c phá” của ta nên bắt đầu phòng bị? Hay là... nó thật sự quyết tâm bảo vệ ta?
Nực cười! Thằng nhãi ranh ta dốc hết tâm sức để giết lại muốn bảo vệ ta?
Sơ Không mà nghe thấy câu này chắc cười trụi lông.
Nhưng dẫu nói thế nào, trong một khoảng thời gian dài sau đó, điều ta nhìn thấy đầu tiên mỗi khi tỉnh dậy nhất định là thằng quỷ nhỏ mướt mồ hôi. Nó nằm bò bên giường ta, cực kì hớn hở nói cho ta biết sáng hôm nay nó dậy lúc nào, luyện được bao nhiêu võ, học thuộc được bao nhiêu bài thơ.
Mỗi ngày nghe nó kể lại những chuyện mình đã làm, ta lại hối hận đến độ phải bóp chặt cổ tay, nếu cứ tiếp tục thế này... cứ tiếp tục thế này, thì ta phải đánh ngươi kiểu gì đây hả thằng nhãi ranh kia!
Những ngày tháng chật vật như thế kéo dài tới khi Lục Hải Không mười tuổi, ta mười lăm tuổi. Ta, tiểu thư phủ Thừa tướng, Tống Vân Tường, tới tuổi cập kê.
Nhưng đúng vào tháng bảy nóng nực năm đó, cha Tống đột nhiên nghiêm mặt nói với ta, sau này không được gặp riêng Lục Hải Không nữa. Ta chỉ nói là tư tưởng hủ nho của cha Tống đang tác oai tác quái, phẩy tay không để ý tới ông, nhưng một tháng sau đó, quả thật ta không thấy bóng Lục Hải Không đâu.
Trung thu năm ấy, trăng tròn vành vạnh giữa trời, đột nhiên một mùi kì lạ bay khắp tướng phủ, ta quay đầu lại, giật mình thấy phía phủ tướng quân đang bốc khói nghi ngút, chẳng mấy chốc lửa đã vươn đến tận trời, ánh lửa bốc lên rừng rực như muốn cướp đi ánh trăng phương xa.
Ta chớp mắt, nhớ tới vẻ nghiêm nghị của cha Tống mấy hôm nay và Lục Hải Không không rõ tung tích, lập tức hiểu, a, thì ra triều đình xảy ra chuyện rồi.
Ta lau cái miệng dính đầy vụn bánh trung thu, vừa mới đứng lên đã nghe thấy tiếng cha Tống quát: “Con đi đâu?”
“Con về phòng, no căng rồi.”
Mày cha Tống nhíu chặt, dặn dò thị vệ bên cạnh: “Để ý tiểu thư. Đêm nay không cho nó đi đâu cả.”
Ta quay người về phòng, thầm nghĩ nhà hàng xóm cháy to như thế mà cha Tống còn không dám ra xem một cái, nếu không phải là ý bề trên, thì ai dám ra tay với phủ đại tướng quân thiên triều.
Kiếp này Lục Hải Không chắc khó thoát.
Mười năm, cuối cùng hắn cũng đi đầu thai sớm, phá hỏng bảy kiếp tình duyên cùng ta.
Lúc trở về phòng đi ngang qua từ đường, ta đột nhiên nhớ tới dáng vẻ Lục Hải Không nằm trong lòng ta, mở to đôi mắt rực rỡ tràn đầy hi vọng ngày hôm đó, nó nói nước miếng của ta làm ướt hết gấu tay áo nó, hừ, oắt con, ai chảy nhiều nước miếng thế chứ...
Ta bĩu môi, chân lại không thể bước nổi.
Hay là... ta sang nhặt xác cho nó nhỉ, dù gì cũng đấu trí đấu gan bao năm mà...
Thành thạo đánh lừa bọn thị vệ ngốc nghếch, ta trèo tường hậu viện chuồn ra ngoài, vòng một vòng lớn, cuối cùng vòng tới cửa sau của phủ tướng quân. Phủ tướng quân lửa cháy ngút trời, nhưng ngoài tiếng lửa cháy tanh tách, thì chỉ còn một không gian lặng im.
Ta nhìn chằm chằm cánh cổng sau hồi lâu, nghĩ bụng, nếu ta cứ vào thế này ngộ nhỡ gặp đám sát thủ đã giải quyết đâu vào đấy thì đúng là khó xử, tới lúc đó chẳng những không nhặt được xác Lục Hải Không, có khi còn mất cả mạng luôn ấy chứ, không được. Ta bỗng nhớ ra khu tường phía đông của phủ tướng quân có một lỗ chó chui, nơi đó rất kín đáo, dù sát thủ vẫn còn ở trong thì cũng không tìm thấy đâu.
Chẳng qua vì bao năm nay tiếp nhận tư tưởng giáo dục ở nhân giới, ta thấy cái việc bò qua lỗ chó chui đúng là không vẻ vang gì, mấy năm không bò rồi, hôm nay mà bò chẳng biết với cái dáng này có qua được không.
Khi tới chân bức tường phía đông ta lại kinh ngạc phát hiện ra một người đang bị kẹt ở đó, đích thị là Lục Hải Không mà ta muốn đi nhặt xác cho. Nửa này ở ngoài, nửa kia lại ở trong, đúng là xấu hổ thật, ta gật đầu, trầm ngâm nói: “Xem ra ta cũng không vào được thật.”
Có điều, hình như bây giờ không phải lúc phát biểu cảm tưởng.
Lục Hải Không nghe thấy giọng của ta, ngẩng đầu lên, khuôn mặt vốn sạch sẽ nay đã bị máu me bám đầy, ánh mắt trong trẻo lấp lánh nay lại u ám tựa như phủ kín bụi trần. Nó ngơ ngác nhìn chằm chằm vào ta, chẳng có cảm xúc gì, y chang một con rối gỗ.
Ta ngồi xổm xuống, nhờ ánh lửa bập bùng trong bức tường mới thấy con mắt phải của nó như bị thứ gì đó đốt cháy, không còn phân biệt được đâu là lòng trắng đâu là lòng đen nữa mà chỉ đục ngầu.
Nó bị kẹt trong lỗ chó chui, cảnh xấu hổ buồn cười thế này mà ta lại không cười nổi.
Ta vươn ngón tay ra, lần đầu tiên do dự không dám chạm vào nó, “Lục Hải Không.” Nó không có phản ứng gì, vẫn ngơ ngác nhìn ta, ta lườm một cái, không hiểu từng luồng áp lực trào dâng trong lòng là gì nữa, khẽ chọc trán nó: “Còn sống không?”
“Vân Tường.” Giọng nó yếu ớt và mệt mỏi, đầy vẻ ngỡ ngàng: “Ta còn sống...” Đó không giống một câu trả lời mà như đang hỏi lại ta.
Cảm xúc khác thường trong lòng lại càng mãnh liệt hơn, cuối cùng ta không kiềm được xoa đầu nó mấy cái, thấy tóc nó dinh dính, ta đoán chắc là nó bò từ trong vũng máu ra, chỉ trong một đêm mà nhà tan cửa nát, đối với một đứa bé mười tuổi mà nói, quả thực quá tàn khốc.
“Ngươi còn sống.” Ta nhìn nó chăm chú, nhìn tròng mắt đen bên trái của nó dần phản chiếu bóng dáng của ta, còn mắt phải, chỉ sợ sau này không dùng được nữa.
Nó nhìn ta hồi lâu rồi mới hỏi: “Vân Tường tới cứu ta sao?”
“Ta vốn định tới nhặt xác cho ngươi.” Mắt nó tối sầm, gật đầu, ta lại nói: “Có điều, bây giờ là tới cứu ngươi rồi.” Ta kéo tay nó, hỏi: “Kẹt chặt lắm à?”
Nó như thể không dám tin, ngơ ngác nhìn ta chằm chằm, nhưng nó còn chưa kịp nói gì thì ta đã cảm thấy người nó đang rụt về phía sau, dường như bên kia tường đang có người túm chân Lục Hải Không kéo về vậy. Lục Hải Không trợn mắt, luống cuống nhìn ta, nhất thời sợ tới mức không nói nên lời.