Chương Gia Quân lấy một ly rượu vang từ tay người phục vụ, đi đến góc tối không ai chú ý ngồi xuống.
Bữa tiệc Nhan gia được tổ chức ngoài sân, là tiệc đứng, mọi người tự phục vụ đồ ăn, có điều, hầu hết đàn ông đều đã đi vào trong phòng bắt đầu bàn bạc những chuyện hàng ngày, một số người đứng ở ban công đối diện sân vườn, bởi vậy có thể nhìn thấy rõ những động tĩnh bên trong, bọn họ chắc là lại bàn bạc chuyện thương trường, chính trị, không khí vô cùng thân thiện.
Tuy cô muốn lập tức bốc hơi khỏi bữa tiệc này, có điều đêm nay cô đến cùng Lí Duẫn Trạch, anh không về, cô đương nhiên không thể nói câu tạm biệt.
Thật là, cô cuối cùng đến đây làm gì chứ? Cô giống một cô bé bị đặt vào thế giới của người lớn, người ta nói những chuyện mà cô không thể hoà nhập, mà bộ váy màu bánh ngọt vàng nhạt trên người cô so với đám người kia cũng thật đáng thương, cô vô cùng hối hận, đáng lẽ không nên kiên trì mặc đồ của mình, nếu cô mặc bộ váy Bạch Vũ Đường tặng cô, nói không chừng cô còn có chút tự tin… Tóm lại, nơi này căn bản không thuộc về cô!
Lúc này, Hà Hi Nhiên đi tới, ngồi xuống ghế đối diện cô “Cô cuối cùng là đang toan tính gì?”
“Gì?” Loại vấn đề không đầu không đuôi này khiến người khác chỉ biết há mồm trợn mắt.
“Tính toán để ở cùng một chỗ với Bạch Vũ Đường, lại cũng muốn hợp lại với Lí Duẫn Trạch làm một khối, cô có phải là quá tham lam không?” 0
Đây là chuyện của tôi, quan hệ gì đến cô.” Thật sự là muốn hét toáng lên, mấy cái tình huống ngu ngốc này có phải cô tự nguỵên muốn đâu? nếu trước đó hỏi rõ ràng, biết cả hai người đều tham gia thì cô căn bản sẽ không bao giờ xuất hiện ở đây.
“Cô chắc là cảm thấy được mình với nơi này không hợp thế nào đi, cô không phải người của thế giới này.”
“Thì sao?” Chương Gia Quân kiêu ngạo nâng cằm lên, cho dù hận không có cái hố nào để chui xuống cũng không bao giờ cúi đầu trước loại người này “Chuyện này vẫn chẳng có gì liên quan đến cô.”
Hà Hi Nhiên với tay gọi người phục vụ, lấy một ly rượu vang, nhẹ nhàng đưa miệng lên nhấm nháp, không nhanh không chậm nói vào trọng điểm “Cô hiểu gì về Bạch Vũ Đường?”
“Tôi không phải báo cáo với cô.”
“Cô hẳn là đã nghe qua tên tập đoàn Thiên Tuấn đi? Tập đoàn Thiên Tuấn chuyên kinh doanh khách sạn, du lịch, vận tải đường thuỷ, hậu cần và hàng dân dụng, những người mới bước chân vào xã hội đều muốn bước chân vào đó…”
“Cô cuối cùng muốn nói gì?” Cô hiểu được chặn lời người khác là không lễ phép, nhưng cô gái này đúng là dài dòng quá mức, cô hoàn toàn không có hứng thú, cô thật sự không có tính nhẫn nại.
Khoanh tay lại, Hà Hi Nhiên thoải mái tiến vào vấn đề “Tập đoàn Thiên Tuấn chính là sở hữu của gia tộc Bạch thị, mà Bạch Vũ Đường chính là người thừa kế tương lai.”
Giỏi thât, thật sự quá giỏi… Thì ra hai người bọn họ chênh lệch nhau lớn đến vậy, điều này làm cho cô không có biện pháp ưỡn ngực nói gì nữa.
Tuy rằng nhìn hành động cử chỉ của Bạch Vũ Đường, cô ít nhiều cũng cảm nhận được anh là người giàu có, nhưng lại quên mất chuyện quan trọng nhất, kẻ có tiền cũng phân cấp bậc, “mười vạn” và “mười triệu” không phải chỉ hơn kém nhau một chữ, mà là hoàn toàn khác xa nhau… Đúng vậy, nhìn anh cũng đâu có chênh lệch đến vậy, làm sao gia thế nhà anh lại hùng hậu như thế a? Hai người bọn họ không phải đơn giản chỉ là kém đôi chút, mà chính là một trời một vực.
Hà Hi Nhiên vô cùng cao hứng nhìn bộ dạng chịu đả kích của cô, khoé môi nhếch thật cao “Tôi xem biểu tình của cô là đã biết, cô hoàn toàn không biết gì về anh ta.”
Phục hồi tinh thần một chút, cô muốn có người ôm lấy cô an ủi để có thể khóc to lên, nhưng tuyệt đối người đó sẽ không phải là cô nàng mà cô đang muốn đấm kia “Tôi chưa bao giờ cho chuyện này là quan trọng.”
“Người nghèo đương nhiên không để ý đối phương thuộc loại có tiền cỡ nào, chỉ lo lắng túi tiền của đối phương có nhiều hay không thôi, có điều, kẻ có tiền lại không thế, Bạch gia là gia tộc vô cùng coi trọng thân phận.” 0
Lần đầu tiên trong đời cô muốn dùng băng dính hung hăng dán miệng một người lại, cô gái này rõ ràng bề ngoài rất đẹp, nhưng sao lại có thể coi trọng tiền bạc đến vậy “Cảm ơn lời nhắc nhở của cô, tôi sẽ nhớ kỹ.”
“Cô ở trong mắt ông nội Bạch Vũ Đường ngay cả cơ hội thể hiện đều không có, nếu không muốn để người khác coi thường cô, khiến cho toàn thân đầy thương tích, cô nên sớm buông tay, Bạch Vũ Đường tuỵêt đối không phải người đàn ông có thể mang ra trêu đùa.”
“Tương lại của tôi không cần người khác quản, nhất là người xa lạ.”
“Người xa lạ.” Ba chữ này giống như chiếc roi da hung hăng đánh mạnh vào trái tim đau đớn của Hà Hi Nhiên, khiến cô cố gắng kìm chế đến phát điên. “Bởi vì cô nên tôi buông tha Lí Duẫn Trạch, nhưng lúc này tôi tuyệt đối không chịu thua.”
Giật mình, Chương Gia Quân hoang mang nhíu mày “Đây là có ý gì?”
“Lí Duẫn Trạch là học trưởng trong trường đại học của tôi, chúng tôi từng là mội đôi tình nhân khiến nhiều người hâm mộ.”
Chuyện này đúng là khiến người khác kinh ngạc, không nghĩ tới cô gái này chính là bạn gái cũ của Lí Duẫn Trạch, có điều, vì sao cô lại bị cuốn vào chuyện này, đúng là cực kỳ khó hiểu “Chuyện ấy có quan hệ gì đến tôi?”
“Nếu không phải tại cô, hai chúng tôi cũng sẽ không chia tay.” Anh cũng sẽ không bỏ rơi cô!
“Thật sự xin lỗi, nhưng… tôi vẫn không hiểu.”
“Không rõ thì cũng không sao, cô cũng không cần phải biết mọi chuyện.”
Chương Gia Quân thiếu chút nữa là phun ra những lời thô tục, cô gái này không phải là quá buồn cười sao, nếu cô không cần biết mọi chuyện thì sao phải nói mấy lời vô nghĩa đó với cô? Tốt, không sao cả, cô vốn cũng không phải là người nhiệt tình, sự thật có thế nào cũng chẳng liên quan.
“Cô chỉ cần biết rằng, tôi nhất định sẽ đoạt lấy Bạch Vũ Đường trong tay cô.” Hà Hi Nhiên giống một nữ vương, mạnh mẽ khiêu chiến. 0
Cô gái này nghĩ đang ở hội đấu giá sản phẩm sao? Cô cười lạnh nói “Anh ấy không phải là một món đồ.”
“Không cần khua môi múa mép với tôi, nếu đã nhận được lời khiêu chiến của tôi thì hiện tại cô nên dùng đầu óc đánh giá cẩn thận, làm sao để mình không đầu rơi máu chảy rời khỏi chiến trường.”
“Thật đúng là thụ sủng nhược kinh, cô lại lo lắng người xa lạ như tôi đầu rơi máu chảy sao.”
“Đều là phụ nữ, tôi đương nhiên không hi vọng cô tự làm khó chính mình.”
“Cảm ơn ý tốt của cô, có điều cô nên lo lắng cho mình đi, hi vọng nhiều nhưng kết quả cũng không được bao nhiêu.”
“Được, tôi đợi xem.” Hà Hi Nhiên mang theo ly rượu đứng dậy, bước về phía những người bạn của mình.
Cô ta vừa đi, tự tin của Chương Gia Quân nhất thời biến mất. Hôm nay thật sự là quá buồn đi, lời nói dối bị vạch trần, Bạch Vũ Đường thành quý công tử của tập đoàn nổi tiếng, cô không hiểu vì sao lại thành nguyên nhân khiến một đôi tình nhân chia tay nhau, nhận lời khiêu chiến mà không có khả năng đánh lại…. Cô quả nhiên không phải người thế giới này.
Đưa tay gọi người phục vụ, cô đổi một ly rượu khác, uống một hơi cạn ly, lại thêm một ly… Nếu có thể quá chén mà quên đi bản thân mình, chắc cũng không phải là chuyện xấu.
Thời điểm tâm tình không tốt có thể khiến cho mình say đương nhiên là chuyện tốt, bởi vì như thế có thể rũ bỏ mọi phiền não, nhưng rượu thật sự không thể uống quá nhiều, nếu không chưa nói đến chuyện có gây chuyện xằng bậy hay không, trước hết là khiến bản thân đau đầu muốn chết…
Hai mắt trừng lớn, Chương Gia Quân không khống chế được mà hét lên chói tai “Đây là thế nào?”
Đây là thế giới trắng đen, cái đập vào mắt cô không phải đen, chính là trắng, lại vô cùng cao quý, nhưng cô có thể khẳng định nơi này là phòng của người nào đó, bởi vì cô đang ngồi mép giường một chiếc giường siêu lớn, nhưng, đại não của cô không lưu lại một ấn tượng nào. Vì sao cô lại ở chỗ này?
Tỉnh táo lại, cô nhớ rõ cô cùng Lí Duẫn Trạch tham gia tiệc mừng thọ ông nội Nhan, không nghĩ tới lại đụng mặt Bạch Vũ Đường cùng Hà Hi Nhiên, sau đó Bạch Vũ Đường đem cô kéo đến góc bí ẩn, tức giận hôn cô, không bao lâu bọn họ một trước một sau trở lại trước mặt mọi người, nhưng các loại phỏng đoán đã lặng lẽ nhanh chóng nổi lên.
Cô không có thời gian để ý những người đó nói gì, bởi vì cô lập tức cùng Lí Duẫn Trạch chào hỏi ông nội Nhan cùng vài vị trưởng bối Lí gia, một lát sau anh bỏ lại cô, cùng các trưởng bối tiến vào phòng trong bắt đầu cuộc sống thường nhật (bàn chuyện công việc ấy). Kế tiếp ra sao, Hi Nhiên nói một đống lớn cô không muốn nghe, khiến cho cô tâm tình buồn bực , hại cô thầm nghĩ một túy giải ngàn sầu. . . . . . {hana: uống rượu giải sầu}
Sau đó?
Cô ảo não ôm lấy đầu, nhịn không được lại một lần nữa thét chói tai. Tại sao một chút ký ức cũng không có? Cô thường nói say rượu sẽ nghỉ, mẹ sẽ hỏi rượu ngon không, ba già lại nói cô vô dụng, bị bán đi cũng không biết. . . . . . Chẳng lẽ thật sự bị ba ba nói trúng rồi, thời điểm cô đang say rượu bất tỉnh nhân sự đã bị bán?
Đừng hoảng hốt, Lí Duẫn Trạch dù chán ghét cô đến đâu, cũng không đem bán cô, hơn nữa cô ra ngoài cùng anh, không thấy cô, người nhà của cô sẽ tìm anh mà hỏi, lúc này cô khẳng định ở nơi an toàn. . . . . .
“Anh còn nghĩ dù trời có sụp xuống em cũng sẽ vẫn bình tĩnh, không nghĩ tới em cũng sẽ thét chói tai.”
Cửa truyền đến một giọng nam quen thuộc, cô quay đầu vừa thấy, không biết Bạch Vũ Đường xuất hiện từ khi nào, thoải mái đứng ở trước cửa phòng.
Kinh hãi trừng mắt nhìn anh, Chương Gia Quân theo bản năng kéo chăn che khuất thân thể. “Anh. . . . . . Anh. . . . . .” Suy nghĩ rất bối rối, cô sau một lúc lâu vẫn không nói được một câu đầy đủ.
“Chuyện tối hôm qua phát sinh em hoàn toàn đều đã quên sao?”
“Em uống rượu, sau đó. . . . . . Sau đó. . . . . .”
“Sau đó uống rượu, sau nữa là lăn ra ngủ, ngủ đến boom nổ bên cạnh cũng không có phản ứng, tình huống này mà đưa em về nhà thì thật không tiện, vì thế anh đã tự động đưa em đến chỗ anh.”
“Nơi này là chỗ ở của anh. . . . . .” Lời còn chưa dứt, đột nhiên lại không khống chế được thét lên chói tai, bởi vì trong lúc vô tình đụng đến quần áo trên người, phát hiện không phải bộ âu phục tối hôm qua. Nói cách khác, anh cởi quần áo của cô? “Anh. . . . . . Anh. . . . . .”
“Em nôn ra cả người, anh chỉ tốt bụng giúp em thay quần áo.”
“Anh sao có thể giúp em thay quần áo?” Cô kích động âm hét lên.
Anh đối với phản ứng của cô cảm thấy buồn cười. “Không thay quần áo, chẳng lẽ cứ để em trên người toàn mùi hôi và rượu sao?”
“Không phải, nhưng, anh. . . . . .” Tưởng tượng đến toàn thân bị anh nhìn hết, cả người cô giống con cá trong chảo, da gà cả người nổi lên, thật sự là không thể chịu được!
“Anh chỉ làm chuyện nên làm, đổi lại là em, cũng sẽ không như thế sao?”
” . . . . .” Cô một câu đều nói không được. Đúng vậy, nếu tình huống hôm nay bọn họ đổi chỗ, dù có xấu hổ, cô vẫn sẽ giúp anh thay quần áo.
“Không lời nào để nói ?”
” . . . . . Không cần kỳ vọng em sẽ cảm ơn anh.”
“Người em cần cảm ơn chính là Dì Thước, mà không phải anh.” Thoáng một chút, anh làm như một bộ đã quên nói bổ sung cho cô: “Người giúp em thay qu