu nhìn sao mà không nhìn ta, ta vươn tay kéo vạt áo của hắn: “Sơ Không, chúng ta nằm rồi nói tiếp được không?”
Sơ Không thoáng sửng sốt, ta đẩy tay, ngáng chân hắn. Hắn không hề đề phòng bị ta đẩy ngã xuống đài gỗ, vang lên tiếng kẽo kẹt, ngoan ngoãn nằm đó. Ta ngồi lên cái bụng nhỏ của hắn, túm cổ áo hắn, nhìn hắn từ trên cao.
“Không được!” Mặt Sơ Không đỏ lựng như sắp rỉ máu đến nơi, hắn trợn tròn mắt mạnh miệng nói: “Thuốc có mạnh thế nào ngươi cũng phải chống đỡ cho ta.” Hắn nói xong bèn giãy giụa muốn đứng dậy, ta ấn trán hắn xuống sàn để đầu hắn cố định lại trên đài gỗ. Hình như khiến hắn đau, hắn nhướng mày, tay phải nắm lấy hai cổ tay đang túm vạt áo hắn của ta. Ta bỗng xúc động, bật thốt lên lời:
“Ta thích ngươi.”
Câu này khiến Sơ Không choáng váng, hắn tròn mắt nhìn ta. Bầu trời đầy sao ánh lên đôi đồng tử đen nhánh của hắn, sáng tới mức khiến ta không tìm thấy bóng mình đâu nữa.
Ngay cả ta cũng há hốc miệng, không biết nên nói gì tiếp theo, nhưng bao suy nghĩ rối loạn trong lòng ta lại không thể ngăn được mà thốt lên: “Tuy ngươi vừa ngốc vừa bạo lực, chẳng biết dịu dàng, thậm chí thỉnh thoảng còn muốn đánh ta, trưởng thành rồi mà tính vẫn trẻ con, vừa không chín chắn lại vừa không thông minh, lại chẳng hiểu lòng con gái chút nào, lúc giận lên thì chẳng biết nhường nhịn, tâm trạng bất ổn khó đoán…”
Ánh mắt vốn kinh ngạc mang theo mong chờ của Sơ Không bị ta nói mà co rúm lại.
“Nhưng…” Ta muốn ngậm miệng, nhưng những lời này dường như đã mở một nơi quan trọng nào đó trong đầu ta, khiến ta không thể đóng lại được. Nếu đã như thế… thì nói hết ra vậy.
Ta nghĩ, Sơ Không là một kẻ kiêu ngạo, hắn không nói thì ta sẽ nói, hắn không dám thẳng thắn, cho nên chỉ có ta dũng cảm… Sau đó cạy miệng hắn, ép hắn phải nói.
“Nhưng! Ta vẫn muốn ngươi! Chúng ta hôn cũng hôn rồi, ôm cũng ôm rồi, ngay đến cả cơ thể đối phương cũng động vào hết mọi nơi rồi! Hôm nay ngươi phải theo ta, không theo, cũng phải theo!” Ta túm lấy cổ áo hắn xách mạnh lên, “Nói! Ngươi thích ta! Mau thành thật thừa nhận cho ta!”
Vừa nói xong loạt câu cưỡng ép cực kì trôi chảy, ta nhìn Sơ Không đang sửng sốt ngỡ ngàng, đột nhiên nảy ra một ý nghĩ bất lực. Rõ ràng là ta tới đây để nghe lời trong lòng của hắn, ấy vậy mà hắn chẳng nhả ra câu nào, còn ta lại phun ra cả đống, đúng thật là…
Đầu đuôi lẫn lộn.
“Ngươi đứng lên.” Không biết im lặng bao lâu, Sơ Không đột nhiên nén nhịn nói ra một câu.
Ta vẫn không buông: “Ngươi thừa nhận trước đi.”
“Đã bảo là ngươi đứng lên trước.” Hắn nổi đóa.
Ta cũng giận: “Ngươi thừa nhận rồi ta sẽ tự đứng lên.”
“Đúng là đồ không biết nặng nhẹ!” Còn chưa dứt lời, ta bỗng cảm thấy người mình nghiêng sang bên cạnh, đất trời đảo lộn, lưng ta đặt lên sàn gỗ lành lạnh. Trước mắt là gương mặt u ám của Sơ Không và bầu trời đầy sao. Ta thấy vành tai đỏ lựng của hắn, sau đó cảm nhận được hơi thở nóng rực của hắn phả lên mặt ta, nghe thấy tiếng hắn nghiến răng nghiến lợi nói: “Tiểu Tường Tử, ngươi nhớ lấy cho ta, lần này là ngươi ép ta!”
Môi ta bỗng nóng rực, có thứ gì đó ươn ướt trơn trượt chui vào miệng ta, ngay trong khoảnh khắc đó, nụ hôn mang theo sự mạnh mẽ đặc biệt của đàn ông, dường như cướp lấy hết hơi thở và sinh mạng của ta.
Tên ngốc này… còn dám nói là ta ép hắn?
Trong tình trạng nóng tới nổi điên, chỉ có duy nhất một ý nghĩ có thể khiến ta giữ được chút bình tĩnh… mười đồng kia của ta, đặt nhầm thật rồi!
Nụ hôn nóng ấm dần tiến sâu hơn, ta nghĩ bụng, hôm nay đã nói tới nước này, đã làm tới bước này, nếu không làm tới cùng thì thật là có lỗi với cái mặt dày của mình! Vì thế ta nâng tay lên, ôm chặt lấy hắn, cuồng nhiệt đáp lại nụ hôn nóng bỏng ấy.
Lửa cháy như gặp củi khô, lại như con quỷ đè nén trong lòng bao lâu đã được giải thoát, nụ hôn nồng nàn này không thể ngừng lại được nữa. Ta cũng không thể dò xét suy nghĩ và cảm nhận của Sơ Không, chỉ biết tay hắn đang mân mê trên lưng ta, mang theo sự ngây ngô, vuốt ve qua lại như không biết phải xuống tay chỗ nào, khiến lòng ta ngứa ngáy.
Tuy ta chưa từng trải qua chuyện này, nhưng lúc làm việc ở điện Nguyệt lão cũng thỉnh thoảng thấy cảnh động phòng hoa chúc khi thành thân của các cặp vợ chồng dưới hạ giới qua gương nhân duyên, ta biết bước đầu tiên là phải cởi quần áo.
Ta buông cổ Sơ Không, lần tay tới eo hắn, kéo mãi mới xé rách được đai lưng của hắn. Lúc đó Sơ Không hoàn toàn không chú ý tới việc ta làm gì, ngón tay vẫn trượt trên lưng ta, ta đưa môi cắn lên tai hắn: “Ngươi… chứng minh bằng thực tế à…”
Còn chưa dứt lời, ta đã cảm thấy động mạch chủ trên cổ mình bị ai đó mút mạnh, sau cảm giác đau nhói là sự tê dại đỉnh điểm, ta không kìm được rên lên, sắp mê man tới nơi thì đột nhiên một tiếng “Keng” giòn tan vang lên trong đêm khuya.
Như bị dội một gáo nước lạnh vào đầu, tiếng phu gõ mõ vẳng từ xa tới: “… Cẩn thận củi lửa.” Giọng điệu bình thản tới cực độ vọng vào tai, Sơ Không nằm bò lên người ta không có động tĩnh gì, ta cũng nín thở, sợ thở mạnh quá sẽ khiến phu gõ mõ đi qua nghe thấy.
Keng keng.
“Cẩn thận củi lửa.”
Cảnh tượng này như sóng ào trong đầu ta, chúng ta suýt nữa thì… ở đây, giữa nơi đông người! Khi tỉnh táo lại ta sợ hành động của mình tới mức méo cả mặt.
Phu gõ mõ đi qua lầu hoa, Sơ Không lẳng lặng ôm ta vào trong lòng hắn, sửa sang lại vạt áo xộc xệch bên vai cho ta, nhưng hắn vẫn cúi gằm, tóc mái rũ xuống, khiến ta không thấy rõ vẻ mặt của hắn. Mãi cho tới khi phu mõ đi rất xa rồi, không còn nghe thấy tiếng nữa, hắn mới buông ta ra, ngồi dậy, lặng lẽ dịch ra chút khoảng cách.
Ta cũng sửa sang lại áo, tỏ vẻ bình tĩnh ngồi thẳng, hỏi: “Khụ, ừm, về thôi.”
Sơ Không lẳng lặng gật đầu, sau đó đứng dậy. Nhưng hắn không biết, ta cũng quên mất, vừa nãy thắt lưng của hắn đã bị ta xé rách rồi, vì thế hắn vừa đứng lên quần đã tụt ngay xuống.
Sơ Không: “…”
Ta: “…”
Hắn vội vàng cúi lưng kéo quần, ta quay đầu đi không dám nhìn hắn: “Ta chẳng thấy gì đâu.”
Gió thổi vù vù bên tai, Sơ Không im lặng một cách kì lạ, tới khi quay đầu lại thì bên đó đã không còn một bóng người.
Sơ Không, hắn… chạy trối chết hả…
Lúc quay về quán trọ, Tử Huy áo mũ chỉnh tề ngồi trong phòng khách vắng vẻ uống trà, thấy ta về, y cười hí hửng: “Vừa nãy Sơ Không tay kéo quần, bưng mặt vội vàng chạy về phòng, mà giờ A Tường cô nương lại thoải mái về đây, sao tình hình này lại hoàn toàn tương phản với dự đoán của ta nhỉ?”
Sơ Không thấy Tử Huy mà không đánh y! Có lẽ là hắn đang hoang mang lắm đây, một tiên nhân thanh tâm quả dục thế mà suýt nữa ở bên ngoài cùng ta… Tính hắn kiêu ngạo như thế, lại tụt quần trước mặt ta, chắc giờ này tâm trạng Sơ Không muôn màu muôn vẻ lắm.
Ta bước lên xách cổ áo Tử Huy, lạnh lùng hỏi: “Ngươi còn dám ngồi đây đợi chúng ta à? Nói! Rượu kia rốt cuộc là loại gì!”
Tử Huy cười nhàn nhã: “Rượu đó có tên là Chân Ngôn, có thể khiến người uống nói ra những lời thật lòng.”
Ta bực mình: “Thế sao lúc đi ngươi lại cho ta uống!”
“Đâu mà, ý của ta là muốn hai người cùng uống. Nhưng dù là ai trong hai người uống thì không phải đều tốt đó sao, A Tường cô nương và Sơ Không thần quân quả nhiên khác người.”
--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------
Ta buồn phiền cào tóc, bỏ Tử Huy ra, cảnh cáo y: “Không cần ngươi làm người tốt, chuyện của chúng ta tự chúng ta giải quyết!” Ta quay người lên lầu, bối rối đứng một lúc trước cửa phòng Sơ Không, bây giờ mỗi người bình tĩnh lại thì tốt hơn.
Trằn trọc trên giường đến nửa đêm vẫn không ngủ được, như thể Sơ Không vẫn đang nhoài lên người ta, áp chặt vào cổ ta, mút động mạch của ta.
Lúc hửng sáng, cửa cạch một tiếng, ta đang thiu thiu lập tức tỉnh dậy, khi thấy kẻ đứng bên giường, ta ngây người.
Mặt hắn đỏ lựng như bị hơ trên lửa: “Được rồi, ta biết rồi! Tốt! Cứ vậy đi!” Hắn vừa mở miệng đã tuôn ra một tràng khó hiểu, ta chớp mắt nhìn hắn, hắn hít sâu một hơi, quay đầu đi: “Cho… cho ngươi một cơ hội, thích ta.”
Tia nắng ban mai lọt qua khe cửa, chiếu lên người Sơ Không, lên mái tóc tung bay và đôi chân của hắn. Ta nghệt mặt ra nhìn, hắn đảo mắt khắp nơi nhưng không chịu nhìn ta: “Được rồi, hôm nay là ta quá đáng. Ông… ông đây chịu trách nhiệm với ngươi là được chứ gì!” Mắt Sơ Không quét qua cổ ta, sau đó nhắm lại, hét lên:
“Về Thiên giới rồi cưới ngươi được chưa?”
Ta ngơ ngác, một lúc lâu sau mới không dám tin hỏi lại: “Ngươi đang, đang cầu, cầu hôn đó hả?”
Sơ Không hếch mũi nhìn ta: “Đấy là cho ngươi một cơ hội gả cho ta.”
Ta im lặng một lát, vươn tay ra: “Sính lễ đâu? Không có sính lễ ta không gả.” Ở bên Sơ Không ta phải mất mười đồng, không bàn tới những thứ khác, mười đồng này phải bắt Sơ Không đền cho ta bằng được.
Thái độ nghiêm túc này của ta khiến gương mặt của Sơ Không dần lạnh đi, hắn nhìn ta một lúc, cáu kỉnh gãi đầu: “Về Thiên giới cho ngươi được chưa! Thích bao nhiêu cũng được, đúng là đồ hám lợi!”
“Từ từ đã!” Ta ngồi dậy, nghiêm mặt hỏi: “Ngươi phải nói cho ta biết Oanh Thời là ai.”
“Oanh Thời? Hỏi muội ấy làm gì?”
“Đương nhiên phải hỏi, đàn ông của ta, từ trong ra ngoài chỉ có thể là của ta, phụ nữ bên cạnh đều phải báo cáo rõ ràng!”
Bốn tiếng “Đàn ông của ta” khiến mặt Sơ Không lại đỏ lên, hắn thành thật đáp: “Là tiểu sư muội của ta.”
Ta khinh bỉ: “Lừa ai hả! Đừng tưởng ta không biết mười hai vị tiên trong phủ Mão Nhật tinh quân đều là tán tiên được ông ấy tìm từ bên ngoài về, chưa từng có tin mười hai người các ngươi từng bái ai làm sư phụ, ngươi kiếm đâu ra tiểu sư muội?”
Sơ Không nhíu mày: “Lúc còn bé ta từng bái một vị tiên làm thầy, có điều đã lâu lắm rồi, lúc ấy ta còn quá nhỏ, không nhớ rõ nữa. Sau đó vị sư phụ đó của ta mất tích không tìm được, các sư huynh đệ đồng môn mỗi người một phương. Khi đó ta và Oanh Thời còn bé quá nên ở lại Thiên giới, sau đó mới bị Mão Nhật tinh quân gọi đi.”
Nghe hắn giải thích xong ta mới gật đầu: “Vậy chúng ta về Thiên giới rồi thành thân. Sau này ngươi nuôi ta.”
Sơ Không quay người đi, nhấc chân bước ra ngoài: “Trước tiên đi lấy huỳnh thạch, lấp cái động rò rỉ tà khí đã rồi bàn tiếp.”
Hắn đi ra khỏi phòng. Mặt trời đã lên cao, căn phòng sáng choang, ta ngồi trên giường, ôm đầu gối, lặng lẽ đỏ mặt. Gả cho người ta, gả cho Sơ Không… Tên vênh váo đó cầu hôn ta rồi, từ nay về sau, chúng ta có thể ở bên nhau rồi, muốn hôn thì hôn, muốn ôm thì ôm, hắn và ta, có thể gọi tắt là…
Chúng ta.
Lúc đi khỏi quán trọ ta mới nhận ra không thấy Tử Huy đâu nữa, tiểu nhị nói rằng Tử Huy để lại cho chúng ta m