“Nếu không phải em sợ chết khiếp thì hôm qua chúng ta đã ở giáo đường cử hành hôn lễ.”
“Kết hôn là chuyện cả đời, em muốn được mọi người chúc phúc.” Cô nghịch ngợn đung đưa chân giẫm nước, bọt nước bắn lên tung toé, bắn lên người cả hai, nhìn bộ dáng chật vật của anh khiến cô bật cười khanh khánh.
“Chúng ta nhất định sẽ được mọi người chúc phúc.”
Có lẽ, có điều cần bao nhiêu thời gian đây? Một năm, mười năm, hay cả đời? Cô không đến mức ngu ngốc đến mức một chút hiểu biết đều không có, nếu như người Bạch gia vẫn không chấp nhận cho cô vào cửa, mặc kệ cô có cố gắng thế nào, bọn họ cũng sẽ không thật lòng tiếp nhận cô, vì cô mà mở rộng lòng… Mặc dù thế, cô vẫn hi vọng mình có thể phá vỡ phòng thủ trong lòng họ.
“Nói về người nhà anh đi.”
“Người nhà của anh không có gì đáng nhắc đến, thứ bọn họ làm tốt nhất chính là làm thế nào để lợi ích của mình được lớn nhất, mà người ngoại lệ duy nhất trong nhà chính là chị gái anh, chị ấy đã sớm chuyển ra ngoài sống tự lập, bình thường rất ít có cơ hội gặp mặt.”
“Nói vậy là em hoàn toàn không có biện pháp đối phó với người nhà của anh.”
“Người em phải đối phó chỉ mình ông nội anh, lão nhân gia ông mà nói được không một ai dám nói không được, dù sao trước mắt tập đoàn Thiên Tuấn vẫn nằm trong tay ông.”
Từ mười năm trước, cha đáng nhẽ cha anh đã được lãnh chức chủ gia tộc của ông, có điều còn trưởng chưa chắc đã là ưu tú nhất, hơn nữa mẹ anh lại tương đối có thế lực, ông nội lo lắng quyền hành cuối cùng sẽ rơi vào tay mẹ, chậm chạp không chịu giao trọng trách, chờ lúc ông có thể chuyển biến tình hình, cho đến hai năm trước cuối cùng cũng khẳng định ông có thể tiếp nhận nhiệm vụ, mới tuyên bố thân phận người nối nghiệp, đến giờ chỉ đợi anh định ra chuyện chung thân đại sự là có thể trực tiếp nắm quyền.
Mặc dù cha anh đã có quyền lực nhưng thời điểm đó sức khoẻ ông nội vẫn rất tốt, quyền to còn nắm chặt trong tay, hống chi chuyện chung thân đại sự anh còn chưa có ý định tiến đến. Mọi người trong Bạch gia ai cũng hiểu, nếu anh không thể sắp xếp tốt chuyện này thì chính anh là người đã tự chặt đứt con đường đi đến giang sơn của mình, bởi vậy đám họ hàng nội ngoại mới suốt ngày vây quanh ông nội vuốt mông ngựa.
Nghe thế cô lo lắng nhíu mày “Nếu ông anh không thể tiếp nhận em, cái này có ảnh hưởng đến tương lai của anh hay không?”
“Em không cần lo lắng, anh không đến mức vì chuyện này mà bị đá khỏi Bạch gia đâu.”
Lần này đổi lại là anh đưa chân giẫm xuống nước, bọt nước lại tung lên, bắn lên hai người một lần nữa, lần này cô cười không nổi, cô không muốn trở thành “sao chổi” của anh.
“Anh đừng nháo, nếu vì em mà tiền đồ của anh bị ngăn cản, vậy phải làm sao?”Cô cuối cùng cũng hiểu những điều Hà Hi Nhiên đã nói, cơ hội của cô ở Bạch gia một chút cũng không có, chắc hẳn Hà Hi Nhiên là người hiểu rõ hoàn cảnh Bạch gia nhất, biết rõ Bạch gia có thể ảnh hưởng đến tương lai của Bạch Vũ Đường ra sao.
Anh nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi mỏm đá, túm tay cô kéo xuống, hai người lội suốt đi đến ngồi dưới gốc cây.
“Em sợ chết đói sao?”
“Em có thể làm việc, tuyệt đối không sợ chết đói.”
“Vậy sao còn lo lắng.”
“Em sợ tương lai anh sẽ hối hận.” Cô biết rõ lựa chọn của anh, có thể không lo lắng sao…
“Em đối với anh không có lòng tin như vậy sao?” Anh không vui hung hăng đưa tay lên nhí nhí lên trán cô. “Không lẽ không ngọn núi lớn Bạch gia, anh lại không có bản lĩnh tự mình kiếm sống sao?”
Bị anh đánh đau khẽ kêu, cô uỷ khuất che chán “Em không phải có ý này, chỉ là…”
“Anh có thể ngồi lên vị trí hôm nay, ngoài yếu tố gia đình ra, quan trọng hơn chính là nỗ lực của anh. Ngược lại em mới chính là người khiến anh lo lắng, nếu người nhà anh tới tìm em, gây áp lực với em, em sẽ xoay người bỏ chạy sao?”
Chương Gia Quân ảo não “Em không phải đã thề rồi sao?”
“Khế ước giấy trắng mực đen còn có thể đổi ý, thề cũng không thể coi là chắc chắn.” Cô có thể kiên trì một tháng, hai tháng, một năm hay hai nắm, có thể là bọn họ có thể kết hôn như ý, nhưng có đến bảy tám phần người trong Bạch gia nhất định tìm cách bức cô đi, cô có cách nào để kiên quyết không lùi bước hay không?
“Nếu anh không tin, sao còn muốn em thế?”
“Có còn hơn không.”
Cô cười cười nháy mắt “Em thật sự coi trọng lời thề của mình.”
Bạch Vũ Đường đem hai tay cô nắm trong tay mình, thái độ nghiêm túc “Chỉ cần em lộ ra một chút dấu hiệu muốn lùi bước, người nhà của anh sẽ càng áp bức em. Đối mặt với họ, chẳng những không được sợ hãi, mà còn phải bày ra bộ dạng mạnh mẽ nhất.” {Hana: hai người đi oánh trận đoá à}
Cô nhíu mày “Anh muốn em làm người bất tử sao?”
“Đúng thế, anh chính là muốn em làm người bất tử.”
“Như thế thật độc ác.” Cô giả mặt quỷ.
Còn có tâm trí nghĩ anh nói đùa? Cô gái này làm anh không nhịn được nhíu mày. “Anh rất chân thành, nhà của anh rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt, đối với bọn họ mà nói, chỉ có kẻ yếu mới không tỏ rõ thái độ.”
Nếu đúng là thế thật, trừ phi không có đầu óc, nếu không kẻ yếu làm gì phải cùng người ta cậy mạnh? May mắn từ nhỏ đến lớn cô chưa bao giờ là kẻ yếu, cái này chắc phải cảm ơn cha cô đã dạy bảo rồi.
“Lo lắng của anh quá thừ, gia cảnh bần cùng không có nghĩa là con người nhu nhược yếu đuối. Em vốn là người rất mạnh mẽ, cho dù toàn thân run rẩy sợ hãi đến chết, em cũng có thể đứng thẳng lưng, tuyệt đối không khiến người ta nhìn thấy em có một chút sợ hãi.” Cô đột nhiên đưa tay tập kích eo anh. “Lúc trước em cầm dao Thụy Sĩ uy hiếp anh, anh có thấy em sợ hãi không?”
Đúng vậy, trở lại ngày đó, cô rõ ràng đang run rẩy, nhưng lại không hề lùi bước. Cẩn thận nghĩ lại, đây không phải chính là điều khiến cô trở nên hấp dẫn với anh hay sao? Nếu như cô có cá tính của một con búp bê thuỷ tinh đẹp mắt, anh nhiều lắm cũng chỉ liếc mắt nhìn qua, sẽ không khơi lên dục vọng muốn chính phục của anh.
“Lúc ấy em thật sự cầm dao Thuỵ Sĩ sao?”
“Đúng vậy, mặc dù không phải giả, nhưng cũng không thể tuỳ tiện cầm một món đồ chơi a, mà dao Thuỵ Sĩ có thể gấp vào nên tương đối an toàn.”
“Anh đúng là đã quá coi thường em.” Anh nhéo nhéo mũi cô, “Bất luận thế nào, em chỉ cần đồng ý với anh một chuyện, gặp khó khăn, không được một mình đối mặt, anh nói sẽ bảo vệ em, anh sẽ dùng tính mạng để giữ lời hứa này.”
“Lời thề của em cũng là dùng tính mạng để đảm bảo.”
Thoáng thở hắt ra, anh đưa tay kéo cô vào trong lòng, hai người lặng lẽ hưởng thụ thời gian yên lặng ấm áp sau giờ ngọ.